Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
trong ấy đều quay nhìn . Đôi mắt họ ngưỡng mộ trước đôi "tình nhân" theo ý họ nghĩ.
Có tiếng thì thầm, nhưng Lâm Uyên vẫn nghe rõ:
- Chắc là ra đón cha mẹ chồng hay vợ gì đấy . Trông đẹp đôi ra phết nhỉ.
Mấy cô gái thì trầm trồ, kèm theo lời nuối tiếc:
- người yêu đấy . Uổng thật, phải chi .. nhưng mà họ xứng lứa vừa đôi lắm.
Cô đỏ hồng cả đôi má . Ngước mặt quan sát xem anh có nghe được những lỡi nói đó không. Thấy anh chỉ chăm chú nhìn về phía sân bay, cô an tâm hơn, thở phào nhẹ nhõm, nhưng cô đâu có ngờ, những lời đó đã lọt vào tai của anh.
Khẽ mỉm cười, nhưng mắt anh vẫn nhìn ra sân baỵ Không biết anh thầy gì không, chỉ thấy anh chốc chốc lại mỉm cười, hình như đang tơ tưởng điều gì thì phải.
Cuối cùng, chiếc máy bay mong đợi đã hạ cánh . Lâm Uyên mở to đôi mắt tìm xem trong sô hành khách ấy, có ai là khách đặc biệt mà bắt cô phải nhọc thân cùng giám đốc ra sân bay để đón . Tìm hoài, cô không chấm được ai. Bực qúa, cô nói bâng quơ:
- Không biết quan trọng ra sao mà làm nổi ?
Đình Thái nghe loáng thoáng tiếng cô, nên quay sang:
- Cô nói gì cơ ?
Bặm môi, trợn mắt, cô phùng má với anh:
- Không liên quan đến ông, ông giám đốc.
Đình Thái lắc đầu . Anh l.ai tiếp tục dõi mắt tìm kiếm . Bất chợt, môi anh nở một nụ cười rất tươi, chân anh bước nhanh tới . Đư tay gỡ chiếc kính đen xuống, gương mặt anh trông rất rạng rỡ chan hoà niềm vui.
Lâm Uyên đưa mắt theo hướng Đình Thái bước tới . Cô nhận ra một ông khách đang kéo một vali đi sau cùng trong số hành khách . Gương mặt ông cũng vui mừng không kém Đình Thái. Ông dang rộng hai tay, môi mấp máy điều gì đó, rồi ôm Đình Thái vào lòng vỗ về như một người cha đối với con đã cách biệt lâu ngày . Cả hai nói với nhau thêm vài câu rồi đưa mắt về phía Lâm Uyên. Biết hai người đang nói về mình, cô cảm thấy nóng ran cả người, đứng yên như bất động . Một lúc sau, cô kịp trấn tĩnh, nhẹ nhàng bước lại gần, cúi đầu lễ phép:
- Chào ông. Xin lỗi, tôi phải dùng ngôn ngữ nào để nói với ông ?
Ông khách quay sang Đình Thái mỉm cười, gật đầu, rồi chìa tay về phía cô:
- Ồ! cô uyên cứ dùng tiếng Việt nói với tôi, vì tôi cũng biết chút ít về tiếng Việt.
Đình Thái đưa tay:
- Đây là ônhg Hoa Chon Liêu, giám đốc công ty liên doanh Trung- Việt
Anh nháy mắt:
- Ống ấy còn có tên khác nữa là Tiêu sa Hùng . Chức danh: cha nuôi của tôi.
Cả hai cùng bật cười giòn làm Lâm Uyên lúng túng . Cô đưa tay hất mái tóc ra sau, mở to đôi mắt đẹp nhìn chăm chú vào mặt Đình Thái:
- Giám đốc à! Sao không cho tôi biết sớm để bây giờ .. làm tôi phải ngượn ngùng, không biết xưng hô thế nào.
Ông Tiêu bật cười:
- Ô! Có lẽ con trai tôi muốn dành cho cô Uyên một sự bất ngờ thôi. Cô cứ gọi tôi là ông Tiêu theo phép lịch sự, nhưng nếu muốn gần gũi thân mật hơn, cô Uyên gọi tôi là bác Tiêu cũng được.
Tính nghịch ngợm bướng bỉnh bắt đầu quay trở về, Lâm Uyên ôm tay ông:
- OK. Thế thì tốt rồi , con sẻ chọn đường thân mật, gần gũi vào bác Tiêu đế tiến thân, phải không ngài giám đốc ?
Đình Thái lắc đầu . Anh bỏ nhỏ vào tai của ông Tiêu một câu tiếng Hoa, đôi mắt vẫn nhìn Lâm Uyên chăm chú.
Ông Tiêu gật đầu, rồi đưa tay vuốt Lâm Uyên:
- Ồ! Được đấy . Cha mà có đứa con dâu xinh đẹp, tài giỏi như thế này thì còn gì bằng.
Lâm Uyên vânkhỗng hiểu vì ông Tiêu dùng tiếng Hoa để nói, nên cô giữ nụ cười trên môi rất tươi khiến ông Tiêu và Đình Thái càng cười lớn hơn.
Hình như cảm nhận được sự bất ổn trong nụ cười và lời nói của hai người, cô thu lại nụ cười, giận dỗi quay mặt đi. Thấy thế, Đình Thái đưa tay đỡ vali từ tay ông Tiêu, bước lại gần cô, thầm thì:
- Này, cô bé khó tính, cô có giận dỗi thì để lúc khác đi. Ở đây quá nhiều người, không khéo họ nói tôi ăn hiếp cô, tội cho tôi lắm
Đưa mắt nhìn xung quanh, thấy mọi người đang chỉ trỏ, xì xầm, Lâm Uyên nuốt nhanh cục giận vào trong bụng . Cô nắm tay ông Tiêu, tự nhiên kéo đi:
- ta về thôi bác Tiêu. Ở đây con không phát huy được sở trường của mình, nên dễ bị người ta ăn hiếp lắm.
- Vậy ra thằng Thái nó ăn hiếp con nhiều lắm, phải không?
- Vâng ạ . Không chỉ ăn hiếp không, mà ông giám đốc còn đì con không cho con phát triển tài năng "bẩm sinh" của mình . Còn nữa cơ, ông ấy thường hay kiếm chuyện gây gổ và mắng chửi con nữa đấy.
Cảm thấy đắc chí với những điều mình vừa nói, Lâm Uyên liếc nhìn về phía Đình Thái thăm dò . Thấy anh đưa tay vò đầu, mặt nhăn nhó, cô cảm thấy vui làm sao.
- Cho bỏ cái tật hay lên mặt.
Bước lại gần xe, Lâm Uyên mở cửa . Cô đưa tay:
- Mời bác . Hy vọng chuyến về nước lần này của bát đạt nhiều thuận lợi trong công việc.
- Cám ơn con.
Chí Cường mở cửa sau xe, anh hỏi:
- Giám đốc đâu rồi, cô Uyên ?
- Bị mỹ nhân bắt rồi.
Chí Cường không hiểu . Anh đưa mắt tìm ông chủ của mình thì thấy Đình Thái đang tiếp chuyện với một cô gái nước ngoài rất đẹp . Anh bước vào xe, mở khoá và ấn kèn.
Đình Thái dường như biết được tâm trạng của mọi người, nên chia tay cô gái, bước nhanh về xe.
Trao vali cho Chí Cường bỏ vào cốp, anh mở cửa bước vào, giọng hối lỗi:
- Xin lỗi cha, vì con gặp một người bạn.
- Ô! Cha không bận, con cố uốn lười với Lâm Uyên kia kìa.
nheo mắt, Đình Thái bật cười:
- Cô ta là nhân viên của con thì có bổn phận chờ cấp trên chớ.
Lâm Uyên phùng má :
- Vâng, thưa ông giám đốc, nhưng mà phiền ông lật tay xem đồng hồ xem còn giờ hành chính hay không ?
