Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
c áo gió che mưa cho cả hai người. Họ nhìn nhau cười hạnh phúc, ánh mắt chứa chan tình cảm dịu dàng.
“Cuộc sống tốt đẹp như vậy, là vì có anh bên cạnh.” Câu này tuy rất phổ biến, nhưng qua biểu lộ của hai người trong tấm biển quảng cáo, thì lại trở nên sâu sắc hơn rất nhiều.
Giản Tình nhìn áp-phích, yên lặng ngẩn người. Lúc trước cô cũng có xem qua ảnh, cảm thấy Lý Duy chụp thật sự rất đẹp, nhưng không ngờ rằng khi làm thành tấm áp-phích to này thì hiệu quả lại tuyệt vời đến vậy.
Cảnh tượng nên thơ thế này, ngay cả cô là đương sự cũng thấy cảm động, huống chi người khác.
“Thật đẹp…” Ba người ngơ ngác nhìn áp-phích thật lâu, Tiểu Lâm mới thì thầm nói ra hai chữ này.
Tần Tiểu Ý cười khẽ hai tiếng, “Tiểu Tình, giờ cậu và Phương Khiêm rất nổi tiếng nhé. Ở công ty mình, cả buổi sáng đều nghe người ta bàn luận về áp-phích lần này của Phương thị, nghe nhiều đến mức lỗ tai mình dài cả ra. Có người còn nói áp-phích một số nơi bị người ta bóc hết đi rồi.”
Tiểu Lâm lắc đầu, “Điều này có gì phải ngạc nhiên, văn phòng của chúng em còn bị phủ đầy bởi hoa kia kìa. Chị không nhìn thấy thật đáng tiếc.”
Giản Tình thở dài một tiếng. Hiệu ứng như vậy đúng là làm cho người ta bất ngờ.
“Phương Khiêm có nói gì không?” Tần Tiểu Ý dựa tay lên bả vai Giản Tình, nhướn mày, cười nhạt hỏi.
“Không thấy liên lạc, mình cũng không biết.” Giờ không biết anh đang ở đâu.
“Sự việc trở nên ồn ào thế này, mình rất muốn xem hắn xử lý như thế nào.” Tần Tiểu Ý cười ha hả, lập tức rước lấy ánh nhìn xem thường của Giản Tình.
“Cậu đang cười trên nỗi đau của người khác đấy hả?”
Tần Tiểu Ý vội chối đây đẩy: “Khụ khụ, đâu có, mình chỉ cảm thấy tò mò thôi. Hắn nói muốn diễn kịch cho mẹ hắn nhìn, chắc mẹ hắn xem đến thích mê rồi.”
Vừa nghe thấy Tần Tiểu Ý nhắc tới bác Phương, tâm trạng Giản Tình lại rối bời. Áp-phích cũng chụp xong rồi, chắc bác Phương sẽ nhanh chóng hẹn cô gặp mặt, đến lúc đó, cô đành phải tự nói ra quan hệ giữa mình và Phương Khiêm.
Nếu bác Phương chấp nhận cô, tất nhiên mối quan hệ này sẽ được công khai. Nhưng nếu bà ấy không chấp nhận, thì đó là lúc cô phải biến mất.
Chỉ cần nghĩ đến bác Phương có thể không thích cô, trong lòng Giản Tình lại như bị kim đâm, đau đớn không chịu nổi.
Trong suy nghĩ của Giản Tình, hai người yêu nhau tất nhiên muốn được người nhà đối phương thừa nhận, nhưng gia cảnh nhà cô và Phương Khiêm lại chênh lệch lớn như vậy, sự tự ti khiến cô vô cùng lo lắng cho tương lai của hai người.
Ăn cơm trưa xong, Tần Tiểu Ý đưa hai người về công ty, thừa dịp Giản Tình xuống xe trước, Tiểu Lâm lén lút ghé vào tai Tần Tiểu Ý hỏi: “Chị Tình thoạt nhìn có vẻ hoảng hốt, chị có thấy lo không?”
Tần Tiểu Ý bất ngờ trước sự chu đáo của Lâm Kiều Kiều, nghiêm túc nhìn cô bé: “Em lo lắng cho Giản Tình?”
Lâm Kiều Kiều lắc đầu, thành thật đáp: “Em cảm thấy không cần lo lắng, bởi vì chị Tình đã có Boss che chở rồi.”
Tần Tiểu Ý gật gù, “Chị cũng nghĩ như vậy, cho nên chúng ta chỉ cần an tâm xem kịch hay là được.”
Sauk hi nhìn theo chiếc xe của Tần Tiểu Ý từ từ rời đi, hai người mới chậm rãi đi lên công ty. Vào đại sảnh, không khí ồn ào làm Giản Tình và Tiểu Lâm ngẩn ra một lúc. Đại sảnh công ty tuy rằng luôn luôn náo nhiệt, nhưng chưa từng đông đúc như hôm nay.
Giản Tình cảm thấy không ổn, định nhanh chóng quay về văn phòng, nhưng tay lại bị Tiểu Lâm kéo đi, “Chị Tình, chúng ta đi xem có chuyện gì.”
“Có gì hay ho đâu.”
Giản Tình quả quyết từ chối, tiếc rằng Tiểu Lâm sức lớn, lôi cô rẽ đôi qua đám người, còn nhanh tay lẹ mắt đi hỏi bảo vệ.
