Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
/>
Sở Tu Phàm, hai tay xỏ túi quần, lặng lẽ đi sau Hương Tranh. Màu đỏ của rừng phong xung quanh không che khuất được đôi má hồng thiếu nữ. Sở Tu Phàm nhìn đâu cũng thấy khuôn mặt ửng hồng rạng rỡ.
Ở phía trước, Hương Tranh đang vui vẻ bước đi thì đột nhiên dừng lại, cúi xuống xem xét cái gì đó, rồi vội vàng vẫy vẫy Sở Tu Phàm, gọi to: “Sở Tu Phàm, Sở Tu Phàm, mau lại đây, lại đây”.
“Chuyện gì thê?” Sở Tu Phàm nhướng mày, vội vàng chạy đến chỗ Hương Tranh.
“Đừng đứng thế mau ngồi xuống.” Hương Tranh níu tay kéo anh ngồi xuống cùng cô.
Hương Tranh hớn hở đưa ra trước mặt Sở Tu Phàm một chiếc lá phong.
“Anh nhìn đi, không phải một đâu, là một cặp lá sinh đôi đấy.”
Sở Tu Phàm chăm chú nhìn vào lòng bàn tay Hương Tranh.
Trong lòng bàn tay hồng hào, mềm mại có một chiếc lá phong hình dáng đặc biệt. Không chỉ to gấp rưỡi lá thường, ở phần cuối chiếc lá còn chia thành năm thùy, trong khi những chiếc lá bình thường chỉ có ba thùy, mới nhìn tưởng là hai chiếc lá đặt cạnh nhau, cầm lên mới thấy đó là một chiếc lá sinh đôi.
“Rất đẹp phải không?” Hương Tranh ngẩng lên nhìn anh, thích thú hỏi lại.
“Ừ.” Sở Tu Phàm gật đầu, kéo Hương Tranh đứng lên, sau đó mới cầm chiếc lá phong trong tay cô lên ngắm nghía.
“Cô rất thích chiếc lá phong này đúng không? Để tôi giúp cô ép lại. Có thể lưu giữ mãi mãi. Thế nào?”
“Được, được.” Hương Tranh vui vẻ gật đầu, rồi như nhớ ra chuyện gì đó, cô vui vẻ nói với Sở Tu Phàm: “Truyền thuyết có nói, nếu ai nhìn thấy chiếc lá phong sinh đôi, trong vòng một tuần, người ấy sẽ gặp nhân duyên”.
“Gặp nhân duyên à?”
Sở Tu Phàm nhìn chiếc lá rồi lại nhìn sang Hương Tranh, đôi môi hồng khẽ hé mở.
Trời ơi! Nụ cười mê hồn ấy lại xuất hiện. Nó sáng hơn cả biển lá phong đỏ rực xung quanh.
Hương Tranh đứng ngây ra nhìn, không gian xung quanh như tràn ngập những nụ cười. Không tự kiềm chế được cảm xúc, Hương Tranh thốt lên: “Đẹp trai quá! Quả là khiên người khác bị mê hoặc”.
Sở Tu Phàm càng cười tươi. “Tôi mê hoặc ai sao?”
“Đúng... à...” Hương Tranh vô thức thừa nhận, rồi chợt tỉnh ra, đỏ bừng mặt vì xấu hổ, vội đánh trống lảng: ''À... à... thời tiết hôm nay thật đẹp...”.
Sở Tu Phàm chỉ khẽ cười, tay anh lặng lẽ đan vào tay cô. Hương Tranh đứng chết lặng.
Trời đất ơi! Cười mãi thế. Phải chăng trái tim băng giá đã hết giá băng. Hương Tranh hồi hộp quá, cô chỉ lo trái tim mình nhảy ra khỏi lồng ngực.
Nhìn thấy điệu bộ ngây ngô của Hương Tranh, Sở Tu Phàm chỉ còn biết khẽ lắc đầu. Nhưng chỉ một giây sau, nghĩ tới người cha tàn bạo của mình, Sở Tu Phàm thấy mình đang làm không đúng. Anh còn chưa thể bảo vệ được cho người mình yêu thì có tư cách gì mà yêu.
Đôi mắt Sở Tu Phàm dần tốì lại, ánh sáng tình yêu đã tắt. Hương Tranh vẫn đứng đó, ngơ ngẩn như mất hồn. Sở Tu Phàm làm Hương Tranh bừng tỉnh.
“Cô về đi, tôi sẽ ép lá, mấy ngày nữa, cô có thể đến lấy.” Sở Tu Phàm nói nhỏ, vẫn giọng điệu lạnh lùng như mọi khi. Nhìn vẻ lạnh lùng của anh lúc này, ai dám tin anh vừa mới cười tươi đến thế.
Hương Tranh đưa tay dụi mắt, nhìn theo Sở Tu Phàm dần dần đi xa mà vẫn chưa hết sững sờ.
Vừa mới đây anh ấy còn cười, nụ cười hiền hòa, tươi sáng như thiên thần, vậy mà chỉ lát sau anh ấy lại có thể lạnh lùng, băng giá ngay được. Tại sao? Tại sao?
Chiều tối, Hương Tranh chán nản quay về nhà. Vào bếp, thấy thức ăn còn nguyên trên bàn, cô càng thêm chán nản.
Đã mấy ngày nay cô chưa gặp Sở Trung Thiên. Thực sự là anh ta chỉ giam mình trong phòng không hề đi ra ngoài ư? Cô nhớ lại, mấy ngày rồi anh ta đều không động đến đồ ăn cô để phần. Như vậy chẳng lẽ suốt mấy ngày anh ta đều không ăn gì?
Càng nghĩ Hương Tranh càng lo lắng hơn, cô rón rén đi về phía phòng Sở Trung Thiên, áp tai vào cửa phòng nghe ngóng động tĩnh bên trong. Đã một lúc lâu, cô vẫn không nghe thấy trong phòng có tiếng động gì.
Có phải do cửa phòng cách âm quá tốt? Hương Tranh rất hoài nghi. Cô đi về phòng mình, bật nhạc từ điện thoại, sau đó bước ra ngoài, đóng cửa phòng lại. Nhưng cô còn chưa kịp áp tai vào cửa thì đã nghe thấy tiếng nhạc phát ra từ điện thoại. Điều này chứng tỏ cửa phòng cách âm không tốt như cô nghĩ. Cửa trong nhà đều giống nhau, vậy là thật sự trong phòng Sở Trung Thiên không có tiếng động.
Trong phòng không có tiếng động. Làm sao có thể không có âm thanh nào được? Hay là Sở Trung Thiên không có trong phòng? Hay là anh ta đói quá nên ngất đi... hay là anh ta bị chết đói rồi???
Hương Tranh càng nghĩ càng hoảng, vội vàng chạy đến phòng khách, mở tủ đồ lấy chìa khóa mở cửa phòng Sở Trung Thiên.
Cửa mở, một mùi khó chịu xộc vào mũi Hương Tranh, cô nhăn mặt, khẽ khàng bước vào. Sở Trung Thiên không bật đèn, chỉ có chút ánh sáng mờ mờ hắt qua cửa sổ. Trong ánh sáng mờ tôì ấy, Hương Tranh nhìn thấy một khoảng tối sẫm nổi lên. Cô đoán là Sở Trung Thiên đang nằm trên giường.
Quả nhiên là Sở Trung Thiên đang nằm đắp chăn trên giường.
Anh nhắm nghiền mắt, mái tóc dày đẫm mồ hôi bết trên trán, khuôn mặt xanh xao, hốc hác.
Hương Tranh phát hoảng, cô vừa kéo tay lay Sở Trung Thiên dậy vừa mếu máo: “Sở Trung Thiên! Anh không được chết. Sở Trung Thiên!”.
Mi mắt Sở Trung Thiên khẽ động, anh từ từ mở mắt, yên lặng nhìn Hương Tranh.
Hương Tranh trong lúc bấn loạn, cứ nghĩ chắc Sở Trung Thiên chết rồi. Giờ thấy anh mở được mắt, cô thở phào nhẹ nhõm, vui mừng nhắc lại: “Anh chưa chết”.
Sở Trung Thiên mở to mắt, mệt mỏi nhìn Hương Tranh. “Cô mong tôi chết lắm à?”
