Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
n, em cho chị mượn bờ vai nhé
Tôi ngồi dựa vào vai nó, và khóc, những giọt nước mắt nóng hổi, như chực chờ tôi lâu lắm rồi để chảy ra vậy, tôi giữ nó lâu quá rồi..:
- có phải chị hok muốn ct với sáu?
- chị hok biết nữa em àh
- nếu được chị cứ coi em như một người bạn thân
- chị hok biết
- Chị lạnh lùng mà dễ thương lắm, hôm nay chị đẹp nhất
- chị của nhóc mà
Tôi với nó ngồi luyên thuyên cho đến 10h khuya, mẹ tôi gọi thì 2 đứa tôi mới lục *****c dậy về, trời lúc này lạnh ghê gớm…..Làm tôi nhớ đến một người, người đó hok phải Đỏ mà là Trường….Tôi phải làm sao đây? tôi phải làm sao đây???
Khi về tới nhà, tôi vẫn chôn chặt mình trong phòng. Sáng dậy tôi thấy người mệt mõi, ê ẩm, giọng khàn khàn, trán nóng bưng, đầu choáng váng. Tôi bị đau !
Cô ba lên phòng và chăm sóc cho tôi. Thằng nhóc V.A thì chạy lên nói :
- Chiều nay em viết giấy xin phép cho chị nghĩ nha
- ùhm – tôi trả lời mệt mõi
- 2 ngày đi, chứ nó mà bệnh thì hok biết khi nào mới khỏi – Cô ba lên tiếng
- dạ – nói rồi thằng V.A chạy phóng xuống nhà
Thật sự tôi mệt mõi lắm, tôi cũng hok muốn đi học vì hok muốn thấy vẻ mặt buồn bã của thằng Trường, tôi làm sao đây? sao tôi lại bệnh lúc này, đau đầu quá, đầu tôi muốn nổ tung quá >. ” alo ”
- gì Tuấn?
- sao hok đi học?
- đau
- nghe thằng V.A nói đau nặng àh?
- chắc vậy
- giọng khàn quá, chắc mệt lắm ha?
- ùh, mệt lắm
- có ****** với ông ta ở nhà hok?
- hok có, chỉ có cô Ba
- Vậy để bọn tao qua đó nha
- thôi đi học đi, đừng cúp
- hôm nay lên trường học nội quy j` đó chứ thầy cô đi tập huấn chưa về
- ùhm qua đi, nhưng đừng cho..
Tôi chưa nói hết câu thằng Tuấn nó đã cúp máy rồi ! Họ đúng là bạn tôi. Tôi vui lắm, vậy là tôi hok buồn nữa rồi ! Cô Ba nói lớn :
- Na ơi bạn con đến kìa
- dạ kêu bọn nó lên đây ạh
Chưa nói hết câu, cả đám c8, đám ở sg về, thằng Hiếu, Tuấn, Dạ Thảo, Kiều đã nhảy xổm vào phòng tôi rồi. Tôi đưa mắt tìm kiếm, nhưng hok thấy. Tự dưng thằng Tuấn nói lớn :
- Sáu, lên đây, đứng dưới đó làm tượng àh?
- ùhm đang lên – nghe giọng thằng T nhỏ và nhẹ
Nói rồi tôi thấy nó lên phòng tôi, vì đau nên pha vào nước da trắng của tôi là 2 má nó cứ hồng hông đỏ, mặt thì nóng bừng ! Con D Thảo lại và hỏi :
- sao ra nông nỗi này?
- hỏi V.A
- Ê ! MÀY LÀM GÌ CHỊ MÀY MÀ NÓ GIỜ NẰM BẸP DZẬY NÈ? – Cả đám xông vào thằng nhóc hét lên mà tội
- thì tối qua 2 chị em đi dạo đến 10h mới dzề chứ sao?
- TRỜI !!!!!
- trời gì, nói nhỏ nhỏ thôi – tôi lên tiếng, cổ họng đau rát
Cô ba lên và cười hỏi bọn nó :
- các cháu ăn gì uống gì hok?
- có ạh, 1 đĩa trái cây max nhá, hehe – thằng Cường láu tháu nhất
- cô đem nước trái cây lên cho bọn nó luôn ạh – tôi ngẩng cổ lên nói theo
- cô biết rồi, cháu nghỉ đi, coi chừng đau hơn nữa thì mệt đó – cô vừa nói vừa cười nhân hậu
- Ê ! Sáu, sao nãy giờ im dzậy? hay thấy ” angle ” của đời mày bị đau nên thấy thương hả? – thằng Thành nói
Mấy thằng đập thằng Thành, rồi bỗng nhiên cả đám giữ trong im lặng, tôi và thằng Trường chẳng biết đối diện nhau như thế nào ! Nên tôi liền nói :
- tao xin lỗi, tao đi w.c
- ùh, cần tao đở hok? – con Dạ Thảo lên tiếng
- Thôi mày ngồi đó chơi đi, w.c ngay kia mà, tao đi được
Nói rồi tôi gượng dậy, cả người ê ẩm, đau nhói, xương tuỷ nó như bị liệt rồi ! Tôi hok biết làm sao cả, nhưng rồi tôi cũng cố gắng lê thân vào w.c của phòng mình !
