watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Tiểu Thuyết Hay >

Cứ ngỡ là yêu

Wap Đọc Cứ ngỡ là yêu

đọc Cứ ngỡ là yêu đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 20.05.26 / 07:06
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
>

Anh quay mặt, bình thản bước đi.



Băng Thanh hoảng hốt, đôi mắt gần nhoè lệ khi thấy bóng Quốc Bảo khuất nơi cửa . Víu cả đôi chân, cô chạy theo gọi trong tiếng nấc:



- Anh Bảo .. nỡ bỏ em sao?



Vừa ra đến cửa, thay cô đã bị kéo mạnh . Địnhthần lại, cô đã thấy mình nằm gọn trong lòng của Quốc Bảo. Mắt anh đang nhìn cô đắm đuối, môi anh thì thầm:



- Chúc mừng em, cô vợ yêu qúy a.



- Ưm, anh chọc giận em thì được, còn em động đến anh thì không được hay sao? Đúng là độc tài . Giao sinh mạng cho anh chắc khổ cả cuộc đời quá.



Véo mũi người yêu, anh cười trong hạnh phúc :



- Em đối xử với anh ra sao cũng được, nhưng không được là nói hết yêu anh. Em biết không? Khi em nói thế, anh đau lòng lắm.



Câu cổ anh, cô lí nhí:



- Em xin lỗi, anh đừng giận em nhé.



- Nếu giận em thì anh đâu còn ở đây. Nè! Mai mốt làm vợ anh rồi, nếu còn giận lẩy như thế, anh sẽ đánh đòn đấy.



- Em nói làm vợ anh hồi nào ?



Cúi xuống nhìn sát vào mặt cô, anh gằn từng tiếng:



- Em không đồng ý làm vợ anh, phải không?



Tránh ánh mắt của anh, cô nép sát vào ngực anh . Cô chúm chím:



- Anh có nghề nghiệp gì ổn định không mà đòi nuôi em ? Em nói trước, em ăn dữ lắm, lại có tật hay ăn quà vặt . Thế .. tùy anh quyết định.



- Chuyện nghề nghiệp, em không cần phải lo, chuẩn bị làm bà đại tá đi. Còn chuyện ăn uống, nếu em ănn nhiều, anh sẽ nhường cho em. Còn chuyện ăn quà thì em hợp gu với anh. Hai đứa mình sẽ cùng ăn, em đồng ý không?



Mân mê chiếc nhẫn, Băng Thanh khẻ cúi đầu:



- Anh hứa yêu em trọn đời chứ ? Anh không gạt em chứ ?



Quốc Bảo giơ tay, mắt anh chìm đắm trong mắt cô:



- Anh xin thề! Em tin anh chưa ?



Khẽ gật đầu, cô kéo nhẹ tay anh:



- Nhưng .. em lo gia đình anh sẽ...



Mắt thóang buồn, Quốc Bảo nhìn xa xăm về một hướng . Đúng vậy . Còn gia đình, anh tính sao đây? Tuy anh đã bị cha mẹ khước từ, nhưng anh là con một . Trong gia đình, bổn phận của anh là phải duy trì sự nghiệp và dòng họ . Nếu anh không thông qua cha mẹ chuyện đại sự trong đời thì anh là một đứa con bất hiếu . Còn nếu như anh đến gặp cha mẹ thì...



Hiểu thấu nỗi khổ tâm của anh, cô nói ra ý kiến của mình:



- Anh Bảo ! Em biết anh rất khổ tâm, nhưng... Dù sao hai bác cũNg là người tạo ra và nuôi anh lớn . Tuy hai bác giận nói thế, nhưng em biết chắc họ rất đau lòng . Họ đã lìa xa anh bốn năm, tất cả nỗi nhớ niềm thương có lẽ đã dồn ép kín tận đáy lòng .. Anh nghĩ xem, một người mẹ lìa xa con chỉ một ngày là đã thương đã nhớ . Một người cha không thấy con một ngày cũng đã nhớ, đã thương. Em nghĩ là nếu anh trở về nhận lỗi, dẹp bỏ mọi tự ái thì hai bác sẽ dang rộng vòng tay mà tha thứ cho anh. Vả lại, em cũng muốn có... che mẹ chồng để được yêu thương chứ.



