Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
ng Tranh đã bị ngã lăn ra đất.
Thảm trải mềm màu be sang trọng dẫn khách hàng đến thang máy tự động đi vào phía trong nhà hàng. Phía trong đèn nến lung linh, hàng cột trắng điêu khắc công phu, tiếng dương cầm du dương, thật không khác gì chốn thiên đường.
Càng đi sâu vào trong, Hương Tranh càng cảm thấy ngây ngất. Dường như cô còn quên mất mình đã bước vào đây như thế nào, bị mê đi bởi cảnh trí trước mắt, tự hỏi, có phải cô đang lạc bước vào thế giới cổ tích hay không.
Đang là giờ ăn tối nên nhà hàng rất đông khách. Các vị khách đến đây đều thuộc giới thượng lưu. Họ ăn mặc lịch sự, điệu bộ quý phái. Đội ngũ nhân viên phục vụ phải đi lại như con thoi để chăm sóc chu đáo từng khách hàng.
Đến giờ Hương Tranh mới thấy cô đã không sai lầm khi nhờ chị gái trang điểm. Nhờ tài khéo tay và con mắt thẩm mỹ không tồi của Hương Đình mà bộ dạng của cô mới không quá lạc lõng ở chốn này.
Sở Trung Thiên đưa Hương Tranh đến bàn đặt sẵn. Diệp Luyến Hoàn còn chưa tới, hai người đành gọi đồ uống trong lúc chờ đợi.
“Hương Tranh!” Sở Trung Thiên gọi khẽ khi tiếng dương cầm dịu xuống.
Hương Tranh đang mải suy nghĩ. Sở Trung Thiên đột nhiên nhẹ nhàng với cô như vậy,chắc là có ý đồ xấu gì đây. Nhưng ở nơi sang trọng như thế này, anh ta không thể giở trò trộm cướp hay hãm hiếp với cô được. Vậy thì, có thể là… Nghĩ vậy, Hương Tranh đưa mắt nhìn Sở Trung Thiên dò hỏi: “Anh gọi tôi, không phải định nói chuyện anh để quên ví ở nhà đấy chứ?”.
Nhà hàng này sang trọng như vậy, giá thành chắc chắn không rẻ. Không chừng ngay cả tiền thưởng cho phục vụ cô cũng không lo đủ, nói gì đến thanh toán hóa đơn. Nếu như Sở Trung Thiên cũng không có tiền, bọn họ chỉ có cách rửa bát trừ nợ mà thôi.
“Cô đang nghĩ cái quái gì thế?” Sở Trung Thiên trừng mắt lườm cô cảnh cáo. “Tôi chỉ muốn thực hành trước một chút, để lát nữa chúng ta hoàn thành tốt vai diễn là người yêu của nhau. Luyến Hoàn, cô ta rất đa nghi và tinh tường, tôi không muốn cô ta nghi ngờ. Lát nữa cô nhớ gọi tôi là “Sở Trung Thiên, Sở Trung Thiên”, hiểu chưa. Cô nhớ cho kỹ, tôi tên là Sở Trung Thiên. Nếu quên, cô sẽ phải bồi thường tiền cho tôi.”
“Tôi biết rồi!” Hương Tranh bực dọc lên tiếng. “Hừ! Đồ đàn ông nhỏ nhen.” Nhiệm vụ lần này cô sẽ hoàn thành tốt. Cô phải cho anh ta thấy cô là người thế nào. Nhất định phải lấy lại sự tôn nghiêm của bản thân.
Sở Trung Thiên nhấp một ngụm cà phê, nhìn Hương Tranh hỏi: “Nhiệm vụ đầu tiên, thương vụ đầu tiên, có áp lực quá không?”.
“Có gì mà áp lực.Như chơi trò chơi thôi.” Hương Tranh thờ ơ nhún vai.
Sở Trung Thiên đưa tách cà phê lên miệng, nhấp thêm ngụm nữa, cười vẻ hài lòng.
“Cô cũng thật kỳ lạ. Nếu là cô gái khác, chắc chắn sẽ họ căng thẳng lắm, cô lại…” Đột nhiên anh dừng lại, không nói tiếp, nụ cười trên môi cũng biến mất. Anh nhìn chăm chăm ra phía lối vào cửa, sắc mặt xấu đi thấy rõ.
