Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
c trở lại vận tốc bình thường, chạy bon bon trên đường. Lúc đó, Sở TrungThiên mới thở phào nhẹ nhõm, tâm trạng trở lại bình thường.
Hương Tranh nhìn ra ngoài cửa kính xe, cũng hít thở vài hơi, cố trấn tĩnh. Đột nhiên, cô nhìn thấy cái gì đó, vội vã quay sang Sở Trung Thiên mà hét lên: “Này! Mau dừng xe! Tôi muốn xuống đây!”.
“Dừng xe có việc gì?”
Đồ nha đầu ngớ ngẩn này sao lại đòi dừng xe ở thung lũng? Sở Trung Thiên nhìn về phía trước tự hỏi như vậy, trong lòng còn chưa hết bàng hoàng vì sự cố lúc trước, chỉ sợ mất tập trung một chút thì họ sẽ diễn lại bộ phim truyền hình Thung lũng chết mất.
“Kệ tôi! Mau dừng xe!”
Hương Tranh mở to mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt hoàn mĩ của Sở Trung Thiên. Sở Trung Thiên đang bận phán đoán mục đích hành động của cô. “Chắc cô ta muốn tạo dấu ấn cho chuyến đi này”, anh nghĩ đến đáp án thuyết phục nhất.
Sở Trung Thiên vẫn quan sát biểu hiện của Hương Tranh, tranh thủ lúc đường vắng xe, điều khiển chiếc xe màu bạc đỗ lại sát lề đường. Hương Tranh dường như không chờ nổi, xe chưa dừng hẳn đã hấp tấp đưa tay ra định mở cửa xe.
Sở Trung Thiên kéo thấp cửa kính xe, nhìn theo Hương Tranh. Anh thấy cô đi về phía vườn hoa bên đường, nhưng sao tay cô lại cầm theo đôi giày, đi chân trần? Lát sau, anh thấy cô khom người làm gì đó mà anh không rõ. Không nén nổi tò mò, Sở Trung Thiên quyết định mở cửa xe, đi đến chỗ cô.
“Cô đang làm gì thế?”
Sở Trung Thiên nhìn Hương Tranh vẻ khó hiểu khi thấy cô cầm đôi giày cao gót, ra sức nện cật lực vào tường rào đá của hoa viên. “Cô ta muốn làm gì đôi giày thế không biết? Không phải cô ta bị ngớ ngẩn đấy chứ?” Anh tự nhủ.
Hương Tranh biết anh ta đến nhưng chẳng buồn ngước lên nhìn, vẫn chuyên tâm vào công việc. Cô gõ gõ đôi giày vào bức tường đá, cho đến khi đôi giày cao gót trở thành giày bệt, cô mới mỉm cười mãn nguyện, đặt nó xuống đất, tự tin xỏ chân vào, quay người bước về phía xe, hoàn toàn coi như Sở Trung Thiên không có mặt ở đó.
“Này! Này! Đợi tôi với chứ!”
Sở Trung Thiên cũng vội vã bắt kịp cô. Ngồi vào trong xe, nhưng anh chưa vội khởi động xe, lặng nhìn Hương Tranh mà không nói năng gì, có vẻ cũng không muốn tiếp tục lái xe đi.
“Anh ta có phải trẻ con không vậy?”
Hương Tranh quan sát anh ta, từ khi ngồi vào xe. Một lúc lâu mà anh ta cũng chẳng hề nhúc nhích, cô đành miễn cưỡng giải thích: “Tôi dị ứng với giày cao gót cho nên mới bẻ gót đi. Giải thích thế đã đủ chưa hả, anh bạn Sở Trung Thiên?”.
Sở Trung Thiên đang muốn nổi cáu, đột nhiên như nghĩ ra điều gì, mắt sáng lên, nở nụ cười bí hiểm, khởi động xe.
Hương Tranh cảnh giác nhìn nụ cười bí hiểm trên mặt anh ta, càng nhìn càng đáng nghi. Liệu có phải anh ta đang có mưu đồ gì với cô không? Cô phải phòng thân mới được.