__________________________________________________ _________
Về phía thằng Trường…
Tôi thấy thương nhóc HQ quá, nó bị bệnh nặng như vậy, có lẽ nó đơn côi quá, tội nó thật ! Nhìn mặt mày nó trắng bệch, mệt mõi lắm đấy. Nhìn theo dáng con nhóc vào w.c. Tôi liền nói với bọn kia :
- tao về trước, tụi mày ở lại đi nha
- đ.m thằng này mày điên àh? – thằng Bon chữi tôi
- điên gì? tao ở đây cản trở đó
- thôi ở lại đi, đừng về
- đúng đó, xíu về với bọn tao
- Thôi, nếu T muốn về thì để T về, đừng ép buộc người ta nữa, tôi cảm ơn vì T đến thăm tôi – Con nhóc đó xuất hiện khi nào tôi hok biết
Cả đám sửng sờ, mắt con nhóc càng nhìn tôi sắc lạnh hơn ! Tôi sợ ánh mắt ấy, ánh mắt ấy có sức hút mãnh liệt. Thằng Tuấn liền phá tan bầu không khí căng thẳng :
- 2 tụi mày bị khùng àh? con kia nằm xuống giường đi, còn thằng Sáu ngồi yên, đi về đừng nhìn mặt bọn này – mặt nó hơi khó chịu
- đúng đó
- tụi mày bị sao vậy?
Cả đám lao nhao, tôi ngồi yên, hok nói gì nữa !
- A ! Hình ai đẹp trai dzậy D? – thằng Zin vừa chỉ vào màn hình laptop của con nhóc HQ và kêu lên
- đâu? đâu – cả đám xồm lại
” RẦM ” ! nhỏ chạy nhanh lại và gấp mạnh cái laptop lại !
- ai cho mày vào cái đó? – nó rít lên từng tiếng
- tao tò mò thôi mà, xin lỗi – thằng Zin nói
- hok sao, đừng *****ng vào và đừng gợi lên niềm đau cho tao, tao xin mày – nhỏ nói với giọng rất buồn
Tôi kịp nhìn thấy người trong những bức hình đó, người đó rất đẹp trai, có 2 má lúm, 1 răng khểnh thấy rõ khi cười, và có 1 tấm là con nhóc HQ ôm người đó và cười rất đẹp nữa ! Tôi ngờ ngợ, hình như đây là Đỏ, người mà làm nhỏ đau đớn rất nhiều. Bỗng thằng Tuấn lên tiếng :
- đã là bạn bè thì mày đừng giấu chuyện gì, nói ra hết đi D
- nói? tao hok có thói quen đó, mày muốn thì kể đi
- vậy tao nói đó
Nói rồi thằng Tuấn quay qua chổ bọn tôi :
- tụi mày muốn biết người trong hình là ai hok?
- ai???
- thằng Đỏ, mối tình đầu của con D, là người đầu tiên con D thích luôn
- Thiệt hả? – cả đám há hốc, ngạc nhiên
- ùhm, vì thằng đó mà bây giờ con D mới như vậy đó
- chứ lúc tr’c nó là con người như thế nào?
- là một con bé lí lắc, dễ thương theo kiểu ngoan hiền, hok quậy phá, hok lạnh lùng, cười hoài thôi – Nó nói với giọng tiếc nuối
- THÔI ! ĐỪNG NÓI NỮA – con nhỏ HQ hét lên
- mọi người đi về đi, tôi cần yên tĩnh
- nhưng mà….
- đi về hết đi – nhóc HQ khó chịu
- vậy có gì tối bọn tao qua nha, ráng mà khoẻ lại còn đi chơi với tụi tao – thằng Tin lên tiếng
- ùhm, về đi – nó ngẫng đầu lên và rồi vơ cái mền trùm qua đầu.
Nói rồi cả đám chúng tôi đi về, thì thằng Tuấn kéo tay tôi lại và nói :
- mày ở lại 1 xíu, bọn tao ở dưới nhà đợi, nó cần mày
- ùhm – tôi đồng ý và ở lại
Con nhóc HQ chưa biết tôi ở lại thì phải ! Tôi lên tiếng :
- D mệt lắm hả?
- sao chưa về đi? tôi đã nói tôi cần yên tĩnh – nhỏ gắt lên
- chẳng lẽ D chưa quên đc người ta hay sao?
- kệ tôi
- đừng buồn nữa, cứ nói với T
- tôi hok thích nói
Nhỏ nhìn tôi, một chút bối rối hiện rõ trong ánh mắt của nhỏ khi tôi cười ! Tôi liền nói với nó :
- D cứ coi T như một người bạn thân, cứ nói hết trong lòng, đừng như thế, hok thì buồn lắm đó !
- hok cần T quan tâm
- sao D lạnh lùng với T như vậy?
- tôi quen rồi
- chẳng lẽ trong D thì T hok có 1 chổ đứng sao?
- tôi hok biết
trong phút chốc 2 chúng tôi ngượng ngùng nhìn nhau. Bất chợt nhỏ nói :
- T về đi, tôi hok cần ai bên cạnh lúc này
- ùhm vậy T về nha
- bye
Tôi bước xuống bậc thang nhà nhỏ, mà sao nặng nề quá…
- Ê ! Sáu sao rồi mày? – thằng Tuấn chạy lại hỏi
- nó kêu tao về, nó vẫn lạnh lùng với tao lắm, vậy mà mày nói nó cần tao? – Tôi nói với khuôn mặt buồn
- tao thấy mắt nó ” nói ” lên điều đó thôi – nó trả lời phớt lờ
- Sáu nhà ta thất tình rồi
- tao nói rồi, con nhỏ đó kua hok dễ đ