watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Tiểu Thuyết Hay >

CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

Wap Đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 18.05.26 / 00:08
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
thì tốt hơn. Nói đến công việc, Hương Tranh lại thấy cắn rứt lương tâm. Nhìn thấy Hương Đình cầm chiếc đĩa đi vào bếp, Hương Tranh đợi cho đến khi khoảng cách đủ an toàn để tránh được đám vật dụng có thể bị bà chị dữ dằn biến thành hung khí từ bếp phi ra rồi mới nói khẽ: “Chị! Em bị mất việc rồi”.



“Ông chủ thấy em lười biếng nên sa thải chứ gì?” Hương Đình vừa bước tới cửa phòng bếp, ngay lập tức quay người lại hỏi.



“Không phải thế! Là tại lão già hư hỏng đó sàm sỡ em, em đá cho lão ta một cái rồi tự động bỏ việc”, Hương Tranh giận dữ bác bỏ.



Đáng ngạc nhiên là đại tiểu thư nhà họ Hương nghe xong nhưng không nổi giận. Với thái độ bình thản, Hương Đình vẫn tiếp tục công việc dọn rửa đám ly, đĩa của mình, chậm rãi nói: “Ông chủ như vậy, đánh là đáng rồi. Vậy sau này em định làm gì?”.



“Còn biết làm thế nào nữa, lại đi tìm việc khác thôi. Nhưng lúc này muốn tìm được một công việc tốt, quả là không dễ chút nào”. Thấy chị gái cảm thông với việc làm của mình như vậy, tâm trạng của Hương Tranh cũng khá hơn.



Hương Đình đã dọn rửa xong đống ly, đĩa, tiện tay với lấy cái khăn tay trên quầy bếp, vừa đi ra vừa lau tay, nói với Hương Tranh: “Bây giờ đang khủng hoảng tài chính, khó mà kiếm được một công việc ưng ý. Hay là em về trông coi việc kinh doanh giúp bố mẹ?”.



“Em không về đâu!” Hương Tranh thẳng thừng từ chối. “Em muốn ở lại đây, không bị cha mẹ quản. Em muốn độc lập.”



“Vậy thì ngày mai đi tìm việc đi! Cần kiên trì một chút. Có công mài sắt ắt có ngày nên kim. Huống hồ đây chỉ là tìm một công việc bình thường”, Hương Đình chậm rãi nói rồi cầm túi xách và chìa khóa từ quầy thu ngân lên, đi ra phía cửa. Hương Tranh còn đứng yên đó khiến Hương Đình phải nhắc: “Tranh à, về thôi. Em không định ngủ lại ở đây đấy chứ?”.



Hương Tranh đau khổ đứng lên, đi theo Hương Đình, chán nản hỏi chị: “Chị à! Chị nói xem, nếu em không tìm được việc, thì phải làm sao?”.



Hương Đình kéo cửa sắt xuống, nói: “Vậy thì dùng đến vốn tự có. Không chừng em tốt phước, có thể mê hoặc được một anh chàng trẻ tuổi giàu có, vậy là kiếm được không ít tiền rồi”.



“Chị! Em đang nói chuyện nghiêm túc!”



“Chị cũng đang nói nghiêm túc. Trên thế giới có ít nhất bảy phần trăm số người không thể kiếm tiền bằng những ngành nghề thông thường, phải bán thân. Chỉ có những người có đầu óc mới có thể kiếm được những công việc chân chính. Mà chị xem, em không thuộc loại có đầu óc.”



“Chị!” Hương Tranh bất mãn kêu lên.



Nhưng những lời nói khích ấy của Hương Đình khiến Hương Tranh nảy ra ý tưởng mới, dù mới chỉ phác ra trong đầu nhưng biết đâu cô lại đi tiên phong cho một lĩnh vực mới.



Sau hôm đó, Hương Tranh ở lì trong phòng tới mấy ngày liền, chẳng biết cô định làm gì, chỉ thấy cô bận rộn viết viết, xóa xóa, ngoại trừ lúc ăn cơm, còn lại không ra khỏi phòng.