“Này! Này!” Hương Tranh thúc thúc vào khuỷu tay Sở Trung Thiên.
“Gì thế?” Sở Trung Thiên đang tập trung lái xe, khuôn mặt baby khi mỉm cười càng đẹp hơn.
Hương Tranh như bị nụ cười ấy thôi miên nhưng vẫn không quên thúc mạnh hơn. “Anh đang nghĩ gì thế?” Cô phải lấy hết can đảm để hỏi câu này vì càng nhìn càng thấy nụ cười của anh ta có gì đó rất khả nghi, chắc chắn là anh ta đang có âm mưu gì đó.
Sở Trung Thiên lại càng cười lớn, khoe hàm răng trắng bóng.
“Đôi giày vừa bị cô mang đi ghè gót đó là của chị cô phải không? Theo tôi biết thì giày nhãn hiệu LV đó giá không hề rẻ.” Ngữ khí càng nói nghe lại càng rõ sự hả hê. “Woa! Tôi nghĩ… cô nên chuẩn bị tinh thần dần đi là vừa.”
Chiếc xe màu bạc nhanh chóng tăng tốc, nhập vào dòng xe trên đường.
Sở Trung Thiên! Anh đúng là đồ khốn!
Trái tim Hương Tranh nghẹn lại. Chợt nghĩ ra điều gì đó, cô quay sang Trung Thiên hỏi tiếp: “Sở Trung Thiên, vì sao anh phải thuê bạn gái?”.
“Tôi muốn chia tay cô người yêu cũ nên cần có một người sắm vai bạn gái mới.” Sở Trung Thiên làm bộ thẳng thắn nói với Hương Tranh. Kỳ thực anh đang giấu nhẹm chuyện anh ký hợp đồng thuê cô là để trả thù cho bộ quần áo bị con chó làm rách. Anh thật sự muốn nói cho cô biết: một khi anh đã tóm được cô, cô đừng hòng chạy thoát.
Hương Tranh nghe anh nói thế, chẳng còn đề phòng gì, càng thêm hiếu kỳ, thậm chí còn tỏ vẻ thương cảm quay sang hỏi Sở Trung Thiên: “Bạn gái trước của anh, cô ấy tên là gì?”.
Thấy Sở Trung Thiên có chút do dự, Hương Tranh tiếp tục “tấn công”: “Anh muốn tôi giả làm bạn gái mới của anh để anh dễ bề chia tay với bạn gái cũ. Vậy anh nghĩ xem, nếu ngay cả tên của cô ấy tôi cũng không biết, thì liệu cô ấy có tin rằng tôi là bạn gái mới của anh không? Giả thì giả chứ, cũng phải làm cho giống thật một chút”.
“Cô ta… tên là Diệp Luyến Hoàn.”
“Anh có yêu cô ấy không?” Hương Tranh lại hỏi tiếp.
Anh có yêu Luyến Hoàn không? Sở Trung Thiên cũng đang tự hỏi lòng mình. Anh hẹn hò với Luyến Hoàn hoàn toàn là do mẹ anh sắp đặt. Hai người qua lại với nhau đã hơn nửa năm nay, nhưng ngoại trừ việc hôn nhau, hai người chưa đi quá giới hạn. Mặc dù Luyến Hoàn không ít lần “khiêu khích” anh. Có lần cô ta còn làm như vô tình để anh thấy cô ta đang tắm. Vậy mà ngay cả lần ấy, anh cũng không thấy mình bị quyến rũ chút nào. Chính vì như thế nên anh cũng luôn hoài nghi, liệu anh có thực sự yêu Luyến Hoàn? Tại sao ở bên cô ta, anh không hề có cảm giác say trong vị ngọt ngào của ái tình như người ta thường nói.
Thế nhưng với nha đầu này…
Sở Trung Thiên quay người nhìn Hương Tranh, lòng rối bời…
Anh và Hương Tranh chắc chắn không có điểm nào phù hợp. Từ lúc gặp cô ta, lần nào anh cũng đen đủi. Cô ta sinh ra như để làm khắc tinh của anh vậy. Theo lẽ thường, anh phải thù ghét cô ta mới đúng… Nhưng Sở Trung Thiên lại nhớ lại cảnh hai người ngã chồng lên nhau trên sofa nhà Hương Tranh ngày hôm qua. “Ối! Mình lại đang nghĩ gì thế này”. Sở Trung Thiên cố cưỡng lại ý nghĩ về cảnh ấy.