Vuốt nhẹ mũi cô, Quốc Bảo lầm lì không nói . Anh đang tư vấn lại mình xem những lời Băng Thanh nói có đúng hay không? Tâm trạng anh có gì thay đổi khi không nghĩ đến cha mẹ ? Thật vậy, lúc này anh đang khác khao lao vào vòng tay yêu thương của mẹ... Những lời dạy bảo của cha...



Thấy anh trầm ngâm khá lâu, Băng Thanh véo vào tay anh, cong cớn:



- Này, anh có nghe em nói gì không? Hay là đang nhĩ tới ..



- Ừm, anh nghe chứ, và anh đang nghĩ tới những lời người yêu anh nói xem có đúng với sự thật hay không?



- Thế anh nghĩ ra chưa ? Nói cho em nghe với.



- Để lúc khác đi, lúc này không được tiết lộ bí mật . À , nãy giờ gặp em mừng quá, anh quên hỏi hai bác có nhà không? Còn Lâm Uyên nữa ?



- May mắn cho anh là cha mẹ em không có ở nhà . Lâm Uyên cũng vậy, nó đi làm ở một công ty nào đó, nghe nói quy mô lắm.



- Lúc này, em có gặp Đình Thái không?



- Không, kể cả Lâm Uyên cũng vậy . Em không nghe nó nhắc đến.



Hôn nhẹ vào má cô, anh đứng lên xem đồng hồ:



- Anh phải về nhà ngoại đây. Mai mốt anh sẽ đến gặp và thăm hai bác . Tuần sau, anh nhận việc làm rồi . Có lẽ là ở Thủ Đức hay ở Đà Lạt.



- ...



- Băng Thanh! Em đừng khóc mà . Chúng ta sẽ không xa nhau nữa đâu. Anh hứa sẽ ở bên em hoài, chịu không hả ?



Quẹt nhanh dòng nước mắt, cô nấc giọng dễ thương:



- Em không tin anh nữa đâu . Nói một đường làm một nẻo.



Anh ôm cô vào lòng, vỗ về:



- Em xem, chiếc nhẫn anh đã đeo vào tay em, xem như em trói buộc anh cả đời rồi . Anh còng cớ gì khác mà không ở bên cạnh em ? Trừ khi em không chịu làm vợ anh.



- Nói thì nghe hay lắm, nhưng khi cưới được người ta rồi sẽ thay lòng đổi dạ, đi sớm về khuya. Lúc đó, em còn lam được gì ?



Cụng đầu vào trán cô, giọng anh tha thiết và ấm áp vô cùng:



- Ng` khác thì có, nhưng Quốc Bảo này sẽ không có đâu . Em tin anh đi. Nếu em không tin, anh có thể thề mà.



Che miệng Quốc Bảo lại, cô lắc đầu, mắt nhìn anh đắm đuối:



- Vâng, em tin anh mà, nhưng...



Chưa nói hết câu, cô đã bị môi anh chiếm ngự . Hai người ngất ngây trong men say tình ái.



Rời môi cô, anh cười, đôi mắt anh nheo nheo như trêu chọc cô:



- Em tha cho anh đi, không thôi tối nay, anh không ngủ được vì nhớ em đấy.



Khoác ba lô lên vai, anh đưa tay nựng cằm cô:



- Đừng khóc nhè đấy nhé, không thôi, Lâm Uyên sẽ cười cho đấy.



- Anh nhớ những lời em nói chứ ?



Quốc Bảo đưa tay lên ngực :



- Vâng, thưa bà xã . Nó nằm trong đây này.