“Không phải. Không phải.” Hương Tranh vội vã lắc đầu, sau đó đỡ anh ngồi dậy. “Anh có đói không? Hôm nay anh đã ăn gì chưa?”
Sở Trung Thiên khẽ lắc đầu, giọng yếu hẳn đi: “Đã bốn ngày nay tôi chưa ăn”.
Hương Tranh kinh hãi. Trời ơi! Bốn ngày! Anh ta đã nhịn ăn bốn ngày.
Cô vội vã đứng lên nói: “Anh chờ một chút, tôi đi nấu cháo cho anh”.
Sở Trung Thiên lắc đầu kéo tay cô lại. Nhưng bàn tay anh run rẩy như không còn sức. Hương Tranh thấy khóe mắt cay cay, trái tim nhói đau.
Hương Tranh vội ngồi xuống, giọng đầy quan tâm: “Anh không thích ăn cháo à? Mặc dù cháo hơi khó ăn nhưng đã lâu anh không ăn gì, nếu ăn cơm ngay sẽ khó tiêu hóa. Tôi sẽ cho một chút thịt vào cháo, anh ăn tạm, sau này anh khỏe lại, tôi sẽ nấu cho anh những món anh thích”.
“Hương Tranh! Không phải tôi muốn nói chuyện đó.” Sở Trung Thiên ngắt lời cô. “Cô vẫn nấu cơm cho tên đó?”
Hương Tranh do dự một lát, thành thật gật đầu: “Vâng”.
Sở Trung Thiên thất vọng cúp mắt, sau đó ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Hương Tranh. “Sau này cô vẫn định tiếp tục nấu cơm cho hắn?”
“Tôi...” Hương Tranh nhớ lại lời của Sở Trung Thiên hôm trước. “Nếu cô nấu cho hắn thì đừng nấu cho tôi.”
Nếu cô nói thật, chắc chắn anh ta sẽ không ăn gì. Hiện tại anh ta đã yếu như vậy, nếu không chịu ăn gì, sẽ ngã bệnh mất. Hương Tranh thật sự cảm thấy rất khó xử, bối rối không biết nói gì.
Sở Trung Thiên thấy Hương Tranh bổi rối như vậy cũng đoán được đến tám, chín phần câu trả lời. Nhưng anh vẫn ngoan cố hỏi lại lần nữa, mục đích là ép Hương Tranh phải nói ra: “Cô vẫn sẽ tiếp tục nấu cơm cho hắn ta?”.
Hương Tranh chẳng còn cách nào khác, nói nhỏ: “Anh ấy là bạn tôi. Anh ấy cần tôi giúp đỡ. Tôi không thể bỏ mặc anh ấy”.
Hương Tranh biết nói những lời đó trong hoàn cảnh này thật không thích hợp. Nhưng cô không muốn nói dối anh, dù là một lời nói dối có ích cô cũng không muốn.
Sở Trung Thiên thất vọng xịu mặt xuống. Anh buông tay cô ra, nằm xuống giường, quay lưng lại, lạnh lùng nói: “Cô đi đi. Tôi không ăn”.
“Trung Thiên!”
Mặc cho Hương Tranh lay gọi, Sở Trung Thiên vẫn nhắm mắt nằm yên. Cuối cùng, Hương Tranh buồn bã bước ra khỏi phòng.
Sau khi ở phòng Sở Trung Thiên đi ra, Hương Tranh buồn bã như gặp vận xấu, cơm tối cũng không muốn nấu. Cô ngồi im lặng trên sofa một lúc, chợt nghĩ: “Ra ngoài đi dạo có lẽ sẽ thấy dễ chịu hơn”. Nghĩ là làm, cô quay lại phòng mình, lấy điện thoại di động và rời khỏi nhà.
Cô đã đi lại mấy vòng, trời mỗi lúc một tối hơn, nhìn đám đông vui vẻ đi bên cạnh mình, Hương Tranh càng thêm chạnh lòng, tâm trạng còn tệ hơn.
Chẳng lẽ trên thế giói rộng lớn này không còn chỗ cho cô trú thân? Hay là đến chỗ Sở Tu Phàm? Hương Tranh khẽ thở dài, quay người đi về phía học viện.
Vừa đặt chân vào rừng phong, Hương Tranh đã cảm thấy có điều gì đó bất th