Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
- Còn cô, hôm nay về nghỉ ngơi đi, ngày mai có việc quan trọng đấy.- Anh nheo mắt cừơi- Nhớ đừng thức khuya đến "bảy giờ sáng" mà đi lang thang nữa nhé.
Lâm Uyên hiểu ý. Cô giả vờlừ mắt:
- Chuyện của tôi, không cần ông quan tâm. Ông nên quan tâm tới chuyện quan trọng bây giờ kià. Sợ chừng ông thức khuya hơn tôi đến tám, chín giờ sáng mà chưa vào công ty đấy.
Đình Thái lắc đầu, anh khoát tay:
- Cám ơn đã có lời nhắc nhở.
Cô quay đi sau khi đã chào Ngọc Châu:
- Xin lỗi chị nhé, tôi phải về đây, không thôi sẽ bị giám đốc rầy chết. Đễ dịp khác tôi với chị sẽ có cuộc "nói chuyện hợp gu" hơn. Chào.
Ngọc Châu nhìn theo ấm ức:
- Con nhỏ nói toàn câu xóc hông người khác, không biết lễ độ chút nào.
Cô quay sang Đình Thái, gắt gỏng:
- Anh mướn nó về làm cho công ty lúc nào vậy? Trông nó nghênh ngang thấy phát ghét.
Đình Thái ôn tồn:
- Bỏ qua đi em, chuyện hiểu lầm thôi mà. Thế nào, em đến đây có việc gì? Nói đi, anh hứa sẽ giúp hết mình.
Bước vào phòng, đưa tay bật máy lạnh, cô ngã nhoài xuống ghế nệm nằm.
- Vẫn làm ăn thuận lợi, nhưng buồn quá, tìm anh đi chơi, không được sao?
- Sao em biết anh rảnh mà đến rủ anh đi chơi?
- Tất nhiên em có cách riêng của mình.
Đình Thái ngồi xuống ghế, anh tránh đối diện với cô:
- Sau này, nếu có đến nhớ điện thoại hẹn trước với anh. Tư cách của em lúc nãy sẽ gây cho người khác sự hiểu lầm không đáng.
Ngọc Châu ngồi dậy, cô chồm về phía anh dừơng như để lộ cả bộ ngực căng tròn:
- Anh sợ người khác hiểu lầm hay là con nhỏ hồi nãy hiểu lầm? Chủ với tớ gì mà chui vào phòng chỉ có hai người, ai biết chuyện động trời gì xảy ra.
- Em không nên nói qúa đáng như thế. Anh và Lâm Uyên không có gì với nhau cả.
G''ac đầu lên chân anh, cô cười duyên:
- Không có thì được rồi, em tửơng anh si mê con nhỏ mới lớn ấy chứ. Nói nghe nè, anh đưa em đi chơi đi.
Lấy tay nhấc đầu Ngọc Châu lên, anh nhăn mặt:
- Em ngồi lại đàng hoàng xem nào.
Nhảy gọn vào lòng anh, cô câu cổ anh, buông giọng lả lơi:
- Ủa, anh sợ lúc nào vậy? Em không đáng làm bạn gái anh hay sao?
Gỡ hai tay cô ra khỏi cổ mình, Đình Thái nhỏ giọng:
- Em đừng nghi lung tung thế, Ngọc Châu à. Mọi chuyện nhất là chuyện tình cảm, chúng ta không nên ép buộc nhau. Anh chỉ xem em như là một đứa em gái, ngoài ra không có gì đặc biệt.
Ngọc Châu lắc đầu, cô quyết liệt:
- Không. Em không muốn làm em gái, em muốn làm người yêu của anh cơ.
Cô chủ động hôn vào môi anh. Đình Thái qua một giây bàng hoàng, anh đẩy cô ra:
- Em làm gì thế, Ngọc Châu?
Ngọc Châu bật khóc, cô giãy nảy:
- Em muốn được yêu anh và muốn được anh yêu.
Đình Thái giữ hai tay cô lại giọng anh rắn rỏi mang đầy sức thuyết phục:
- Anh đã nói với em là chuyện tình cảm không thể ép buộc được. Em bình tĩnh lại có được không? Em là một cô gái đẹp, hiện giờ lại có địa vị trong xã hội, em cần gì phải ép buộc mình và người khác như thế? Nghe lời anh, hãy tự hỏi kỹ lại con tim à tìm đối tượng khác trẻ hơn anh, đẹp hơn anh, giàu hơn anh à đặc biệt là người đó yêu em, em hiểu chưa? Tình yêu mang đến trong sự ép buộc là không có kết quả tốt. Nó sẽ đem lại cho chúng ta những nỗi ray rứt và ân hận về sau.
Cô vẫn giữ yên ý của mình. Ngã vào ngực anh, cô thổn thức:
- Em đã tự vấn lòng mình không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng lần nào nó cũng tự nhủ là nó đã yêu anh, một tình yêu mãnh liệt luôn hướng về anh. Chẳng lẽ ngay một chút cảm giác cũng không có khi anh ở bên em hay sao?
Đẩy nhẹ cô ra, Đình Thái đứng lên. Anh cho tay vào túi quần, khổ sở:
- Anh nói đến bao nhiêu lần em mới chịu nghe đây? Cảm giác thì có đấy, nhưng chỉ là một sự lo lắng, cảm thông, yêu thương của một người anh trai đối với em gái mà thôi.
- Em mặc kệ, miễn anh có cảm giác bên em là được rồi. Dù đó là cảm giác gì đi chăng nữa, dần dần nó sẽ thay đổi theo thời gian, anh hiểu lời em nói chứ?
Đình Thái lắc đầu, anh dựa hẳn vào tường:
- Mọi chuyện đâu có như chúng ta mong muốn là được. Nó phải trải qua biết bao nhiêu sóng gió mới đạt thành qủa, nhưng đôi khi có một nguyên nhân nào dó, nguyện vọng sẽ thay đổi, biết chừng đó em có còn mù quáng nữa hay không? Hay là phải đau khổ ân hận về những việc mình đã làm mà không cần phải đắn đo, suy nghĩ.
Đứng lên bước lại gần anh, Ngọc Châu nhìn thẳng vào mắt anh, giọng cô tha thiết xuôi ngược về quá khứ:
- Em và anh cùng lớn bên nhau từ nhỏ, có thể xem là một mái ấm gia đình, mọi chuyện buồn vui đều kể cho nhau nghe. Anh có nhớ không? Khi chúng ta khoảng 15, 16 tuổi, em bị một toán nam sinh trong lớp chọc ghẹo và sàm sỡ, anh đã không sợ bọn chúng. Bất chấp lời khuyên của giáo viên, anh đánh nhau với chúng nó một trận. Kể từ đó, trong mắt em, anh không còn là một người anh đúng nghĩa nữa, mà trở thành một chàng hiệp sĩ để cho em nương tựa suốt đời.
- Đúng. Tuy chúng ta lớn lên ở bên nhau, nhưng không vì thế mà tình yêu nảy nở. Tình cảm của anh xuất phát chỉ vì lo lắng cho đứa em gái mà anh xem là thân thiết nhất của đời mình. Em hãy hiể cho anh, anh không phải là có trái tim gỗ đá. Anh là một con người cũng có trái tim biết yêu thương, nhưng lý lẽ con tim nó rất khắt khẹ Nó không cho phép anh vượt qua giới hạn của một người anh trai, em có hiểu rõ không?
Ngọc Châu bất cần, giọng cô the thé không kèm phần cay độc:
- Em không cần biết gì hết, anh là của em, vì em yêu anh. Nếu như có cô gái nào muốn tranh đoạt với em, em sẽ không tha thứ cho cô ta.
Đình Thái lắc đầu chào thuạ Thấy không khí hơi căng thẳng, anh khoát tay giọng anh trở lại với thường ngày, ấm áp và sâu lắng:
- Chúng ta không nên nói về chuyện này nữa. Lâu lắm anh em ta mới gặp nhau đừng nên gây gổ, mất vui.
Ngọc Châu cũng hoà theo, cô gật đầu:
- OK. Vậy thì chúng ta đi vũ trường đi anh.
Hơi do dự một chút, nhưng rồi anh cũng gật đầu:
- Được rồi, nhưng phải về trước bảy giờ vì anh phải đến gặp một số giám đốc lớn trên thương trường.
Cô nũng nịu vòi vĩnh:
- Vậy anh cho em đi theo với, để em có điều kiện quen và học hỏi.
- Không được. Đây là chuyện quan trọng của công ty, em không đi theo được.
Ngọc Châu giận dỗi, cô giậm chân xuống nền nhà:
- Anh sợ em quấy rối anh chứ gì, hay là sợ em làm mất mặt anh?
- Đình Thái nhỏ nhẹ:
- Em đừng nghĩ sai lệch như vậy. Hay là thế này, để có cơ hội lần sau anh sẽ dẫn em đi, có chịu không?
Ngọc Châu tương ngay nét mặt, cô vỗ tay:
- Anh hứa đây nhé.
- Ừm.
Cả hai song song bước ra cửa. Cô cặp tay anh, Đình Thái nhăn mặt:
- Em đàng hoành lại một chút, có được không?
Ngọc Châu chống chế:
- Không lẽ em gái không được cặp tay anh trai hay sao? Anh dị ứng với em à?
Đình Thái lắc đầu, anh mỉm cười. Anh đâu biết rằng, tuy nói thế, nhưng trong đầu của cô lại nghĩ khác. Cô muốn mọi người nhìn thấy và trầm trồ hay thầm thì gì đấy. Miễn họ nhìn thấy và hiểu theo ý của cô là được.
Khoanh tay đi qua, đi lại tỏ vẻ chờ đợi đã rất lâu, Lâm Uyên bực tức:
- Đã hẹn đúng giờ mà bây giờ đã bảy giờ 15. Biết thế nào cũng bị ả "hồ ly" đó hốt hồn mà. Hừ! Để xem một lát ăn nói với tôi ra sao.
Dường như đã mỏi chân, cô ngồi xuống hành lang vòng tròn của bốn cây, miệng vẫn không ngớt trách móc Đình Thái.
Không hiểu tại sao từ lúc làm bạn với anh, cô cảm thấy mình như vui vẻ hẳn ra.
Bao nhiêu chuyện vui buồn, khó khăn trong cuộc sống, cô đều kể cho anh nghe. Anh đã giúp cô rất nhiều. Khi là những lời khuyên, những lời động viên. Khi thì giúp cô cười, khi thì giúp cô làm những việc nhỏ nhặt liên quan đến công ty.
Từ lâu, cô đã xem anh như là một chỗ dựa vững chắc về tinh thần cho cộ Vì thế cô không hề sợ suy sụp (về tinh thần). Lúc nào, cô cũng tin tưởng có anh luông bên cạnh. Mặc những lời bàn ra tán vào của các nhân viên khác, cô vẫn giữ tình bạn trong sáng, thật thà với anh. Cô luôn tin tưởng vào bản thân của mình và tin tưởng vào Đình Thái vì anh là một người có tấm lòng vị tha, nhân hậu, biết yêu thương mọi người. Điển hình là anh đã nhận ngoại Năm làm ngoại nuôi và chu cấp cho ngoại hàng tháng, lo lắ