“Anh chàng đẹp trai, nơi này có chuyện gì vậy?”
Anh bảo vệ trẻ tuổi nhìn thấy Lâm Kiều Kiều mặc đồng phục công ty, không kiên nhẫn khoát tay: “Nơi này rất rối loạn, các cô nhanh về làm việc đi.”
“Anh nói cho tôi biết xảy ra chuyện gì, chúng tôi lập tức biến mất, được chưa?” Tiểu Lâm chưa từ bỏ ý định.
Anh chàng bảo vệ trừng mắt, đang muốn phát hỏa, bỗng nhìn thấy Giản Tình bên cạnh Tiểu Lâm, vẻ mặt lập tức bị đông cứng, “Cô… cô là Giản tiểu thư?”
Giản Tình thầm cười khổ, ngay cả bảo vệ liếc mắt một cái cũng nhận ra cô, tiếng tăm của cô thật đúng là không nhỏ. Nhìn thấy anh chàng bảo vệ quên béng mất Tiểu Lâm, Giản Tình không nhịn được giúp cô hỏi: “Nơi này xảy ra chuyện gì? Sao lại tranh cãi ầm ĩ như vậy?”
Giản đại mỹ nữ lại nói chuyện cùng anh!!! Tâm trạng anh chàng bảo vệ đáng thương lập tức như nở hoa, lúng túng đáp, “Đúng vậy… Là như thế này, có một công nhân dẫn theo mấy đứa em cùng mấy bạn học vào đây, nói muốn gặp phương Boss một lần. Mấy cô học sinh kia không lễ phép làm ầm ĩ cả lên, mà hiện là giờ nghỉ trưa nên các lãnh đạo đều không ở đây, những người khác không ai khuyên được, cho nên mới ồn ào như vậy.”
Tiểu Lâm kích động trợn mắt nhìn, “Đây chẳng lẽ là “Tộc truy tinh[1">” trong truyền thuyết? Vậy Phương boss có ở đây không?
Anh chàng bảo vệ lạnh lùng đáp lại, “Việc nhỏ thế này đương nhiên sẽ không làm kinh động tới Phương Boss. Cấp trên nói nếu còn tiếp tục ầm ĩ, thì mấy người chúng tôi phải trực tiếp đuổi họ đi.”
Giản Tình lắc đầu, chỉ có chút chuyện mà cũng lộn xộn cả lên, “Tiểu Lâm, em có lên không đây? Chị không chờ em đâu.”
“Đi thôi, đi thôi, chỉ vài con nhóc mà cũng ầm ĩ như vậy, chán phèo.” Tiểu Lâm bĩu môi, xoay người lôi Giản Tình đi đến thang máy.
Nào biết các cô vừa mới đi ra khỏi đám người, chợt nghe thấy một tiếng thét chói tai: “Chị chính là nữ nhân vật chính trong áp-phích…”
Giản Tình thót tim, xoay người nhìn lại. Không khí vốn đang ồn ào, lập tức trở nên tĩnh lặng. Ánh mắt mọi người tập trung toàn bộ lên người cô, không chút giấu diếm, làm cho Giản Tình cảm thấy choáng váng, trong lòng còntự coi thường bản thân. Quả nhiên cô không thể đi làm ngôi sao được, bị mọi người liếc vài cái đã thấy khó chịu.
Tiểu Lâm cũng để ý vẻ kì lạ của cô, bèn tự giác đứng chắn trước mặt Giản Tình, cất tiếng quát: “Nhìn cái gì, chưa thấy mỹ nữ bao giờ à!”
“Tiểu Lâm, chúng ta lên bằng cầu thang thôi.” Phía trước thang máy đã bị người chặn kín, Giản Tình rất muốn nhanh chóng rời khỏi nơi này, vì thế nhỏ giọng nhắc nhở Lâm Kiều Kiều.
Hai người vừa định bước đi, mấy nữ sinh kia lập tức nhào lên chặn lại, “Đừng đi, em rất thích áp-phích chị chụp. Bọn em đã đứng đây cả một buổi sáng rồi, chị kí tên cho bọn em được không?”
Kí tên?! Những người này đang nói đùa chắc?
Vài nhân viên Phương thị đứng chung quanh, nghe thấy thế cũng xì xào bàn tán.
Giản Tình méo miệng, vẻ mặt cứng ngắc, “Xin lỗi, chị chỉ là nhân viên của Phương thị, không phải là ngôi sao gì đâu, các em đừng hiểu lầm.”
“Áp-phích chị chụp xinh đẹp như vậy, sao lại không phải ngôi sao. Chị kí tên cho bọn em đi mà.”
Giản Tình đỏ mặt lúng túng. Mấy cô bé này thật là, sao lại theo đuôi mù quáng như vậy. Chẳng lẽ họ không thấy những người bên cạnh đều đang xì xào chế giễu sao?
Lúc này trong đám người đột nhiên truyền đến giọng nói khinh thường của người nào đó, “Làm như mình là ngôi sao thật ấy, khó xử vậy sao? Đúng là làm ra vẻ!”
Bởi vì ở đây đông người nên cũng không rõ những lời này là của ai, nhưng ý đối địch trong lời nói thì rất rõ ràng.
Giản Tình nhíu mày, giương mắt quét một vòng chung quanh. Trong lòng lại buồn bực, đúng là cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, trong cánh rừng lớn thì loại chim nào cũng có.
Mỗi ngày cô chỉ sinh ho