“Anh làm sao thế?” Hương Tranh quan sát thấy sự thay đổi trên mặt Sở Trung Thiên, lập tức hỏi.
“Cô ta đến rồi”, Sở Trung Thiên khẽ trả lời.
“Cô ta? Ai?” Hương Tranh nhất thời ngơ ngác, nhưng một cái tên lập tức lướt qua tâm trí cô. Luyến Hoàn, là cô ta. Hương Tranh nhìn theo ánh mắt của Sở Trung Thiên.
Hương Tranh vốn nghĩ Luyến Hoàn là cô gái cá tính mạnh mẽ. Bây giờ nhìn thấy Luyến Hoàn duyên dáng đi vào, Hương Tranh nhận ra cô ấy khác hẳn hình dung của cô. Cô gái này phải nói là vô cùng xinh đẹp, một vẻ đẹp đầy nữ tính. Mái tóc búi cao để lộ chiếc cổ trắng ngần mảnh mai. Cô ấy mặc một bộ váy hàng hiệu màu tím bó sát tôn lên một thân hình hoàn mỹ với những đường cong hoàn hảo. Đúng là nói không ngoa, chắc hẳn cô ấy phải đẹp như hoa hậu hay siêu mẫu. Một cô gái đẹp như vậy là niềm mơ ước của biết bao nhiêu người đàn ông. Vậy mà Sở Trung Thiên lại đang cố chia tay cô ấy. Anh ta đúng là đồ không có óc mà.
Hương Tranh còn đang mải suy nghĩ vậy thì Diệp Luyến Hoàn đã bước tới chỗ bàn hai người đang ngồi. Khi nhìn thấy Hương Tranh ngồi bên cạnh Sở Trung Thiên, rõ ràng Luyến Hoàn tỏ vẻ khó chịu. Nhưng rất nhanh, cô ấy lấy lại bình tĩnh, ngồi xuống ghế đối diện với Trung Thiên, ánh mắt dịu dàng hướng về phía anh ta.
“Trung Thiên, em xin lỗi, tại đường tắc quá, làm anh phải đợi lâu”, Diệp Luyến Hoàn nói nhẹ nhàng, còn nhún vai làm bộ đáng tiếc.
Sở Trung Thiên đã quá quen với tính cách của Diệp Luyến Hoàn, thản nhiên đón nhận, còn Hương Tranh ngồi bên cạnh như sắp chảy nước miếng. Chẳng phải vì Hương Tranh cảm thông với câu chuyện của Luyến Hoàn mà là vì cô ấy nhìn thấy cặp nam nữ ở bàn bên cạnh ăn dưa hấu, loại dưa ngon thượng hạng mà cô chưa được nếm qua.
“Không sao.” Sở Trung Thiên nở nụ cười duyên dáng, quay đầu ra hiệu cho người phục vụ đang đứng đợi mang thực đơn đến rồi quay qua Luyến Hoàn giới thiệu nhân vật ngồi bên anh nãy giờ: “Bạn gái mới của tôi”.
Hương Tranh lập tức phối hợp. Cô quay sang Luyến Hoàn cười, chào hỏi hết sức tự nhiên: “Chào cô! Tôi là Hương Tranh”.
Diệp Luyến Hoàn làm ngơ trước nụ cười và câu giới thiệu của Hương Tranh. Cô ta không những không đáp lời mà còn cố tình quay sang nói với Sở Trung Thiên: “Trung Thiên, em không ngờ anh lại hẹn em ăn tối ở đây. Em còn nhớ rõ, đây là nơi lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, hôm đó anh đã giúp em dạy cho gã đàn ông thô lỗ định sàm sỡ em một bài học”.
Hừ! Rõ ràng cô ta coi Hương Tranh như cái bóng đèn trên tường kia, cố tình gạt cô ra khỏi câu chuyện. Nhưng cô ta nhầm rồi, Hương Tranh đâu có phải là cái bóng đèn vô tri vô giác, không biết phản ứng ấy. Hương Tranh sẽ không cho cô ta được đắc ý đâu.
“Diệp tiểu thư! Tôi quả thật ghen tị với trí nhớ của cô! Những chuyện đã xảy ra lâu như vậy rồi mà cô còn nhớ chi tiết. Trí nhớ của tôi không được tốt như cô. Chuyện vừa xảy ra tôi đã quên mất, chẳng hạn như cách đây mấy hôm, Trung Thiên vì muốn tôi được vui nên đã cho người mang tới tặng tôi rất nhiều kim cương, còn nói để tôi kết thành bầu trời đêm đầy sao. Tiếc là tôi lại không nhớ được mình cất nó ở đâu, nếu không hôm nay đã có thể mang tặng cho Diệp tiểu thư làm quà gặp mặt rồi.” Hương Tranh làm bộ thờ ơ nói, trong bụng không khỏi hài lòng vì đã trả đũa được Luyến Hoàn.
Sở Trung Thiên ngồi bên cạnh nghe Hương Tranh nói vậy thì cười thầm trong bụng. Hương Tranh, cô ta cũng thật biết đùa, bầu trời đêm bằng kim cương, nếu anh làm thế thật, chắc chắn đã phá sản từ lâu.
Chưa rõ nội tình việc này thế nào nhưng Luyến Hoàn đã bị Hương Tranh chọc giận. Cô và Trung Thiên hẹn hò với nhau cả nửa năm, vậy mà sinh nhật cô, Sở Trung Thiên cũng chỉ tặng cô một bộ nữ trang khảm kim cương, còn cô ta, mới hẹn hò với anh có mấy ngày lại được anh tặng cho cả một bầu trời sao bằng kim cương ư? Diệp Luyến Hoàn cho dù đang ghen tị, nhưng vì Trung Thiên đang nhất định muốn chia tay, nên cô không được bỏ cuộc lúc này. Nén giận, Luyến Hoàn chuyển chủ đề: “À! À… Hương…”.
“Diệp tiểu thư! Tôi là Hương Tranh.” Hương Tranh làm bộ độ lượng, nhắc lại tên mình lần nữa.
“Hương tiểu thư! Sao cô biết tên tôi?” Luyến Hoàn nhớ lại, từ đầu đến giờ, cô chưa giới thiệu tên.
“Đương nhiên là do Trung Thiên nói với tôi rồi. Chúng tôi không giấu nhau bất cứ điều gì.” Hương Tranh cười ngọt ngào nói, còn cố ý huých huých vào khủy tay Trung Thiên, ra chiều thân mật.
Sở Trung Thiên bắt được tín hiệu của Hương Tranh, rất tự nhiên vòng tay ôm eo cô. Hương Tranh không mảnh mai như Luyến Hoàn nhưng eo của cô lại khiến Trung Thiên thấy mềm mại. Một luồng khí nóng chạy dọc cơ thể anh. Anh vô thức làm theo ý muốn, sát lại gần thêm nữa.
“Quan hệ giữa hai người… rất thân mật thì phải?” Luyến Hoàn hồ nghi.
“Hương Tranh là cô gái tôi thích nhất trong số phụ nữ tôi đã gặp”, Sở Trung Thiên vừa nói vừa cúi đầu nhìn Hương Tranh tình tứ.
Hương Tranh dường như bị ánh mắt Sở Trung Thiên làm cho cứng người. Mà anh ta vừa nói gì vậy? Lại còn ôm eo cô nữa. Chuyện này không có trong hợp đồng. Sao anh ta phải làm bộ thân thiết đến thế? Khoảng cách giữa hai người quá gần. Khi Hương Tranh quay người, tay cô vô thức chạm vào người Sở Trung Thiên.
Cơn nóng lại bùng lên trong cơ thể Sở Trung Thiên. Anh đang mất dần sự kiểm soát… Chúa ơi! Sao lại có thể… Không phải chứ… Anh đang ở nhà hàng, còn biết bao nhiêu người nữa… Tại sao lại là ở đây? Tại sao lại là lúc này? Thật tệ quá! Sở Trung Thiên rủa thầm, anh lại vô thức nhích gần về phía Hương Tranh hơn nữa.
Hương Tranh ngây người mất một lúc, trừng mắt nhìn đôi tay Sở Trung Thiên đang siết chặt eo mình. Tên tiểu tử này, còn dám lợi dụng cô ư? Lẽ nào anh ta cho rằng ở đây đông người, cô không dám làm gì anh ta. Hương Tranh trợn mắt lườm nhanh rồi lại giả bộ quay qua cư