a tôi lúc này không thể dùng từ"căm phẫn"để hình dùng. Tâm trạng của tôi cũng không thể dùng từ"kích động"để thay thế được.
"Cái đó, bạn Minh, bạn đừng kích động, hãy thả lỏng, thả lỏng, có được không?"Anh ta muốn xoa dịu nỗi tức giận lên đến đỉnh điểm của tôi.
"Lúc này mà cậu còn bảo tôi thả lỏng?"Trôi trợn mắt nhìn anh ta. Ánh mắt đầy căm phẫn.
"Cái, cái đó....bạn Minh, tôi, tôi biết lỗi rồi. Cái đó, tôi, tôi...."Vì cái lườm đầy căm phẫn của tôi mà anh ta lắp ba lắp bắp như gà mắc tóc.
Tôi chỉ muốn bóp chết anh ta cho rồi. Phải biết rằng, nếu không vì cái gã trước mắt này bắt tôi chạy nhiều vòng như thế thì làm sao tôi có thể mệt mỏi quá độ đến nỗi không biết vì sao lại chạy sang giường của Hàn Thành Nam?Nếu không phải vì chạy sang giường của Hàn Thành Nam thì làm sao tôi có thể để lộ thân phận của mình được?
Càng nghĩ tôi càng thấy gã này đáng chết.....Đối với hắn ta, tôi chỉ muốn nghiến răng nghiến lợi. Tôi nắm chặt tay, móng tay đã cắm vào thịt.
"Cậu tưởng rằng chỉ cần nói một câu đơn giản là cậu biết lỗi rồi thì sẽ xong sao?"Ánh mắt của tôi tóe lửa, nắm đấm cũng bắt đầu phát ra tiếng kêu cục cục.
"Cái đó, cái đó....bạn Minh, để bồi thường cho bạn, tôi quyết định tặng bạn cái này". Đúng lúc tôi đang chuẩn bị bước từng bước về phía cái người đang lùi dần ra phía sau thì đột nhiên anh ta giơ một thứ gì đó lóe sáng trước mắt tôi.
Cái này là....tôi bức tực nhìn cái đĩa kỳ quái không có lợi cho sự phát triển lành mạnh của thanh thiếu niên.
"Đây....là?"Cái đĩa trên tay anh ta còn in....ack...mấy chữ hết sức không có lợi cho sức khỏe tâm sinh lý -"Đĩa dạy học cho người lớn". Trời ơi, quả thực khiến tôi không thể chấp nhận được.
"Haha, bạn Minh, cái này là bản đẹp mà tôi đã cất giữ bấy lâu nay. Thử nghĩ mà xem, sống trong cái ký túc nam này, ngày nào cũng phải nhìn một lũ đồng loại, thật là cô đơn. Chỉ có điều bây giờ không cần lo lắng. Có cái này rồi, tuyệt đối cậu sẽ không cô đơn nữa".
Nét mặt của gã trước mặt biến đổi không phải là nhanh bình thường. Vừa rồi rõ ràng là khuôn mặt đầy ăn năn và lo lắng, bây giờ đột nhiên lại phấn khích như thế?
Nhìn cái đĩa lóe sáng trên tay anh ta, suy ngẫm những lời anh ta vừa nói, đột nhiên tôi hiểu vì sao anh ta lại phấn khích như thế. Sở dĩ anh ta phấn khích như vậy hoàn toàn là vì cái thứ mà anh ta cầm trong tay là thứ mà nam sinh thích xem - Đĩa 18+ 0. Sau đó anh ta lại thao thao bất tuyệt giới thiệu một hồi, nói là cái đĩa này là hàng cao cấp nhập khẩu nguyên chiếc được tìm thấy ở nhà bạn của bạn bố anh ta.
Cái gã chết tiệt này, đến xin lỗi lại còn mang theo cái thứ buồn nôn này. Anh ta bảo con gái xem cái thứ này sao? Tuy tôi rất tò mò vì không biết vì sao con trai lại thích xem những thứ này, nhưng....không đúng, chờ một chút, bây giờ tôi là con trai mà.
Thông thường con trai đều thích xem thứ này còn con gái thì không xem. Vậy thì, nếu tôi xem cái này trước mặt Hàn Thành Nam, thì có phải anh ta sẽ nghĩ tôi là con trai không?
Đôi khi tôi thực sự rất khâm phục sự túc trí đa mưu của mình. Hahaha.
"Bạn Minh, bạn Minh...."Đúng lúc tôi cười ha hả vì sự thông minh của mình thì cái gã không biết điều trước mắt lại làm tôi mất hứng.
"Cái gì?"Tôi nói với giọng không tử tế chút nào.
"Cái này....."Thấy tôi nói vậy, anh ta có chút lúng túng. Anh ta cầm cái đĩa trên tay, xoay đi xoay lại trước mặt tôi dường như muốn hỏi xem rốt cuộc tôi có muốn xem cái đĩa này không.
"Tuy tôi vẫn chưa nguôi giận, nhưng có điều, món quà này tôi cầm tạm vậy". Tôi tỏ ra rất phong độ.
"Haha, tôi biết là nhất định bạn Minh sẽ thích mà. Vậy thì bạn cứ từ từ mà xem. Tôi có chuyện, tôi đi trước đây". Anh ta đỏ mặt rồi quay người chạy thẳng.
Tôi cầm lấy cái đĩa, đóng sập cửa, chuẩn bị lên kế hoạch hành động bước hai.
Thực ra dường như cũng chẳng có kế hoạch hay ho gì. Dù sao chỉ cần xem cái này trước mặt Hàn Thành Nam, sau đó làm ra vẻ rất phấn khích là được. Tôi đang say sưa với kế hoạch vẹn toàn của mình thì Hàn Thành Nam về phòng.
"Haha, cậu về rồi à?"Tôi mỉm cười hớn hở.
"Uhm". Anh nhìn khuôn mặt hớn hở của tôi mà không bộc lộ chút biểu cảm nào, chỉ nói một từ đơn giản như thế. Nói xong, anh quay người lấy quần áo, chuẩn bị đi tắm.
"Chờ một chút, mình muốn dùng máy tính của cậu". Lúc anh vẫn chưa bước ra cửa ký túc thì tôi vội nói.
"Uhm". Anh lại đáp lại bằng cái câu chỉ với một âm tiết cụt lủn như thế. Anh chàng này lại bắt đầu như thế rồi.
"Lẽ nào cậu không muốn biết biết mình dùng máy tính của cậu để làm gì sao?"Tôi bực tức nói.
"Không muốn". Lần này anh đột phá tan một âm tiết nhưng lại nói cái câu khiến tôi phát điên lên. Anh chàng này có phải là người không đấy? Ngay cả chút tò mò tối thiểu nhất cũng không có? Anh ném cho tôi hai chữ ấy, bảo tôi phải đỡ thế nào đây? Đúng là con người vô vị.
"Mình muốn xem cái này". Tuy anh là người rất vô vị nhưng cũng không phải là không có cách. Ai bảo bây giờ tôi phải bảo vệ thân phận của mình?
"Uhm". Lại là một âm tiết. Rốt cuộc anh làm sao vậy nhỉ? Chẳng phải chúng ta đã làm lành rồi sao? Sao bây giờ lại còn giận dỗi?
"Vậy, cùng xem nhé?"Tôi ngỏ lời mời rất thành khẩn.
"Không cần". Anh vẫn nói với khuôn mặt không chút biểu cảm.
Anh chàng này cũng thật là biết kiềm chế. Cái gã đến xin lỗi sáng nay, vừa nhắc đến cái đĩa này là phấn khích chết đi được, còn anh nhận được lời mời của tôi mà vẫn thờ ơ lạnh lùng.
"Còn giả bộ cái gì nữa? Thực ra cũng rất muốn xem, đúng không? Cậu là con trai mà". Tôi quyết tâm kéo cái người thờ ơ trước mặt mình đến trước máy tính.
Tôi cố làm ra vẻ phấn khích bật máy tính, mở cái đĩa mà tôi không muốn xem chút nào.
Máy tính vang lên âm thanh khiến da đầu người ta tê liệt. Màn hình máy tính xuất hiện một số cảnh tượng hết hết sức khó coi.
Đây....chính là thứ có thể khiến mạch máu của bọn con trai căng lên, phấn khích đến cực điểm sao?
Đây.... chính là thứ mà bọn con trai coi là vật báu và không ngừng truyền tụng?
Đây....quả thực không thể tưởng tượng được?
Đây....quả thực khiến người ta buồn nôn?
Rõ ràng là thứ khiến người ta buồn nôn, vì sao khi nhắc tới nó bọn họ lại phấn khích như thế? Nói đến nôn, dạ dày của tôi lúc này thật sự không thoải mái chút nào. Đặc biệt là khi nhìn những cảnh tượng mà ngay lập tức nên bị che lại trên màn hình.
Âm thanh càng lớn hơn, những âm thanh khiến người ta căm phẫn không ngừng vang vọng trong tai tôi. Tuy tôi rất muốn tiếp tục tỏ ra vô cùng phấn khích, nhưng.....cái thứ này quả thực rất buồn nôn. Những cảnh tượng trên máy tính ngày càng nóng bỏng, bốc lửa, hơn nữa lại có xu hương khiêu khích với sự nhẫn nại có hạn của tôi.
Tuy tôi rất muốn nhịn, nhưng....tôi nôn thật rồi.
Tôi chạy thật nhanh vào nhà vệ sinh, nôn thốc nôn tháo....
Cấu tạo của con trai quả nhiên là khác con gái, bọn họ có thể chịu đựng được thứ buồn nôn như thế này.
"Làm gì có thằng con trai nào xem đĩa người lớn mà lại nôn oẹ như thế này?"Đúng lúc tôi đang nôn đến xé ruột xé gan thì đột nhiên Hàn Thành Nam đứng cạnh tôi mở miệng nói.
Nôn xong, tôi súc miệng, không trả lời câu hỏi của anh.
Rõ ràng là muốn nhấn mạnh thân phận của mình là nam sinh, nhưng lại thành ra thế này. Chắc chắn là bây giờ anh càng nghi ngờ tôi hơn?
"Vì sao phải cố ép mình như thế?"Đột nhiên, anh hỏi tiếp.
Vì câu nói ấy của anh, tôi quay ngoắt lại.
Rốt cuộc câu nói ấy của anh có ý gì?
"Mình...mình đâu có ép mình?"Tôi cố tỏ ra giả tạo đến mức có thể.
"Rõ ràng là rất miễn cưỡng. Loại đĩa thế này cậu không muốn xem, đúng không? Vì sao phải cố làm ra vẻ là rất muốn xem? Cậu đang muốn giấu giếm chuyện gì sao?"Bình thường anh không hay nói nhiều, đột nhiên bây giờ lại tuôn ra một tràng dài khiến tôi thực sự không biết phải trả lời thế nào.
Anh đã cảm thấy điều gì đó rồi sao? Nếu không sao lại có thể hỏi tôi có phải đang muốn giấu giếm điều gì không? Tim tôi càng đập càng loạn nhịp, không phải vì cái gì khác, chỉ là vì căng thẳng cộng thêm với chột dạ.
"Mình....mình muốn xem loại đĩa ấy mà. Vốn dĩ mình là người rất háo sắc". Có lẽ vì chột dạ nên giọng nói của tôi có pha lẫn chút gì đó run run không dễ nhận ra.
"Rõ ràng là không phải". Giọng nói kiên định của anh khiến tôi thấy lời nói dối của mình ngày càng giả tạo.
"Vậy cậu nói xem mình là người thế nào?"