eo sự may rủi mà thôi . Bà vuốt tóc con, giọng nhẹ nhàng trách:
- Sao conlại nhẹ dạ đến thế, con gái ? Biết anh ta có thật lòng với con hay không ? Mà hai đứa quen nhau từ lúc nào sao cha mẹ không hề hay biết?
Giọng Băng Thanh nhẹ tênh:
- Chúng con quen và yêu nhau từ lúc con đưa em Uyên về quê để ôn thi . Anh ấy là một sĩ quan quân đội.
Ông Lâm cau mày:
- Hừ! Là một sĩ quan mang nặng quân pháp kỷ cương, luật lệ mà lại đi làm một chuyện xấu hổ đến thế, thật là tồi. Tôi phải tìm gặp cấp trên của nó.
Băng Thanh qùy xuống, ôm lấy tay cha:
- Con xin cha, cha đừng làm như thế. Anh ấy là một người con trai tốt, vì quá yêu con cho nên anh ấy mới vượt qua rào chắn của lễ giáo. Khi nhận ra sự việc lỗi lầm, anh ấy đã xin lỗi con với tất cả lòng thành khẩn. An?h hứa sẽ yêu thương và có trách nhiệm với con.
Bà Ngọc nhìn chồng, giọng bà cũng van vỉ không kém:
- Ông hãy nghĩ lại xem . Chuyên đã xảy ra rồi còn giận làm gì. Vả lại, nó thương con Thanh, biết đâu nó sẽ đến đây trong nay mai để tạ lỗi và hỏi cưới con Thanh.
Ông Lâm nghe lòng nguội lại, nhưng vẫn cố cầm cương:
- Hà, bà nằm mơ giữa ban ngày thì phải.
- Tôi không nằm mơ nhưng, tôi tin vào lời nói của con gái tôi . Từ trước đến giờ, nó chưa hề nói dối.
Vừa lúc ấy, Lâm Uyên bước vào nhà, giọng cô vang cả căn phòng.
- Ối chà, hôm nay thật là đông đủ, hình nhứ có tiệc thì phải.
Cô chựng lại nơi ngưỡng cửa khi bắt gặp ánh mắt răn đe của cha . Đưa đôi mắt bồ câu nhìn xung quanh, cô phát hiện ra ngôi nhà đang tràn đầy mùi "ám khí". Chị Hai đang qùy dưới chân cha, nước mắt chảy dài. Còn mẹ thì đứng kế bên, đôi mắt buồn buồn không màng nhìn cô.
Chưa hiểu thì cần phải biết chứ . Nghĩ thế, cô bước lại gần mẹ, hỏi.
- Mè, nhà xảy ra chuyện gì thì phải ?
Bà Ngọc thở dài:
- Chuyện của chị Hai con đó.
Kéo chị đứng lên, Lâm Uyên cáu gắt:
- Chị ấy đi có vài ngày thôi mà, cha mẹ có cần phải xử tội chị ấy nặng đến mức này không?
Cô nhìn vào má của chị, kêu lên:
- Ôi trời ơi! Gò má sưng húp rồi đây này.
Dấu năm ngón tay để lại trên mặt của Băng Thanh còn rất đậm, điều ấy đủ để cho Lâm Uyên đóan ra chuyện rất quan trọng và rất là phiền phức.
Quay nhìn cha đang ngồi hậm hực, cô lí nhí vì thấy ông có sắc giận:
- Cha ơi, chuyện gì mà cha lại đánh chị Hai thế?
Ông lắc đầu ngán ngẩm:
- Con cứ hỏi chị con rồi biết.
Lu chưa kịp nói gì thì ngoài cổng có tiếng xe, và tiếp theo là một tối người ăn mặc rất lịch sự bước xuống. Trong nhóm người ấy, Lâm Uyên nhận ra một người có nét rất quen . Cô cố moi lục trí nhớ của mình xem đã gặp người ấy ở đâu, nhưng nghĩ hoài không ra.
Đang xớ rớ đứng đỡ chị, cô đã nghe bà Ngọc nhắc khẽ:
- Con ra xem coi ai vừa đến nhà đó.
Lẽo đeõ đi ra cửa, Lâm Uyên tròn mắt nhìn người thanh niên trong bộ veston màu đen lịch lãm, khi anh ta gọi tên cô rất thân mật.
- Anh biết tên tôi ?
Cô ngơ ngách đến nỗi anh ta phải bật cười:
- Em không nhận ra anh sao ? Anh là Quốc Bảo đây.
Dụi mắt, Lâm Uyên đỏ bừng cả mặt . Ối dà, cô thật là đãng trí, nhưng trông anh khác hẳn lúc trước chứ bộ. Nét hào hoa và phong độ của anh bộc lộ rõ nét . Mái tóc được hớt rất đẹp và gọn gàng. Bộ vest anh khoác lên gn` càng tô thêm vẻ chững chạc và rắn rỏi, cộng thêm trên môi luôn nở nụ cười, trông anh như một diễn viên.
Mở rộng cửa, cô bỏ nhỏ:
- Anh tìm đến đây có việc gì hay không?
Quốc Bảo tròn mắt:
- Em biết rồi còn hỏi, bộ tính làm khó anh à ?
Một người phụ nữ trạc tuổi mẹ cô bước đến hỏi, vẻ mặt thoáng chau lại:
- Có chuyện gì mà lâu quá vậy con ? Lộn địa chỉ, phải không ?
- Không ạ, thưa mẹ, đây đúng là nhà của Băng Thanh và đây là em của cô ấy, Lâm Uyên.
Lâm Uyên theo phản xạ gật đầu chào, rồi tự nhiên keó tay Quốc Bảo ra xa:
- Ủa, có phải anh dẫn cha mẹ anh đến đây để hỏi cưới chị em không?
- Ừm, đúng rồi . Chị em không nói cho em biết sao?
Lâm Uyên nhăn mặt. Cô đã hiểu ra sự việc tại sao chị cô bị cha đánh . Tại sao không khí trong nhà "ẩm mốc" đến như vậy.
Nhìn một lượt, mọi người đều đang trong trang phục rất đẹp và tươi vui, cô thấy ngại làm sao ấy. Vì theo cô nghĩ, cha phản đối chuyện này nên mới giận dữ như vậy.
Thấy cô do dự, lầm lì không nói, Quốc Bảo sốt ruột, anh hỏi:
- Sao thế, em không cho anh vào nhà sao ? Có chuyện gì xảy ra, phải không ? Em nói cho anh nghe đi . Băng Thanh ra sao rồi?
- Em .. cha .. Ơ ..
Nhìn sắc mặt lúng túng và tái tái của cô, Quốc Bảo đóan ra sự việc không hay . Anh nhanh chân chạy vào nhà trong, lòng phập phòng lo sợ.
Bước vào phòng khách với gương mặt lo lắng, anh chạm ngay tia nhìn gắt gao của ông Lâm đang ngồi đối diện.
- Cậu là ai?
Quốc Bảo lễ phép khoanh tay cúi đầu dạ nhỏ:
Đạ, con xin chào hai bác . Tên con là Quốc Bảo.
Anh đưa mắt nhìn cô gái đang qùy dưới chân của ông Lâm và đúng lúc, cô gái ấy cũng ngẩng lên . Hai ánh mắt chạm nhau tràn ngập yêu thương . Nước mắt lăn dài trên má, Băng Thanh nghẹn ngào gọi tên anh . Không còn giữ phép tắc được nữa, anh bước nhanh lại nơi cô ngồi, nâng cô đứng dậy và ôm cô vào lòng , vỗ về:
- Nín đi em, anh đã đến đây rồi . Tội cho em qúa, phải khổ sở vì anh.