Ngoắc chiếc taxi vừa trờ tới, anh mở cửa xe, nhưng còn ngoái lại:



- Thanh này! Đến đây anh dặn việc này này...



Vô tư chạy đến bên anh, cô đâu biết đã lọt vào bẫy của anh. Khi cô đến gần anh, đưa tai cho anh nói nhỏ thì anh hôn lên má cô và bỏ nhỏ một câu làm cô đỏ mặt:



- Tối ngủ phảI mơ đến anh đấy.



Cửa xe đóng lại và khuất nơi ngã ba đường, nhưng cô vẫn luyết tiếc nhìn theo . Đôi mắt long lanh tràn đầy hạnh phúc.



- Xin cho hỏi, ai tên Nguyễn Ngọc Lâm Uyên ạ ?



Vén áo dài đứng lên, Lâm Uyên lên tiếng:



- Là tôi đây. Anh tìm tôi có việc gì ?



Chàng thanh niên ăn mặc lịch sự cầm bó hoa trên tay mỉm cười, chìa quyển sổ trước mặt cô:



- Mời cô ký tên nhận hoa.



Lu trợn mắt . Cô ngỡ ngàng, vì từ trước tới nay chưa có ai tặng hoa cho cô cả:



- Của tôi?



- Vâng, tôi có danh thiếp đây.



Run tay ký tên, cô đỏ mặt nhìn quanh khi tất cả trong phòng ai cũng nhìn cô:



- Cám ơn anh.



- Không có chi, đấy là côn việc của chúng tôi. Chào cô.



- Chào anh.



Ngắm những bông hoa hồng tươi thắm, Lâm Uyên cố gắng moi trong đầu những ký ức đã qua, để xem có những chi tiết nào liên quan tới kẻ tặng hoa hay không. Nhưng vô vọng thay, đầu óc cô trống rỗng, không còn nghĩ ngợi được gì cả.



Cái vỗ vai khá mạnh làm cô choàng tỉnh:



- Này! Làm gì mà ngồi mộng mơ vậy cô em? Nhớ người yêu hả ?



Lâm Uyên thở dài:



- Phải có để nhớ cũng hay, nhưng ngặt nỗi là em chưa có.



Yến Linh trợn mắt:



- Chu choa ơi! Hoa hồng đẹp chưa kìa . Nè! Nói chị nghe, ai tặng hoa em vậy ? Có phải...



Hơi nhíu mày, Lâm Uyên lắc đầu:



- Em không biết ai rảnh rỗi như vậy nữa, nếu chị thích, em tặng lại chị này.



- Thật sao ? em không hối hận chứ ?



- Dĩ nhiên là không rồi, vì hoa hồng, em đầu có thích đâu.



- Vậy chị cám ơn em nha.



- Không có chi.



- À này, Hôm qua, em ra sân bay cđón ông khách người Hoa nào đó, thành công không?



Lâm Uyên liếc xéo:



- Em còn chưa hỏi tội chị gạt em nữa đó, nhưng mà nghĩ hôm qua thành công, nên em tha cho chị.



- Hừm, em đúng là...



- Ma lem chứ gì ? Chưa bằng anh Công Thành đâu.



Ôm bó hoa bước nhanh tránh cho Lâm Uyên thấy đôi má đỏ hồng của cô, Yến Linh làu bàu:



- Miệng của em đó, chị dán băng keo bây giờ.



Mỉm cười quay trở lại bàn làm việc.



Ngồi không được bao lâu thì có tiếng hỏi lớn:



- Xin lỗi, ai trong quý vị là cô Nguyễn Ngọc Lâm Uyên ạ ?



- Tôi đây.



Cô gái ăn mặc cũng rất lịch sự bước đến, đặt bó hoa vào tay Lâm Uyên.



- Hoa của cộ Xin cô ký nhận.



Nhìn bó hoa cúc vàng còn đọng vài giọt sương, xen bên trong là nh
<<1 ... 1415161718 ... 32>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Đánh Cắp Tình Yêu
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 4
1234567»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.36
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |