watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Truyện Teen Hay >

Định Mệnh Nghiệt Ngã Full

Wap Đọc Định Mệnh Nghiệt Ngã Full

đọc Định Mệnh Nghiệt Ngã Full đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 21.05.26 / 18:48
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
nhóc HQ và kéo nó đi. Nó vùng mạnh và lại nắm tay hỏi bác sĩ :



- Bác ơi mẹ con đâu?



- Mẹ con khoẻ rồi phải không?



- Bác ra đây báo tin vui cho con phải không?



- Bác àh bác nói đi



- Bác đừng làm con sợ bác ơi



- Con xin bác



- Mẹ con vẫn quay về với con phải không?



- Bác ơi bác nói đi mà



Ông ấy dường như không ngăn nỗi nước mắt. Nhưng có cặp kính dày cộp che lại. Ông bình tĩnh và nói với nhóc Hq :



- Ừ mẹ cháu không sao rồi cô bé dễ thương ạh. Cháu với bạn ra mua cho mẹ ít sửa đi nào



Lúc này trên mặt nó rạng rỡ hẳn. Khỏi cần thằng Tuấn kéo đi thì nó cũng kéo thằng Tuấn đi. Nhưng có lẽ ai cũng biết câu trả lời là như thế nào rồi.



Đến khi bóng nhóc HQ khuất hẳn. Ông mới nói :



- Tôi thật sự xin lỗi gia đình. Mặc dù đã rất cố gắng nhưng cô ấy không thể qua khỏi. Chúng tôi xin chia buồn cùng gia đình. Còn ai thì hãy vào gặp mặt lần cuối.



Nhóc V.A thụp xuống. Như một người mất hồn. Con Thảo ôm mặt khóc còn riêng người đàn ông ấy lặng lẽ ngồi xuống hàng ghế. Cái tin này như điếng người. Cả 2 đám chúng tôi cũng đắng cay thay cho nhóc D vậy. Sau đó các y tá đẩy chiếc giường nằm ra. Trên đó có một con người còn trẻ, còn đẹp, đang rất thành đạt, có một người con như tranh vẽ nhưng lại phủ lên chiếc mền trắng toát. Màu đó là của sự tinh khiết nhưng đồng thời cũng là tang thương chết chóc. Trời ơi !



Vừa lúc đó. Nhóc HQ cùng với thằng Tuấn cầm sữa chạy vào. Nó thấy chiếc giường đẩy một màu trắng toát. Nó làm rớt hộp sữa trên tay. Tiến lại gần nhưng với những bước đi chạm và nhẹ. Nó không lại ở chổ cái giường ấy mà lại từng chổ chúng tôi và người đàn ông ấy hỏi :



- Mọi người ơi, đó không phải mẹ D phải không?



- Thảo àh, mẹ tao đang ở trong kia phải không?



- Trường, trường àh, có thấy mẹ D đâu không?



- Chú Toản ơi ! Bác sĩ nói mẹ cháu khoẻ rồi sao bác ngồi đây?



- Ai nói cho D nghe đi mà



Không ai dám nói, không ai nói hé 1 lời, vì không khí lúc này như một màu đen bao quanh. Con D sẽ phải chịu một cảnh tang thương nó không hề muốn. Xót xa quá ! Ông trời như thế là ác với nó lắm. Nhìn qua thằng V.A thì nó nhìn về phía trước nhưng vô hướng, không định hình được bất cứ điều gì. Cả 2 đám chúng tôi không nhìn nhaunhư mọi ngày. Người đàn ông ấy đứng dậy tiến lại gần nhóc HQ và nói:



- Na – con phải bình tĩnh,không được xúc động mạnh, nếu không mất con chú không biết làm sao cả. Con lại gặp mẹ lần cuối đi con



Rồi những giọt nước mắt thực sự rơi trên khuôn mặt người đàn ông ấy. Ông khóc mà khiến ai cũng phải thương thay. Khoé mắt tôi cay xè. Thương cho gia đình ấy và thương cho nhóc HQ. Lúc này thì nó tiến gần lại cái giường và lấy tay kéo chiếc mền trắng xuống, tay nó run,nước mắt nó chảy xuống trên 2 đôi má hồng :



- Mẹ ! mẹ ơi ! Mẹ đừng bỏ con



- Mẹ ơi không phải sự thật, mẹ ngủ thôi phải không?



