Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
u……
- Ê 2 thằng kia mở cổng rồi kìa – cả đám kêu 2 chúng tôi
Vào tới trường, con nhóc HQ ấy càng thu hút mọi người, đến thầy cô cũng nhìn vào nó, nhưng với ánh mắt hok thân thiện và có lẽ hok muốn nó như thế..Chúng tôi tập trung, và tiết mục đầu tiên cũng bắt đầu, nghe theo mời MC thì :
” XIN CHÀO MỪNG TIẾT MỤC ĐẦU TIÊN CỦA CHI ĐOÀN 10C1 : ” NHẢY EAROBIC “, XIN MỜI BẮT ĐẦU ”
Chúng tôi reo hò, trong ánh đèn lờ mờ, có một người ra trước……đó là đó là con nhóc HQ, nó đi những bước break dance nhẹ, uyển chuyển, nhảy theo tiếng nhạc…Bọn ở phía dưới có hứng lên, reo hò, thầy cô thì lắc lư theo nhạc, rồi 1 đám con gái 10C1 ra phụ hoạ…..Tiết mục này do chính con nhóc HQ đó dựng lên, tôi thật khâm phục….Không khí ở trường lúc này như được hâm nóng hẳn……Kết thúc bài bằng kiểu tạo dáng rất chi là ” hoành tráng ” của lớp 10C1, dường như ai cũng nuối tiếc khi tiết mục này kết thúc…….Xong tiết mục này, con nhóc ấy xuống chổ tôi và kéo tuột tôi ra phía sau trường, tôi biết giờ khắc ” định mệnh ” đã tới :
- Lúc nãy tôi chưa nói xong chuyện với Trường – nó nói và thở hổn hển với khuôn mặt nhễ nhại mồ hôi
- D cứ nói đi
- hôm nay là 20/11
- ngày kết thúc hợp đồng
- đúng
- D muốn kết thúc thật ư?
Nó giữ sự im lặng chết người…Lúc ấy, tôi hok muốn mất con nhóc ấy một chút nào cả, thật sự tôi hok hề muốn…Tôi liền lên tiếng :
- T hok muốn dừng hợp đồng
- chẳng lẽ T thích tôi àh?
Con nhóc đó hỏi làm tôi sửng sờ, dù sao tôi cũng phải nói thật thôi, vì tôi biết con nhóc ấy chỉ coi tôi như một người bạn thôi, làm sao tôi có thể sánh bằng người kia trong tim nhóc chứ :
- đúng, T thích D
- hay nhỉ?
- T hok biết nói sao nữa, nhưng chắc chắn trong D thì T chỉ đơn thuần là một người bạn hok hơn hok kém, T luôn tôn trọng quyết định của D
- T nghĩ trong tôi T là một người bạn àh?
- chứ là gì?
- nếu T nghĩ vậy thì cứ tiếp tục nghĩ vậy đi, tụi mình kết thúc hợp đồng ha
Nhỏ nói với giọng lạnh lùng, ánh mắt của nhỏ cứ nhìn vào tôi, tôi đau lắm, dù biết hok thể tránh khỏi ngày hôm nay nhưng sao tôi vẫn hok tin rằng tôi mất nhỏ….Tôi cứ sửng sờ ra như vậy…
______________
Về suy nghĩ của D thì…….
Tôi hok biết sao lòng tôi lại nhói lên khi tôi nói lời ” kết thúc hợp đồng “, tôi sao thế này? chẳng lẽ tôi thích thằng nhóc đó, phải chăng hình ảnh của Đỏ phai nhạt dần cũng vì thằng nhóc này sao??? Chẳng lẽ vì sự tương đồng giữa thằng nhóc này và Đỏ quá lớn ư??? tôi hok tin đâu, tôi hok tin…Đầu tôi cứ như muốn nổ tung…Thật sự tôi hok hề muốn dừng hợp đồng, nhưng tôi là tôi cơ mà, tôi là con bé D chứ hok phải là bé Na hiền thục của lúc trước nữa…..Tôi buộc miêng nói :
- Vậy đi nha, đừng nhìn tôi như thế nữa, T ra với bọn nó đi ha
- ùhm – nó nói với một vẻ mặt đượm buồn
Nói rồi tôi liền đi kiếm bọn bạn của tôi, tôi kiếm con Dạ Thảo :
- Ê Thảo
- tao đi kiếm mày nãy giờ, mày chết đâu vậy Na?
- tao với thằng Trường kết thúc hợp đồng chứ sao?
- hả? – nó nhìn tôi trợn ngược mắt
- mày với thằng Sáu đang được chọn là cặp đôi đẹp nhất khối 10 đó, nhưng có cái nó học bình thường ( hok nói quá là ngu ), nhà hok đc như nhà mày thôi. – nó nói tiếp
- hợp đồng mà?
- vậy mày hok thương nó sao?
- tao hok biết, nhưng tao thấy sao sao khi nói kết thúc đó mày
- tao thấy nó thương mày đó Na, làm vậy nó đau lòng lắm mày biết hok?
- vậy trước giờ làm đau lòng bao nhiêu thằng rồi tao có thấy sao đâu?