Hương Đình cũng tò mò muốn biết cô em đang làm gì nhưng Hương Tranh làm ra vẻ bí mật, nhất định không hé một lời.



“Không phải là vừa thất học lại thất nghiệp mà Hương Tranh quẫn chí đấy chứ? Lẽ nào nó đang ở trong phòng viết thư tuyệt mệnh?” Hương Đình lo lắng gõ cửa. Hương Tranh từ trong phòng bước ra, tiện tay đóng luôn cửa lại.



Sáng sớm ngày thứ năm, khi Hương Đình đang ngồi ăn sáng trong phòng ăn thì một cơn gió mạnh đột nhiên thổi tới từ hướng phòng ngủ. Cô vừa định quay đầu lại nhìn cho rõ, nhưng cơn gió đã ùa đến, mạnh đến nỗi thiếu chút nữa là cuốn phăng món trứng của cô.



“Đồ đáng chết! Em đang đi đầu thai hay là đi tìm đàn ông hẹn hò mà vội thế?” Hương Đình tay giữ món trứng, miệng không thôi càu nhàu với Hương Tranh đang chuẩn bị biến mất sau cánh cửa.



“Chị gái! Em sắp phát tài rồi. Bye bye!” Hương Tranh cầm một đống giấy tờ, dừng lại trước cửa, nói mấy câu lộn xộn không đầu không cuối như vậy rồi nhanh chóng chạy biến đi.



Hương Tranh ôm theo đống tờ rơi quảng cáo, tìm đến trung tâm thành phố, còn chưa kịp phát, đã nghe thấy tiếng một ai đó gọi từ phía sau.



“Này, cô gái một bên tất vàng, một bên tất đen phía trước ơi. Đợi một chút!”



Trên thế giới này, vẫn còn có cô gái đi tất cọc cạch, đi tới đi lui giữa trung tâm thành phố đông đúc hay sao? Hương Tranh kinh ngạc dừng bước, nghĩ thầm trong bụng, cô gái ấy nếu không ngốc thì hẳn là thần kinh có vấn đề, cha mẹ cô ta nên đưa cô ta về nhà, nhốt lại, tránh để cô ta chạy lung tung làm mất mỹ quan thành phố.



Cho dù Hương Tranh nghĩ chắc chắn cô gái đó không phải là mình nhưng vẫn cẩn thận cúi đầu nhìn xuống đôi tất đang đi.



Ôi… mẹ ơi! Làm sao mà tất của cô lại biến thành một chiếc đen một chiếc vàng thế này? Hèn gì mà người hai bên đường đều dừng lại để nhìn cô. Lúc đó, cô còn tưởng là vì hôm nay cô quá xinh đẹp nên mới nhận được nhiều ánh mắt “ghen tị” đến thế. Nào ngờ, cô thật là ngốc khi nghĩ như vậy, giờ thì cô không biết giấu mặt vào đâu, chỉ muốn chết đi cho khỏi xấu hổ, ước gì mặt đất nứt ra để cô chui xuống.



Nhưng là tên ngốc nào đã hét lên những lời thô lỗ ấy? Cô nhất định phải quay lại tìm hắn, dạy cho hắn một bài học về phép lịch sự, có khi phải đánh cho hắn một trận để lần sau hắn chừa thói bêu riếu người khác đi. Tội của hắn đáng bị đánh thật đau.



Hương Tranh rủa thầm trong bụng, hai hàm răng nghiến chặt lại đầy tức tối. Cô quay đầu lại, đưa mắt nhìn về phía sau tìm kẻ lỗ mãng đó.



Không mất nhiều thời gian cô đã nhìn thấy kẻ ấy.



Hắn mặc áo sơ mi trắng, quần âu, đang bước những bước dài, mạnh mẽ về phía cô. Gì thế này? Đây chẳng phải là anh chàng đã bị cô dùng làm vật thế mạng mấy hôm trước hay sao? Hôm ấy vì hoàn cảnh khẩn cấp quá nên chưa kịp nhìn kĩ hình dáng anh ta. Bây giờ nhìn kĩ một chút, thật không ngờ anh ta lại đẹp trai đến vậy.