- Mẹ tĩnh dậy đi, đừng lừa con, đừng giấu con, đừng hành hạ con mà



- Con mua sữa cho mẹ đây này. Sữa mà mẹ thích nhất đấy mẹ àh



- Mẹ tĩnh dậy uống đi mẹ



- Mẹ phải xem con mẹ thành đạt. Con chuẩn bị đi thi học sinh giỏi rồi đó mẹ



- Nhất định con sẽ làm mẹ vui mà. Mẹ tĩnh lại đi



- Mẹ ơi ! đừng làm con sợ



Người đàn bà ấy. Khuôn mặt còn lành lặn, còn đẹp lắm. Làn da trắng nhưng không còn trắng hông mà trắng bệch. Khuôn mặt ấy mới hôm qua còn cười với tôi mà. Sao giờ bà đi nhanh thế? Nhắc đến nhóc HQ thì ai cũng phải thấy tội cho nó. Vừa khóc vừa nói, chạy lại lấy sữa rồi giơ lên trước mặt mẹ, cứ lắc mạnh mẹ nó để tưởng như đây không phải là ác mộng. Thật sự là ác mộng đối với nó. Tội lắm ai ơi ! Sao nỡ cướp mất niềm tin của một người con gái, của một đứa tuổi teen, cái tuổi mà cần có mẹ bên cạnh lắm đấy. Nhớ lại những lời mấy đứa kia nói thì nó không cha, giờ mất mẹ. Nỗi đau này có thấu hiểu không ai ơi? Trời ơi. Khoé mắt tôi cay xè, lòng tôi đau khi thấy nhóc HQ khóc. Những giọt nước mắt đau khổ tột cùng, không có niềm đau nào lớn bằng nỗi đau mất mẹ ai ơi !



Đến lúc này, thằng V.A tiến gần chổ nhóc HQ và nói :



- Chị ơi ! Chị đừng như vậy, mẹ đi thật rồi



Tất cả mọi thứ như sụp đổ, có lẽ chân nó không trụ nỗi. Nó quỳ thụp xuống, các y tá bác sĩ khóc theo nó luôn. Nó nói trong tiếng khóc :



- Mẹ ơi !



Nói một cách thất thanh. Cổ họng nghẹn đắng. Không ai không thấy thương cho nó. Chắc đau lắm. Đột nhiên nó ôm ngực, mặt tím ngắt, nằm xuống đó. Các bác sĩ đưa nó vào phòng cấp cứu. Ông bác sĩ lúc nãy lại nói :



- Gia đình làm thủ tục đưa cô ấy về mai táng. Bệnh viện chúng tôi mặc dù đã cố hết sức nhưng không thể. Chúng tôi thành thật xin lỗi. Nhưng mong gia quyến tránh xúc động mạnh cho con bé. Nó sẽ chết bất cứ lúc nào đấy



Sau đó, nhóc V.A và ba nó đưa xác cô ấy về, con Thảo nó đi theo để phụ giúp họ. Còn lại chúng tôi, ai cũng phải buồn. Lo lắng, sợ hãi nếu có một điềm xấu gì nữa. Thằng Đỏ nãy giờ như người mất hồn, nó không thể nói lên lời nào, giờ nó mới buộc miệng :



- Sao nó chịu nỗi? Ba không, mẹ mất. Giờ ai bên cạnh nó đây?



Rồi nó khóc. Chúng tôi cũng khóc theo, ai nói con trai không phải khóc? Tất cả đều khóc thương cho cô Long và vì nhóc HQ quá tội. Sau khi tĩnh dậy chắc gì nó đã là nhóc HQ như trước? Chắc gì tinh thần đã ổn định như trước.



Vừa lúc đó ông bác sĩ lúc nãy đi ra. Chúng tôi xúm lại hỏi :



- Nó sao rồi ạh?



- Tim đập yếu, đôi khi mất nhịp đập, đang rối loạn tinh thần, mạch lúc đập lúc không, đồng tữ giãn, đang nguy hiễm đến tính mạng.



Thằng Tuấn lao lên :



- Bác ! Bằng bất cứ giá nào, bác phải cứu được nó. Cháu xin đấy



Nó nấc lên như một đứa con nít. Cũng đúng thôi, người bạn thân nhất của nó mà. Không riêng gì nó, đứa nào cũng sợ hãi hết. Lúc đó thằng Tuấn giữ bình tĩnh và nói :



- Bên Đỏ về nhà con D giúp chú lo hậu sự cho cô còn chúng tôi sẽ ở lại đây



Bọn nó không đồng tình rồi nói :



- Để bọn này ở lại. Nhóc Lỳ là một phần tử không thể thiếu của bọn này



Tôi lên tiếng :



- Giờ còn đứng đây cãi vã , mấy người không thấy thương nó àh?



Cả 2 bên im lặng. Thằng Đỏ lên tiếng và nói một câu khiến tôi ngạc nhiên :



- Được rồi, mấy người ở lại đây. Chiều nay chúng tôi lên



Mắt ai cũng đỏ hoe. Ai chứng kiến cảnh này đều phải rơi nước mắt. Đến lúc này tôi mới nhận ra rằng, chính mẹ nó là động lực khiến nó luôn cố gắng, nỗ lực trong cuộc sống. Mất mẹ nó sẽ ra sao?? Sẽ ra sao???



Cái mùi thuốc, tiếng người la oai oái. Tiếng chân, tiếng chạy của bác sĩ y tá để cứu mạng sống của con người cứ loắng thiếng. Là con người , sinh ra sao phải chết ? Có ai muốn thế đâu? Cuộc sống như một vòng tuần hoàn vô định. Đến chiều, không ai muốn về, đến giờ cái phòng nhóc HQ nằm trong đó vẫn chưa mở cửa. Tất cả bác sĩ và y tá cũng hok ra. Nghiêm trọng đến thế sao? Nó có bị sao không? Đến khoảng 2h chiều. Chú Toản chạy vào :



- Các con ơi ! Na thế nào rồi



Nhìn ông tiều tuỵ, phờ phạc hẳn đi. Chúng tôi vội nói :



- Từ lúc đó đến giờ chưa có ai ra. Phòng vẫn đóng kín mít, lúc trưa bs có ra nói là nó đang gặp nguy hiễm



Ông ấy vẫn lặng lẽ, khuôn mặt thoáng rùng mình và chắc là buồn lắm. Đau lòng lắm ông nói với chúng tôi :



- Tuy bác không phải ba ruột của bé Na nhưng vì chưa bao giờ có con gái nên nó như một đứa con gái của bác. Nó không bao giờ tỏ thái độ khinh khỉnh với bác, ngược lại rất tôn trọng bác. Nó rất thương mẹ. Trời ơi !



Ông nói rồi giọng lại nghẹn. Chúng tôi cũng nghẹn ! Vì thương quá, vì thấy cảnh tượng lúc này buồn quá. Con người mà ! ai không có lương tâm, mà nhất là đối với người chúng tôi thương và quý mến như nhóc HQ.



Người đàn ông đó vẫn ngồi, cứ nhìn vào cánh cửa. Đến 4h chiều cánh cửa mở. Còn đợi gì nữa? Chúng tôi nhảy ào lại. Người bước ra không là bác sĩ, không là y tá, không là hộ tá cũng chẳng phải những người làm vệ sinh. Mà chính là nhóc HQ.



Khuôn mặt buồn rượi. Đôi mắt tròn to ấy đỏ hoe, khuôn mặt tái xanh. Bước ra những bước chậm rãi. Như là kiệt sức vậy. Chúng tôi lại hỏi :



- Mày sao rồi?



- Cố lên



- Đừng buồn



- Mày như thế ****** không yên bình đâu



- Cố lên mày ơi !



- D ơi có sao không D – tôi hỏi



Nó vẫn đi, nó không nói gì, nó vẫn lặng lẽ, v
<<1 ... 3738394041 ... 49>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Rắc rối đáng Yêu
Học Viện Nổi Loạn
Cô dâu 17 tuổi
1234...161718»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.195
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |