watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Tiểu Thuyết Hay >

CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

Wap Đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 20.05.26 / 03:47
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
ường.



Trời không trăng, không sao, rừng phong chìm trong bóng tối dày đặc. Nhưng đáng sợ hơn là cả khu rừng yên tĩnh, không có lấy một tiếng côn trùng kêu, chỉ nghe thấy tiếng gió rít bên tai, có lúc còn loáng thoáng nghe thấy tiếng cãi vã. Bầu không khí khác thường đó khiến Hương Tranh càng thêm bất an.



Có một mình Sở Tu Phàm sống ở đây, sao cô lại nghe thấy tiếng cãi vã? Phải chăng cô nghe nhầm?



Nỗi lo sợ bóp nghẹt trái tim Hương Tranh. Bất chấp trời tối, cô tăng tốc, chạy nhanh tới chỗ ngôi nhà gỗ.



Càng lại gần, tiếng cãi vã nghe càng rõ.



Có ánh đèn hắt ra từ căn nhà gỗ, lại gần hơn Hương Tranh thấy cửa sổ mở, cô nhìn thấy một người đàn ông to lớn, ông ta không ngừng quát mắng, điệu bộ rất hung hăng.



Ông ta là ai? Ông ta đến tìm Sở Tu Phàm làm gì? Hương Tranh kín đáo len lỏi giữa những hàng phong, áp sát ngôi nhà, sau khi chắc chắn không bị ai bám theo, cô mới đứng lại, nấp sau cây phong cổ thụ bên cạnh, nhìn qua cửa sổ theo dõi động tĩnh trong nhà.



Phía trong căn phòng, Sở Tu Phàm nằm thiêm thiếp trên nền nhà, có vẻ như anh vừa bị đánh, quần áo nhàu nát, đôi mắt nhắm nghiền, khuôn mặt đẹp trai bầm tím, máu vẫn rỉ chảy ra từ khóe miệng. Người đàn ông cao lớn kia không ngừng đi lại bên cạnh Sở Tu Phàm, rồi ông ta dừng lại, đá vào người Sở Tu Phàm như muốn làm anh tỉnh lại để nghe cho rõ những lời ông ta nói: “Mày đúng là đồ con hoang đáng chết! Lão gia muốn mày về tiếp quản Sở thị là có ý nhìn đến mày. Mày lại dám bỏ đi. Mày tưởng mày ra nước ngoài kiếm được cái bằng MA gì đó là mày đã giỏi à? Lão gia nhìn nhận mày, mày mới được trọng dụng, chứ cái ngữ mày chẳng đáng một xu. Rời xa lão gia mày chỉ là đồ bỏ đi mà thôi”.



Hương Tranh nghe mà không hiểu những gì tên xã hội đen trong nhà đang nói. Cô chỉ chú ý đến Sở Tu Phàm bị đánh trọng thương nằm đây. Tráitim Hương Tranh quặn đau từng hồi, nước mắt lã chã rơi.



Sở Tu Phàm kiêu ngạo và lạnh lùng như vậy, sao anh ấy có thể chịu đựng được những lời lẽ xúc phạm kia? Không được! Cô không thể đứng yên nhìn Sở Tu Phàm bị bắt nạt được. Chẳng gì anh ấy cũng là bạn tốt của cô. Cô không thể hèn nhát bỏ mặc bạn bè. Cô phải tới cứu Sở Tu Phàm.



Nghĩ vậy, cô quyết tâm nén cơn sợ, đưa tay lau sạch nước mắt, định bụng xông ra cứu người. May mắn thay cô đã dừng lại kịp thời.



Không được, cô yếu ớt thế này chắc chắn không phải đối thủ của tên xã hội đen đó. Nếu cứ liều lĩnh xông vào, có khi người không cứu được mà còn làm hại đến thân. Để chống lại tên xã hội đen kia, cô phải gọi người đến giúp mới được.



Hương Tranh vội vàng quay người chạy đi tìm cứu viện. Đang lúc vội vã cô quên không nhón chân. Tiếng giày giẫm trên đám lá phong khô trong đêm tối tạo ra âm thanh lạo xạo khá rõ. m thanh ấy ngay lập tức gây sự chú ý với người trong nhà.