Anh đưa tay lau ngấnlệ cho người yêu và phát hiện ra vết thương trên má . Anh chỉ cần một giây để hiểu ra sự việc. Anh nghe tim mình đau nhói . Tại sao anh lại gây ra sự việc để người yêu của anh lãnh hậu quả thế này ?
Anh qùy xuống dưới chân của ông Lâm, gục đầu thành khẩn:
- Thưa bác, con biết là con có lỗi và lỗi rất lớn trong chuyện này, vì con mà em Thanh phải chịu đòn đau như vậy. Xin bác hãy tha lỗi cho em Thanh. Con đồng ý nhận lấy sự trừng phạt của bác, chỉ mong bác hiểu và thông cảm cho chúng con . Chúng con thật lòng yêu nhau và đến với nhau bằng con tim . Xin bác hãy tha lỗi và bỏ qua mọi chuyện. COn sẽ cưới em Thanh để được chăm sóc và yêu thương . Con hứa sẽ đem đến hạnh phúc cho em Thanh, đến cuối cuộc đời.
Ông Lâm chiếu ánh mắt đã dịu hẳn một nửa sự gắt gao vào Quốc Bảo, giọng ông nhẹ hẳn đi:
- Tôi nghe con tôi nói về cậu rồi, nhưng tôi thật không ngờ cậu dám vượt qua lễ giáo như vậy, trong khi cậu lại là một sĩ quan mang trong mình tính kỷ luật của quân đội.
Chương 08
- Thưa bác, con biết rằng con có lỗi, nhưng chúng con yêu nhau và đến với nhau như một nữa của mình. Thời gian ở bên nhau, chúng con luôn cảm thấy hạnh phúc. Thưa bác, sự dân hiến đó không phải là sự dại khờ của tuổi trẻ, sự nông nổi của lứa tuổi đang yêu mà nó mang đúng nghĩa sự ân ái mặc mồng của tình chồng, nghĩa vợ. Nếu xa nhau, chúng con sẽ không sống nổi. Con xin bác hãy thấu hiểu và hoà hợp cho chúng con được toại nguyện.
Bà Ngọc xúc động xen vào:
- Ông xem chúng nó thương nhau như vậy, ông nỡ lòng nào chia cắt chúng nó hay sao ?
Băng Thanh cũng qùy xuống ôm cánh tay cha, sụt sùi trong nước mắt:
- Cha, cha không thương con sao cha ?
Ông đưa tay vuốt tóc cô, giọng đã trở về với bản chất thường ngày:
- Làm sao cha không thương con chứ ? Mong cho con có một người chồng tốt, biết yêu thương lo lắng cho con là cha vui rồi.
Quốc Bảo và Băng Thanh vui mừng, dập đầu tạ Ơn trong nước mắt:
- Hai con cảm ơn cha.
Lâm Uyên bước vào, đưa tay quẹt nước mắt.
- Ôi, thật là mộg giấc mộng đẹp giữa ban ngày . Rôt cuộc rồi mùa xuân cũng quay về chốn cũ.
Quốc Bảo dìu người yêu đứng lên, thưa lớn:
- Con xin phép mời cha mẹ con vào, được không ạ ?
Ông Lâm bật dậy nhanh:
- Ôi chà, để anh chị Ở ngoài ấy nãy giờ đấy à ? Thật là thất lễ quá.
Bà Ngọc mau mắn hơn chồng, bà bước nhanh ra ngoài cửa:
- Mời anh chị vào nhà . Thật là có lỗi đã để anh chị phải đợi lâu.
Bà Thụy Linh mỉm cười thân thiện:
- Không sao đâu chị. Chúng tôi theo con trai để đi xem mắt con dâu . Theo đúng tục lệ thì phải chờ thêm một tiếng nửa đấy.
Ông Lâm cũng bước ra, đưa tay thân mật:
- Chào anh chị.