- quên mất, mày là con ” nhóc lạnh lùng ” – nó nói rồi cúi xuống
- kệ cha tao
- rồi mày sẽ biết cảm giác thế nào là mất đi người mình thương thôi
- tính sau, ra ngoài coi mấy lớp kia diễn
Tôi kéo con Thảo ra ngoài ở sân khấu, thầy cô nhìn tôi với ánh mắt hok ” thiết tha ” như ngày nào nữa, có lẽ vì hôm nay tôi ăn mặc ” chói ” quá……Rồi cũng đến phần công bố kết quả, tôi biết rằng thầy cô hok thích nhạc mạnh, những kiểu nhảy nhót của chúng tôi đâu, tôi định quay lưng bước đi thì :
” NHẤT KHỐI 10 LÀ TIẾT MỤC CỦA LỚP 10C1, XIN MỜI ĐẠI DIỆN LÊN NHẬN GIẢI ”
Tôi hok tin vào tai mình, tôi vui quá, bao nhiêu công sức bỏ ra hok phí rồi, vừa thầm nghĩ thì cả đám con gái 10c1 nhào lại và ôm tôi la hét một vùng trời, và tôi lên nhận giải vì tôi là trưởng nhóm….Bỗng thầy Phong MC bắt tôi nán lại để phỏng vấn :
- em cho biết cảm tưởng khi nhận được giải nhất?
- thưa thầy rất vui ạh
- thầy hok thấy em cười sao em nói vui?
- cười trong lòng đc rồi mà thầy
- thầy thấy em rất nỗi bật, em hãy cho thầy biết ai là biên đạo cho cả bài này
- dạ tự lớp biên đạo
- rất hay, chúc mừng các em, chúc mừng 10C1 nhé
Thầy vừa dứt lời thì ở dưới khu lớp c1 chúng tôi liên tục vang lên :
” 10C1 VÔ ĐỊCH, LỚP PHÓ NỀ NẾP MUÔN NĂM ”
Tôi xuống, đưa quà và phần thưởng cho lớp, rồi thu mình vào một góc với con Dạ Thảo, tôi thấy bọn kia, thằng Tuấn và thằng Trường ở góc trường, gần 10 thằng, giống như đang an ủi thằng Trường vậy, lòng tôi lại nhói lên khi thấy Trường……Tự dưng thấy buồn, tôi sao thế này, tôi hok được như vậy, tôi chỉ thương mình Đỏ thôi mà….Nói rồi con Dạ Thảo đập vai tôi và nói :
- tao chắc rằng thằng nhỏ sẽ hok bình thường trong những ngày tới , haha
- gì mà ghê vậy mày?
- mày cứ chờ rồi xem
Rồi buổi tiệc 20/11 kết thúc bằng bài phát biểu trước toàn trường của chị Tuyền, nữ sinh thanh lịch năm ngoái…..Tôi kiếm thằng V.A và định về thì nguyên đám bạn của tôi tiến lại nhưng hok có thằng Trường, bọn nó liền nói :
- mày làm như thế có quá đáng với thằng T hok D?
- mày nghĩ sao mà làm như vậy đc àh?
- nó thg mày thật lòng đó D
- mày ác quá
- mày suy nghĩ lại đi
- IM HẾT – tôi hét lên
Rồi tôi nói tiếp :
- chỉ là hợp đồng, nó hok bận tâm tụi mày bậntâm làm gì? bộ chia tay hok là bạn đc hay sao???
Vừa nói dứt lời, tôi liền leo lên xe và phóng, thằng V.A nó chạy theo kêu :
- chị ơi về nhà đường này cơ mà
Tôi chạy nhầm đường, tâm trí cứ như treo ngược cành cây vậy…Bỗng thằng V.A nói :
- chị buồn? àh
- chắc vậy
- muốn về chưa?
- chưa
- vậy chị em mình đi dạo
- ùhm
Vừa đi, nó vừa nói chuyện với tôi, trước giờ tôi luôn coi nó như đứa em ruột vậy, có nó cuộc sống tôi bớt tẻ nhạt…Dần dần tôi nhận ra ông ta hok như tôi nghĩ, như vậy cũng đc, chỉ cần mẹ tôi vui…Chỉ cần mẹ vui là tất cả rồi :
- em thấy chị thích sáu mà sao chị lại kết thúc hợp đồng
- tôi hok thích nó
- hok thích vì sao chị buồn?
- tôi hok biết nữa
- chị đừng giấu, chị nói với em này
- cậu biết chuyện ngày trước của tôi rồi chứ? vì sao tôi chuyển về đây rồi chứ?
- em biết, em hiểu rất rõ, tuy chị em mình mới ở chung nhà, nhưng em biết chị là một người sống nội tâm, em biết chuyện em với ba em về ở chung nhà chị rất khó chịu, nhưng ba mẹ mình vui là đc phải hok chị?
- đúng, tôi rất khó chịu, tôi rất ghét, nhưng mà vì mẹ tôi, nhưng tôi coi cậu như em trai tôi vậy.
- chị có thể thay đỗi cách xưng hô đc hok ạh?
- cậu muốn tôi xưng hô như thế nào?
- chị – em đi
- thôi đc rồi, đứa em quái quỷ của tôi ạh – Tôi vừa nói và cốc đầu nó một cái
- thế sao em lại hok ghét chị?
- vì em nghe ba em nói nhiều về hoàn cảnh của chị và về…
- về cái gì?
- về căn bệnh chị đang mang
- àh ùh
- chị hay đau lắm phải hok?
- cũng thỉnh thoảng, ba em nói cho em biết àh?
- dzạ, chị bị bệnh tim gần giai đoạn cuối – nói đến đó nó nhìn ra phía xa
Riêng tôi thì lặng người, tôi buồn lắm, buồn vì tự dưng thằng nhóc nhắc tới bệnh, buồn vì tôi đánh mất một người….Bỗng nhiên nước mắt tôi rơi
- chị khóc đấy àh?
- hok…..chị hok khóc
- chị đừng giấu cảm xúc, hãy khóc đi nếu mu