“Bên ngoài có người.”



Hương Tranh nghe tiếng ai đó hét lên, sau đó là tiếng bước chân đuổi theo ngay phía sau. Hương Tranh dồn hết sức, cố sống cố chết chạy ra khỏi khu rừng.

...............................................................

bạn đang đọc truyện tại chúc các bạn vui vẻ

....................................................................

Lúc chạy tới chỗ con đường mòn, Hương Tranh vấp ngã. Nằm yên trên đất, cô mới phát hiện tim mình đang đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực, chân tay nặng như đeo đá. Sự lo lắng, sợ hãi, tuyệt vọng khiên cô nghẹt thở.



Nhưng những lúc như thế này cô không được phép gục ngã. Sở Tu Phàm còn đang ở đó đợi cô tới cứu. Cô không được từ bỏ, phải cố gắng lên.



Hương Tranh run rẩy nắm chặt tay, hít một hơi thật sâu, lấy điện thoại từ túi quần ra, bấm dãy số quen thuộc.



Sau một hồi chuông, có người nhấc điện thoại.



“Hương Tranh à?” Tiếng Sở Trung Thiên từ đầu dây bên kia. “Hương Tranh.”



Không biết từ lúc nào, trong tiềm thức của cô, Sở Trung Thiên đã trở thành một chỗ dựa?



“Hương Tranh! Là cô à?” Ở đầu dây bên kia, mãi không nghe thấy tiếng cô, anh hoài nghi hỏi lại lần nữa.



Giọng nói ấm áp ấy làm cho Hương Tranh thấy cay cay nơi sống mũi. Nỗi sợ hãi nãy giờ như được dịp vỡ òa. Cô hoảng loạn, bật khóc nức nở: “Trung Thiên...”. Như đứa trẻ lạc đường đang vô cùng sợ hãi, Hương Tranh chỉ gọi được có thể rồi giọng nghẹn lại.



Sở Trung Thiên thấy tâm trạng của Hương Tranh rất lạ nên rất lo lắng. Anh hỏi dồn: “Hương Tranh! Cô làm sao vậy? Đã xảy ra chuyện gì?”.



“Trung Thiên...” Hương Tranh cố kìm tiếng khóc, hắng giọng một chút rồi khó nhọc nói với Trung Thiên: “Tu Phàm xảy ra chuyện rồi... Trong nhà anh ấy có ba người trông giống như bọn khủng bố... cũng có khi là bọn xã hội đen... Bọn chúng đánh... đánh anh ấy... đánh mạnh lắm...”.



Sở Trung Thiên lặng đi một giây, sau đó bình tĩnh hỏi cô: “Hiện giờ cô đang ở đâu?”.



“Trong “Tân nương học viện”, ở bên cạnh cầu thang đá dẫn lên khu giảng đường có một con đường mòn nhỏ sau bụi hoa,... vạch bụi hoa ra là nhìn thấy... tôi.”



“Ở yên đó đợi tôi. Đừng sợ. Tôi sẽ đến ngay.”



Chắc Sở Trung Thiên đã ngắt điện thoại để lên đường, Hương Tranh chỉ còn nghe tiếng “tút... tút” kéo dài.



Đêm thật yên tĩnh, bầu trời tối đen, bóng tối bao phủ khắp nơi, gió thổi làm đám lá ở bên đường bay xào xạc.



Hương Tranh run rẩy, ngồi co tròn trên đường, những giọt nước mắt sợ hãi không ngừng rơi xuống. Hai tay giữ chặt điện thoại cứ như đang giữ sinh mạng của mình vậy.



Cho đến khi Sở Trung Thiên tìm được cô, cô vẫn ngồi trong tư thế ấy, đôi mắt mở to hoảng loạn, khuôn mặt đầm đìa nước mắt.



Sở Trung Thiên vội vàng chạy đến, quỳ xuống bên cô, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, thấy người cô tê cứng vì sợ hãi, tim anh nhói lên từng hồi.



“Hương Tranh. Đừng khóc nữa. Có tôi đây rồi.”



Lúc này Hương Tranh mới bắt đầu cử động. Cô khẽ ngẩng đầu nhìn anh, giọng khàn đặc. “Tôi cứ nghĩ anh còn giận tôi. Mây hôm nay tôi đã đôì xử không tốt với anh, hại anh bị đói mẩy ngày. Tôi cho là anh rất... rất ghét tôi, anh sẽ không tới.” Cô càng nói giọng càng nghẹn ngào, nước mắt lại lã chã tuôn rơi.



“Sao có thể như thếđược.” Sở Trung Thiên dịu dàng nhìn Hương Tranh, kéo cô đứng dậy. “Đừng khóc nữa, chỉ cho tôi chỗ của anh ta. Chúng ta còn phải đến đó cứu anh ta.”



“À!” Hương Tranh gật đầu, lau nước mắt.



Lúc Hương Tranh và Sở Trung Thiên đến ngôi nhà gỗ, căn nhà trống trơn, không còn ai ở đó.



Đèn trong nhà vẫn sáng, trên sàn bừa bộn quần áo, giấy tờ, mảnh thủy tinh vỡ, bát đĩa, chiếc ghế gỗ bị gãy một chân nằm chỏng chơ giữa nhà, cái chân bị gãy nằm lăn lóc trong góc nhà, trên đó còn vương một vệt máu dài chưa khô hẳn. Ánh đèn vàng càng làm cảnh tượng trong nhà thêm ghê rợn.



Sở Trung Thiên nhìn quanh một lượt mà cũng thấy nổi da gà.



Cái tên Tu Phàm này rôt cuộc đã làm gì người ta để bị trả thù khủng khiếp như vậy? Lẽ nào anh ta cướp gái của bọn xã hội đen?



Sở Trung Thiên thầm đoán, ngẩng lên định tìm Hương Tranh thì thấy mặt cô trắng bệch, mắt mở to nhìn vào vết máu, tay run run đưa lên bịt miệng, điệu bộ như sắp ngất đến nơi.



Sở Trung Thiên hoảng hốt, vội vàng chạy đến bên cạnh, hốt hoảng hỏi: “Hương Tranh. Cô sao thế?”.



“Trung Thiên...” Hương Tranh nói không lên lời, bám chặt vào áo Trung Thiên, mặt càng tái đi, đôi môi run rẩy mâp máy: “Chắc chắn Tu Phàm đã bị bọn xã hội đen ấy bắt đi rồi... Chúng ta phải làm gì bây giờ?”.



“Hương Tranh, đừng hoảng. Bây giờ chúng ta cần nhất là bình tĩnh để suy nghĩ.” Sở Trung Thiên đỡ Hương Tranh ngồi xuống giường rồi đưa mắt nhìn quanh định tìm khăn giấy cho cô lau mặt, không ngờ ánh mắt lại vô tình phát hiện sau cánh cửa có vật gì đó.



Sở Trung Thiên để Hương Tranh ngồi dựa vào thành giường, đứng dậy đi ra cửa.



Đằng sau cánh cửa, chỗ khuất không ai để ý có để một con ngựa được tạc từ gỗ phong, con ngựa gỗ chặn lên một tờ giấy có chữ. Sở Trung Thiên liếc qua tờ giấy rồi mang đến cho Hương Tranh.



“Hương Tranh, thư của hắn gửi cho cô.” Sở Trung Thiên tỏ vẻ không vui, miễn cưỡng đưa lá thư và con ngựa gỗ cho Hương Tranh.



Hương Tranh vẫn đang sụt sùi, thấy vậy mới lau nước mắt, nhận lá thư Sở Trung Thiên đưa, đọc kỹ từng chữ. Nét chữ nghiêng ngả cho thấy lá thư được viết rất vội.



Hương Tranh!



Cha tôi cho người tới tìm, tôi phải quay về nhà. Cô đừng lo lắng cho tôi, những người đó tuy lỗ mãng nhưng họ đều là người của cha tôi, họ không dám hại tôi. Con ngựa tôi tạc bằng gỗ phong, tặng cho cô coi như vật kỷ niệm của chúng ta. Tạm biệt!



Sở Tu Phàm<
<<1 ... 2728293031 ... 41>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Đánh Cắp Tình Yêu
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 4
1234567»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.237
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |