Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
lâu rồi mà họ vẫn chưa có ý định ra về. Họ không chịu hiểu rằng, chia tay là chuyện riêng của họ, cớ gì mà cứ ngồi lì tại quán của cô? Cô đang muốn về nhà sớm để xem phim trên truyền hình. Hương Đình quay ra nhìn chiếc đồng hồ treo trên tường lần thứ n.
Hic, bộ phim mà cô thích đã chiếu được mười lăm phút rồi.
Đôi nam nữ ấy chuyên tâm đến mức hoàn toàn không để mắt đến việc Hương Đình đang có mặt trong quán.
Chàng trai nhìn thẳng vào cô gái, ánh mắt dịu hẳn đi. “Luyến Hoàn, em biết anh không đùa mà, tốt nhất là em từ bỏ đi, nếu không người xấu mặt sẽ là em đấy.”
Người con gái khẽ run lên vì ánh mắt và lời nói của chàng trai đó. Để trấn tĩnh, cô đưa tay làm bộ chỉnh lại quần áo. “Anh nói vậy là có ý gì?”
Nụ cười khó hiểu hiện trên môi chàng trai. “Em nghĩ nó là gì thì nó là như thế.”
Cô gái nhẹ đung đưa đôi bàn chân dưới gầm bàn, đôi mắt mở to đầy nghi ngờ nhìn thẳng vào khuôn mặt đàn ông quyến rũ, nhưng ngay sau đó cô ta bình tĩnh nói: “Đó không phải là vấn đề chính của chúng ta. Tóm lại là em nhất quyết không đồng ý chia tay”. Nói rồi, cô gái kéo ghế đứng dậy.
Vốn đang định mang cây chổi đến quét để đuổi khéo khách thì Hương Đình nhìn thấy hành động của cô gái. Cô chưa kịp thở phào nhẹ nhõm vì không cần dùng đến hạ sách đó thì đã thấy chàng trai nắm lấy cổ tay cô gái kéo lại.
“Ngồi xuống.” Anh ta nói nhỏ nhưng giọng nói đầy uy lực, không thể cưỡng lại được.
Cô gái cúi đầu. Khi nhìn thấy khuôn mặt chàng trai chuyển từ hiền hòa sang giận dữ, mắt cô ta lộ rõ vẻ hoảng loạn, do dự một chút rồi lại ngoan ngoãn ngồi xuống ghế.
Hương Định quan sát hai người họ, trong lòng thầm nguyền rủa gã kia, đôi môi hồng của cô trễ xuống vì thất vọng, đôi mắt vô thần một lần nữa liếc nhìn chiếc đồng hồ treo tường vẫn đều đặn nhích từng phút.
“Em cần một lý do đủ thuyết phục phải không?” Chàng trai nhìn cô gái, ánh mắt dần linh hoạt trở lại.
Cô gái cúi đầu để tránh ánh mắt của chàng trai, im lặng.
“Bây giờ tôi sẽ nói sự thật cho cô nghe”, chàng trai lên tiếng. “Tôi đã biết người đàn ông tên là Kiệt Thâm.” Cô gái giật mình kinh ngạc, ngẩng lên nhìn chàng trai.
“Trong thời gian hẹn hò với tôi, cô đã giấu tôi, thường xuyên cùng người đàn ông tên Kiệt Thâm đó đi ăn, đi bar, thậm chí vào cả khách sạn. Thế mà trước mặt tôi, cô lại làm ra vẻ không có chuyện gì, giả bộ yêu thương tôi. Nói thật, bộ dạng ấy của cô làm tôi thấy buồn nôn.” Anh ta đã hết cả nhẫn nhịn, cách xưng hô cũng thay đổi.
Giọng nói của chàng trai không bộc lộ chút cảm xúc nào. Hương Đình mải nghe họ nói chuyện mà quên cả việc miếng dưa hấu đang chờ trước miệng.
Trời ạ! Cô không thể ngờ câu chuyện giữa hai người đó lại phát triển theo chiều hướng ấy. Cô tự hỏi không biết có phải bọn họ đang đóng một bộ phim tình ái nào đó hay không.
Mặt cô gái tái dần đi rồi trắng bệch. Chưa đầy một phút sau, chàng trai đứng dậy bỏ đi, cô gái cũng vội vàng đứng lên khiến cái ghế đổ nhào. Nhưng cô ta cũng không quan tâm đến cái ghế bị đổ, ngay cả thể diện, lòng tự trọng cô ta cũng vứt bỏ hết rồi. Cô ta hoảng hốt chạy theo chàng trai, vội vàng nói: “Trung Thiên, em và Kiệt Thâm chẳng qua là vui vẻ một chút, người em thật sự yêu là anh, anh hãy cho em thêm một cơ hội nữa được không? Em sẽ không bao giờ tái phạm nữa… Anh… Anh!!!”.
Trông cô ta có vẻ thành khẩn và biết lỗi lắm, vậy mà chưa đầy hai giây sau, cô ta đã đanh giọng nói: “Em là cô gái đích thân mẹ anh chọn. Bác đã nói em là người thích hợp nhất để làm vợ anh, thế nên chưa được sự đồng ý của bác, anh không được chia tay với em”.
Đôi mắt lạnh lùng của chàng trai hướng về phía cô gái, đôi môi màu anh đào của khẽ nhếch lên, nở một nụ cười lạnh như băng.
Vẫn giữ thái độ lạnh lùng ấy, anh ta nói: “Nếu mẹ tôi biết cô đi lại với người đàn ông khác sau lưng tôi, liệu bà còn đồng ý chuyện của chúng ta?”.
Cô gái toàn thân run rẩy, vội vàng nắm chặt lấy cánh tay phải của chàng trai, đôi môi hồng lắp bắp: “Trung Thiên, em cầu xin… cầu xin anh, cho em thêm một cơ hội nữa, được không anh?”.
“Luyến Hoàn, chúng ta hãy chia tay trong vui vẻ. Cô nên chú ý đến hình ảnh của mình một chút mà giữ lại chút tự trọng đi.” Sở Trung Thiên lạnh lùng nhấn giọng.
Cô gái vẫn bất chấp tất cả, giữ chặt cánh tay chàng trai, miệng không ngớt cầu xin. Sở Trung Thiên bỏ mặc cô ta, đi thẳng ra quầy thu ngân.
Hương Đình đứng sau quầy thu ngân, giả bộ như đang bận kiểm tra hóa đơn nhưng đôi mắt thi thoảng lại liếc trộm chàng trai đang đi về phía mình, nghĩ thầm trong bụng:
“Anh chàng này thật phong độ, còn cô gái đó thì quá tham lam, có một anh người yêu đẹp trai như thế rồi mà còn ngoại tình, thật là hết biết”.
Sở Trung Thiên dừng lại trước quầy thu ngân. Hương Đình lập tức nở một nụ cười xã giao: “Thưa tiên sinh, tôi có thể giúp gì cho anh?”.
“Thanh toán!”
“Được rồi, xin đợi một chút.” Hương Đình nhanh chóng lướt qua một lượt các hóa đơn trên bàn, sau đó ngẩng lên mỉm cười nói với khách: “Thưa tiên sinh, tổng cộng hết ba mươi tệ”.
Sở Trung Thiên lấy ví, rút ra ba tờ một trăm tệ,đặt lên quầy thu ngân, lịch sự nói: “Không cần trả lại, chỗ đó coi như tiền đền bù, hy vọng cô nhận lấy”. Nói xong, anh ta đẩy cửa bước ra ngoài, phong thái lạnh lùng quyến rũ. Cô nàng Luyến Hoàn cũng đã ngừng cầu xin, vội vã đuổi theo.
Tiếng leng keng phát ra từ chiếc rèm pha lê treo ngoài cửa lúc họ bước ra nhỏ dần rồi ngừng hẳn, không gian bên trong quán yên tĩnh trở lại.
“Thật là một người hào phóng!” Hương Đình vừa cầm mấy tờ một trăm tệ lên ngắm vừa mở khóa hộp đựng tiền rồi cất tiền vào hộp. Sau đó, cô bắt đầu lau dọn quầy thu ngân.
