t ở đây lại thiết kế một cách to lớn hùng vĩ thế này, sao lại rộng đến thế chứ? Chưa chạy hết một vòng mà tôi đã mệt đứt cả hơi rồi. Làm sao có thể chạy hết 20 vòng được đây?
Hơn nữa, sắp chạy hết một vòng quanh sân rồi mà vì sao vẫn chưa nhìn thấy người mà mình cần tìm? Hay là anh ta cố tình tránh mình?
Anh ta tránh mình? Nếu là như vậy.....đột nhiên tâm trạng của tôi trở nên phức tạp lạ thường.
Chân không dừng lại, vẫn tiến về phía trước. Cùng với bước chân không ngừng nghỉ là từng cơn đau bụng dữ dội liên hồi. Vì không nhìn thấy anh ta nên càng cảm thấy bất an, mồ hôi càng lúc càng nhiều.
Trước đây tập huấn trong câu lạc bộ quần vợt nữ cũng không mệt như thế này. Dường như toàn bộ tinh thần và sức lực đã bị vắt cạn kiệt.
Một vòng, hai vòng.....năm vòng....
Bạn có biết ban ngày nhìn thấy sao là cảm giác gì không? Lúc này tôi đang nếm trải cảm giác ấy. Trước mắt tôi không ngừng xuất hiện những ngôi sao nhấp nháy không theo quy luật. Tai thì ù ù, không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào.
Tôi nhắm mắt, sau đó lại mở ra, nhưng những ngôi sao vẫn còn đó, giống như đang trêu ngươi tôi vậy.
Nhắm mắt một lần nữa, sau đó lại vội mở ra, không còn ngôi sao, nhưng vì sao mọi người, mọi thứ trước mắt mình lại ngả nghiêng xiêu vẹo như thế này.
Tôi ra công ra sức lắc đầu, muốn những sự vật trước mắt mình trở lại bình thường, nhưng tôi phát hiện, dù tôi có lắc thế nào thì cũng không được.
Cuối cùng, sau khi trong đầu tôi xuất hiện ý thức"tôi không chịu được"thì tôi hoàn toàn mất đi ý thức.
Trong lúc mơ màng, tôi có cảm giác dường như mình ngã vào vòng tay của ai đó. Trong lúc mơ màng, cơ thể tôi được nhấc bổng lên.
Tôi cố gắng mở mắt nhưng phát hiện tất cả cố gắng đều vô ích. Tôi muốn mở miệng nói nhưng không thể phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Khi tôi mở mắt ra, tường trắng, chăn trắng, trần nhà trắng....tất cả mọi thứ đều trắng đến chói mắt. Vì sao đều là màu trắng nhỉ? Lẽ nào tôi bị mù màu? Không đúng, mù màu thì cũng không thể nhìn thấy cái gì cũng là màu trắng. Kết quả lúc này chỉ có một, đó chính là....đây là bệnh viện. Dù ở bất kỳ chỗ nào thì dường như màu trắng là đại từ cho bệnh viện.
Nếu đây là bệnh viện thì lúc này tôi đang ở trong phòng bệnh? Đột nhiên tôi giật nảy mình.
Nếu tôi ở trong phòng bệnh thì có phải điều đó có nghĩa là bác sĩ đã khám bệnh cho tôi? Nếu bác sĩ khám bệnh cho tôi thì có phải là....thân phận của tôi....
Bỗng nhiên, cảm giác hoảng loạn trào dâng trong tôi. Làm thế nào bây giờ? làm thế nào bây giờ? nếu thân phận của tôi bị bại lộ....thì chẳng phải tôi sẽ không thể sống cùng Hàn Thành Nam sao?
Không đúng, đây không phải là trọng điểm. Bây giờ là lúc nào rồi mà tôi lại chỉ nghĩ đến chuyện có được sống cùng Hàn Thành Nam hay không. Tôi thấy nhất định là mình bị thần kinh rồi.
Đúng lúc tôi đang thầm ca thản về sự bất thường của mình.....
"Cậu tỉnh rồi?"Hàn Thành Nam với hai thứ gì đó trên tay đứng ở cánh cửa cách giường bệnh không xa. Khuôn mặt không bộc lộ chút cảm xúc nào, không thể biết được anh ta đang nghĩ gì.
Hàn Thành Nam....Vì sao anh ta lại ở đây? Dường như tôi mơ hồ nhớ lại người đã bế tôi dậy. Lẽ nào chính là anh ta?
Nhìn xung quanh, không có người quen, chắc chắn là anh ta đã đưa tôi đến. Nhưng, chẳng phải lúc ấy anh ta không có trong sân quần vợt sao? Xem ra, quả nhiên anh ta đang tránh tôi.
Chỉ có điều, nếu anh ta muốn tránh tôi thì vì sao lúc này lại xuất hiện ở đây?
Không đúng, không đúng, tất cả đều không phải là trọng điểm. Điều mà tôi cần quan tâm bây giờ là nếu anh ta đã đưa tôi đến đây, vậy thì chắc là anh ta gọi bác sĩ, thế thì....có phải bác sĩ đã nói gì với anh ta không? Anh ta....có phải anh ta đã biết thân phận của tôi rồi không? Nếu anh ta biết gì đó về tôi, vậy thì.....hậu quả sẽ không thể tưởng tượng được.
"Bác sĩ....có nói tôi bị làm sao không?"Tôi khẽ nói.
"Bác sĩ xin nghỉ vì viêm dạ dày ruột". Anh ta hậm hực nói.
Bác sĩ...xin nghỉ...vì....viêm dạ dày ruột? Nếu là bình thường thì chắc chắn tôi sẽ nghi ngờ là liệu bác sĩ có giấy phép hành nghề không. Nhưng hôm nay tôi đã không hỏi như thế. Hôm nay tôi muốn nhảy dựng dậy vỗ tay hoan hô. Cảm ơn bác sĩ này đã mắc bệnh dạ dày ruột đúng lúc.
"Vậy...vậy à! Vậy thì quả là không trùng hợp". Tôi giả tạo nói mấy câu này.
"Uhm". Anh ta khẽ đáp lại.
Nếu bác sĩ không có ở đây thì có nghĩa là thân phận của tôi không bị bại lộ nhanh như thế. Nếu thân phận của tôi không bị bại lộ nhanh như thế, vậy thì phải quan tâm đến chuyện tiếp theo.
"Cậu, cậu vẫn giận tôi à?"Tôi khẽ hỏi.
Lúc nói, tôi vẫn cẩn thận quan sát vẻ mặt của anh, sợ rằng không cẩn thận nói sai thì lại làm cho anh không vui.
Thấy tôi nói vậy, khuôn mặt vốn dĩ không biểu lộ chút cảm xúc của anh ta dường như toát lên vẻ gì đó không tự nhiên. Nhưng vì sao anh ta lại toát lên vẻ mặt như vậy nhỉ? Tôi cũng không biết.
"Chuyện lúc sáng tôi cũng không đúng". Anh gượng gạo nói.
Câu nói này....nghe sao giống như là đang xin lỗi tôi vậy? Không sai, câu nói này tuyệt đối tuyệt đối là lời xin lỗi.
Chỉ là....vì sao lại là anh xin lỗi? Tôi tưởng rằng anh chỉ biết tức giận, sao bây giờ.....lại xin lỗi tôi? Quả thực là không thể hiểu nổi.
"Bởi vì chuyện lần trước cậu cứu tôi, tôi thấy mình mắc nợ cậu. Vì thế sáng nay cậu như thế, tôi có cảm giác dường như mình bị phản bội. Nói thế nào nhỉ? Tuy không thể biểu đạt một cách hoàn chỉnh. Nhưng tôi không hề ghét cậu". Tôi đang cảm thấy kỳ lạ với lời xin lỗi bất thình lình của anh thì anh lại nói những câu nói hết sức cảm tính.