Hừ, tên tiểu tử chết tiệt. Cô hỏi mà anh ta không thèm trả lời, tự nhiên quay sang nhìn cô chằm chằm làm gì? Chẳng lẽ trên mặt cô có đáp án sao? Hay là…
“Sở Trung Thiên, anh, anh… có thể không nói cũng được. Tôi… tôi không nhiều chuyện nữa.”
Hương Tranh cảnh giác nhìn sang Trung Thiên, đưa hai tay lên ngực, giả bộ sợ hãi.
Sở Trung Thiên cũng ngạc nhiên với hành động của Hương Tranh, khẽ lườm cô rồi quay đi, chuyên tâm lái xe.
Một lúc lâu, hai người không ai nói gì nữa, trong xe yên tĩnh trở lại.
Hương Tranh thấy không khí trong xe yên lặng đã lâu, không chịu nổi, cô phải lên tiếng trước: “Sở Trung Thiên, vì sao hai người lại chia tay?”.
“Hương Tranh, cô có nhiều câu hỏi tại sao nhỉ?” Sở Trung Thiên quay sang lườm Hương Tranh.
Hương Tranh phụng phịu: “Hỏi chút cũng không được hay sao? Có bí mật gì à? Hay là anh ta không thích thân mật với người khác?”.
Hương Tranh càng nghĩ càng nghi, không nén nổi tò mò, học theo điệu bộ của thám tử chuyên nghiệp, dò hỏi: “Sở Trung Thiên, không phải vì anh làm gì có lỗi với người nhà, cho nên…”.
“Đến nơi rồi!”
“Cái gì?” Hương Tranh nhất thời phản ứng không kịp.
Sở Trung Thiên chỉ vào tòa nhà nguy nga trước mặt, lái xe chậm lại.
“Đến khu Resort Viên ngọc Phương Đông rồi.”
“Ôi. Nhanh như vậy à?” Hương Tranh kêu lên, đoạn nhìn qua cửa kính xem phong cảnh xung quanh, cô nàng lại tròn mắt vì ngạc nhiên.
Thế nào là hùng vĩ? Thế nào là thiên đường? Đến bây giờ Hương Tranh nghĩ cô đã hiểu ý nghĩa của hai từ này.
Nhà hàng nằm ở phía đông nam của khu Resort Viên ngọc Phương Đông. Lối đi chính của khu resort dẫn tới bãi đậu xe. Chiếc BMW màu bạc của Sở Trung Thiên chạy chầm chậm mất chừng năm phút mới hết đoạn đường. Trong lúc đó, Hương Tranh tranh thủ nhìn qua cửa kính xe, quan sát khung cảnh tươi đẹp hai bên. Cô thấy đấu trường đua ngựa, sân golf, công viên nước, khu vui chơi cho trẻ em… phải có tới hàng chục hạng mục công trình như thế. Sở Trung Thiên cũng nói với cô, những gì cô đang nhìn thấy chỉ là một góc của resort này mà thôi.
Resort này rút cuộc rộng đến mức nào nhỉ?
Như đọc thấu tâm can cô, Sở Trung Thiên hào hứng giới thiệu: “Resort này nằm ở phía đông thành phố Thiên Nhan, trông ra biển, được xây dựng trên tổng diện tích gần sáu mươi héc-ta, gồm nhiều khu vui chơi giải trí. Nhà hàng ở đây phục vụ món ăn với hai mươi tám phong cách khác nhau, khách sạn có một ngàn tám trăm sáu mươi chín phòng, phòng đắt nhất có giá ba vạn một đêm”.
Hương Tranh nuốt nước bọt, run run hỏi lại: “Ba vạn Việt nam đồng?”
“Không! Là nhân dân tệ.”
“Trời!”
Thiếu chút nữa Hư