- Xin lỗi cô vậy . À, hay là tối nay, cô dùng cơm với chúng tôi?
- Định mua chuộc tôi, phải không?
- Không, đây là thành ý của tôi mà . Cô đồng ý không?
- Ok, được thôi . Có ăn làm sao từ chối được.
- Vậy bảy giờ Chí Cường sẽ đến rước cô nhé ?
- Vâng
Đôi môi hồng của Lâm Uyên chúm chím làm Đình Thái ngây ngất, anh nhìn cô không chớp . Ôi! Gương mặt khả ái kia tuy gần, nhưng cách xa qúa . Đôi má ửng hồng của cô càng làm cho lòng anh xao xuyến, bồi hồi, con tim anhnhư muốn nhảy ra khỏi lồng ngực . Cố kềm chế lòng mình, Đình Thái đưa tay vuốt mặt . Anh khẽ nhắm mắt lại, cố tìm giây phút thảnh thơi trong sự tưởng nhớ mông lung.
Nhìn qua kiếng, ông Tiêu khẻ mỉm cười . Không ngờ đứa con tria ngang gạnh, ương bướng mà ông nhân đỡ đầu, đã bước vào con đường của thần ái tình . Hà! Chắc sẽ không bao lâu, mình sẽ được uống ly rượu mừng và có cháu để bồng rồi.
Tiếp tục với những suy nghĩ tốt đẹp ở tương lại, ông Tiêu ngả đầu vào ghế, mắt lim dim. Mong sao cho xe đừng đến khách sạn quá sớm, để suy nghĩ của ông được kéo dài ra.
Cầm lá thư trên tay, Băng Thanh hồi hộp mở nó ra. Từng nét chữ thân quen đậy vào mắt cộ Ôi, cô ôm lá thư vào lòng, đôi mắt ngấn lệ . Cô đã mong chờ không biết bao nhiêu ngày, bao nhiêu tháng .. đến hôm nay, lá thư đầu tiên cô nhận được là vào tháng thứ tự Vừa tủi, vừa hờn, vừa giận, vừa mừng vui, cô không sao nén được giọt nước mắt lăn tròn trên má.
Mấy tháng qua, cô đêm mong, ngày nhớ từng lời nói nụ cười của Quốc Bảo in đậm trong tim. Chờ đợi không thấy một lá thư, cô đâm ra lo sợ . Sợ rằng anh chỉ đối với cô như bướm vờn hoa nên suốt ngày đè nén tâm tư, đêm chỉ biết vùi đầu vào gối khóc cho vơi đi nỗi sầu . Cô cố gắng tập cho mình tính kiên nhẫn và tự an ủi mình: "vì anh là một người lính, nên không có thời gian để viết thư cho cô . Chắc anh ấy cũng nhớ mình lắm... "
Chương 05
Cứ thế, niềm hy vọng vẫn cháy trong tim. Và đến hôm nay, nhận được thư anh, cô mới biết . Nếu mất anh, cô sẽ không sống nổi . Cô yêu anh.. tình yêu của cô dành cho anh tưởng chừng như không có bờ có bến . Nó rất bao la và tràn rộng mênh mông.
Trong thư anh đã nói những gì ? Hứa hẹn những gì, cô vẫn chưa biết, chỉ biết là cô rất vui. Lòng lạnh giá bỗng nhiên ấm lại, niềm hạnh phút bỗng len nhẹ trong tim. Nỗi sầu của cô bấy lâu nay sao vơi đi mất, để lại là sự bồi hồi thôi thúc của con tim.
Nhẹ nhàng ngồi xuống lớp cỏ xanh mềm mại dưới tàn cây bàng xoè rộng che bóng mát, Băng Thanh vẫn giữ lá thư trong lòng . Cô mơ màng cố tìm lại gương mặt, đôi mắt, đôi môi của anh trong dòng suy tưởng . Ôi! Sao hạnh phúc thế . Gương mặt anh ẩn hiện, đôi mắt đẹp đa tình đ