"Tôi...."Vì những lời nói cảm tính và khuôn mặt hơi đỏ nhưng vô cùng đẹp trai của anh mà đột nhiên tôi có cảm giác muốn khóc, tôi làm sao đây?
"Mau uống thuốc đi". Dường như anh cảm thấy có chút có xử, đành phải chuyển chủ đề nói chuyện, đưa một cốc nước trước mặt tôi.
Loại bệnh như thế này của con gái có thể uống thuốc không? Nếu có uống thì cũng phải là loại thuốc giảm đau, những loại thuốc khác có tác dụng phụ gì không? Tôi ngập ngừng nhìn....thuốc dạ dày anh đưa cho mình mà không biết phải làm thế nào. Chỉ có điều....để che giấu thân phận, cho dù là thuốc độc thì cũng phải nhắm mắt mà nuốt.
"Cảm ơn....."Giọng nói của tôi có chút gì đó nghẹn ngào.
Còn về việc vì sao nghẹn ngào thì dĩ nhiên là vì những lời nói bất thình lình của anh khiến tôi cảm động chết đi được.
"Này....cậu khóc cái gì?"Khi thấy tôi khóc, anh giật nảy mình, trông mới đáng yêu làm sao.
"Mình cảm động mà".
Tuy đến đây với thân phận là nam sinh, sống vớithân phận là nam sinh nhưng vì anh chàng tên là Hàn Thành nam này mà hôm nay tôi cảm thấy có lẽ cuộc sống như thế này cũng rất tốt. Ít ra thì....có anh ở bên.
"Đàn ông con trai gì mà....."Anh nhăn nhó nhìn tôi nước mắt nước mũi đầm đìa.
Chỉ có điều, lúc đang khóc, đột nhiên tôi lại nghĩ đến một chuyện, đó chính là vì sao anh chàng này lại nghĩ thông suốt được như vậy? thật là khiến người ta không thể hiểu nổi.
Trong thời gian"người thân"đến thăm, con gái thường cảm thấy buồn ngủ, đặc biệt là thêm vào đó là lượng vận động mạnh....bạn có biết sẽ xảy ra chuyện gì không?
Ban đầu tôi cũng không biết, nhưng sáng ngày thứ hai tỉnh dậy tôi đã biết.
Ánh nắng ban mai chiếu rọi vào căn phòng, có chút chói mắt. Tôi xoay người, quay lưng về cửa sổ, không nhìn ánh nắng chói mắt ấy. Chiếc giường ấm áp mới là nơi cư ngụ lý tưởng của tôi. Tôi sung sướng gối đầu cao hơn một chút.
Chỉ có điều, hôm nay gối thật là cứng, cứng đắc....khiến cái đầu của tôi không thoải mái chút nào. Đúng lúc tôi muốn mở mắt để xem cái gối mềm mại, dễ chịu của mình vì sao lại có sự chuyển biến lớn như vậy.....
"A...."Một tiếng hét thất thanh vang lên bên cạnh tôi.
Mới sáng sớm, cái gã đáng chết nào lại hét lên như lợn bị chọc tiết vậy? Thôi, mặc kệ hắn ta, chắc là không liên quan đến chuyện của mình.'
Tiếp tục chìm đắm trong giấc ngủ của mình thì tốt hơn. Khó khăn lắm mới đến cuối tuần, nên hưởng thụ cuộc sống như thế này mới phải.
"Cậu, rốt cuộc cậu đang làm gì? Buồn nôn chết đi được....."Đúng lúc tôi muốn ngủ tiếp thì đột nhiên cái âm thanh đáng ghét ấy lại vang lên, tuy nhiên, cùng với âm thanh ấy là....cái gối của tôi chuyển động?
Chuyện gì đang xảy ra vậy nhỉ? Tôi mơ màng mở mắt. Vì mắt nhắm quá lâu nên khi đột ngột mở mắt vẫn cảm thấy chưa quen lắm.