Đúng lúc đó, chiếc rèm pha lê treo ngoài cửa lại đột nhiên phát ra những tiếng leng keng.
“Muộn rồi mà còn có khách hay sao?” Hương Đình tự hỏi, quay đầu nhìn ra cửa, không khỏi bất ngờ khi thấy một cô gái đang mở cửa đi vào.
“Hương Tranh! Em đến quán làm gì?” Hương Đình kinh ngạc nhìn em gái. Trông thấy đôi chân trần của cô em, Hương Đình không nén nổi tò mò hỏi: “Trời! Hương Tranh, giày của em đâu rồi?”.
Hương Tranh khó nhọc đi vào trong, thấp giọng nói: “Hôm nay, em đen đủi gặp phải một con chó điên bên đường, phải bỏ cả giày mới chạy thoát thân”. Nhớ lại chuyện xảy ra ban chiều, Hương Tranh không khỏi nhăn nhó.
Hương Đình không biết những chuyện Hương Tranh đã gặp, vẫn tiếp tục hỏi đầy vẻ hiếu kì: “Mất giày thì về nhà chứ, em đến quán làm gì?”.
“Em quên mang theo chìa khóa, ngồi ngoài cửa đợi mãi, nhìn ngang nhìn dọc đều không thấy chị đâu, em sợ chị bị bắt cóc nên đến quán xem sao.” Hương Tranh đến bên một chiếc bàn, nhân tiện tìm ghế để ngồi xuống, cố làm ra vẻ nghiêm túc: “Chị bị người ta bắt đi chỉ là chuyện nhỏ, quán bị mất tiền mới là chuyện lớn”.
Hương Đình nghe thấy thế cũng làm bộ giận dữ đáp trả: “Nha đầu! Uổng công hai mươi năm nay tôi nuôi cô, sớm biết thế này tôi đã siết cổ cô từ lúc cô mới sinh cho rồi”.
“Lúc em sinh ra, chị mới có ba tuổi, đến đi còn chưa vững, nói gì đến chuyện siết cổ em, có mà mơ đi. Hơn nữa, hai mươi năm nay cũng đâu phải là chị nuôi em, em còn nhớ rõ mẹ tên là Văn Lan Quân, chứ không phải là Hương Đình.”
“Haizzz. Cái con nha đầu đáng chết này cũng nhẫn tâm quá đi. Nhớ lại coi, hai năm nay ai cho cô tiền? Ai chăm sóc cho cô hằng ngày?” Hương Đình làm vẻ tức giận, ném chiếc giẻ lau bẩn trên tay về phía Hương Tranh.
Hương Đình nói không sai. Kể từ hai năm trước, khi bố mẹ cô chuyển về tỉnh lẻ kinh doanh, việc chăm sóc cô em gái Hương Tranh đều do một tay cô đảm nhiệm. Bất luận là sinh hoạt phí hay xin việc cho em, Hương Đình đều tận tâm tận lực chăm lo không dám lơ là. Bố mẹ cô cũng ngỏ ý hằng tháng gửi tiền sinh hoạt cho hai chị em nhưng vì biết công việc kinh doanh của bố mẹ mới bắt đầu, cần nhiều vốn, tiền nong hẳn là khó khăn nên Hương Đình đã từ chối không nhận bất cứ khoản tiền nào của bố mẹ. Hai năm qua, cuộc sống của hai chị em cô đều trông cả vào khoản thu từ quán cà phê Dạ Lan này.
Nghĩ đến điều này, Hương Tranh biết mình sai, tự đưa tay lên đầu bỏ cái giẻ lau xuống, không nói thêm gì nữa.
“Biết sai rồi hả?” Hương Đình lườm em gái, nói mỉa: “Biết mình sai thì mau chịu khó làm việc, kiếm thật nhiều tiền để mời bà chị đây một bữa thịnh soạn tại khách sạn năm sao đi”.
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Không đề cập đến chuyện công việc