Anh ta còn rất trẻ, có lẽ còn chưa đến hai mươi, cao chừng 1m82, dáng chuẩn như người mẫu, bộ quần áo rất bình thường nhưng khoác lên người anh ta cũng giá trị thêm mấy phần, y như hàng mẫu vậy. Anh chàng này còn có khuôn mặt baby. Thật là vừa đẹp trai vừa đáng yêu. Đó là chưa kể đến làn da mịn như da em bé. Chắc chắn là anh ta dùng sản phẩm dưỡng da hảo hạng. Rồi còn đôi mắt to trong trẻo, mái tóc mềm bóng mượt nữa chứ. Anh ta đẹp đến mức khiến Hương Tranh nghi ngờ, không chừng anh ta ăn ngày ba bữa vừng đen như tin đồn về bí quyết làm đẹp đang rộ lên gần đây.



Đàn ông đẹp trai như anh ta quả thật là hiếm thấy. Chỉ có điều mặt anh ta lại hằm hằm. Đợi chút… đằng đằng sát khí ư? Ối!!! Nhất định anh ta đến là để báo thù. Ác giả ác báo. Cô phải nhanh chân chạy trước khi để anh ta tóm được.



Hương Tranh đang mông lung suy nghĩ thì một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, cô sợ đến nỗi tay chân như bị tê liệt. Mặc kệ đám tờ rơi đang cầm trên tay rơi tung tóe trên đất, Hương Tranh cắm đầu cắm cổ chạy ra chỗ ngã ba, định lẩn vào đám đông mà trốn thoát.



Sở Trung Thiên đã nhận thấy ý định chạy trốn của cô, cũng lập tức tăng tốc đuổi theo sau, miệng không ngừng hét to: “Cô kia! Đứng lại đó cho tôi! Nhất định tôi sẽ bắt được cô. Cô… cô sẽ biết tay tôi!”.



“Nói tôi dừng lại để bị anh tóm à? Đừng có mơ đi!” Hương Tranh nghĩ vậy và chạy nhanh hơn.



Người Hương Tranh tương đối nhỏ, cô lại nhanh nhẹn, nên sau một hồi len lỏi giữa dòng người, cô đã lẫn vào đám đông. Sở Trung Thiên không may mắn như cô, với thân hình cao lớn như anh ta, không khó để bắt kịp cô, nhưng giữa dòng người mỗi lúc mộtđông này, anh ta khó mà chen lên được. Cho nên anh chỉ còn biết đứng nhìn theo Hương Tranh từ từ mất hút giữa đám đông, vẻ mặt đầy tức tối.



Để cô ta chạy thoát! Thật là tức chết đi được!



Sở Trung Thiên giận dữ nghiến răng nhìn về phía Hương Tranh vừa mất hút, khuôn ngực phập phồng vì tức giận, bàn tay vô thức nắm chặt lại đến như chực đấm mạnh vào mặt cô gái xấu xa kia.



“Đồ đáng chết! Nhưng thời gian còn dài. Lần sau mà để tôi bắt được thì cô chết chắc rồi.” Sở Trung Thiên tức giận nghĩ vậy. Trước khi quay người bỏ đi, cảnh tượng những tờ rơi vung vãi trên nền đất khiến anh từ từ dừng lại.



Hừ! Đây chẳng phải là đồ cô gái đáng chết đó bỏ lại hay sao?



Mắt Sở Trung Thiên sáng lên. Anh ta cúi người nhặt lấy một tờ lên xem, ngay đầu trang giấy hồng là hàng chữ in đậm màu đen.



“DỊCH VỤ CHO THUÊ BẠN GÁI” – CHÌA KHÓA CHO HẠNH PHÚC CỦA BẠN



- Bạn đang phiền não vì không có một cô bạn gái xinh đẹp?



- Bạn thấy tức giận vì tất cả các mỹ nữ đã có chủ?



- Bạn buồn cho số phận hẩm hiu của mình. Tại sao các cô gái lại không nhận ra bạn là người đàn ông tốt?
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Đánh Cắp Tình Yêu
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 4
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.96
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |