Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
Thời điểm Đinh Phổ Nguyệt mở cửa vào phòng, trong phòng một mảnh đen tối. Cô giơ tay lên mở đèn, trong phòng khách nhỏ lập tức tỏa sáng lên, An Tiểu Tâm ngồi ở trên cửa sổ còn chưa kịp lau khô nước mắt, chỉ có thể đưa tay ngăn lại ánh sáng kích thích cặp mắt.
“Hừ, mới vừa rồi người đang trước mặt chị, chị lại không nhìn, hiện tại lại tránh ở cửa sổ kia nhìn lén.” Đinh Phổ Nguyệt hừ lạnh.
“Người nào nhìn lén?” An Tiểu Tâm tức giận.
“Em nói An Tiểu Tâm, chị có thể hay không chớ bày ra gương mặt tình thánh. Khi Đặng Dịch Triều ngươi ta còn sống, chị luôn khi dễ người ta. Người đã chết, chị cũng làm quả phụ rồi. Hiện tại không ai cho chị lập đền thờ trinh tiết, chị không cần phải giả dạng thành như vậy.” Đinh Phổ Nguyệt lạnh lùng nói.
An Tiểu Tâm đứng dậy, chân một trận tê dại, nàng cũng lạnh lùng trả lời: “Em cho rằng chị giống như em? Quang minh chánh đại làm tình phụ của người ta? Em có phải muốn chọc chết dì có phải hay không?”
“Em thế nào? Em yêu Anh Bồi, sẽ phải bồi ở bên cạnh hắn. Em so với chị còn mạnh hơn, năm đó chị không phải là yêu Sở Úc sao? Muốn chết muốn sống đuổi theo Sở Úc, hiện tại hắn quay đầu lại, chị còn do dự cái gì?”
“Chị không thương Sở Úc, chị chỉ yêu ẩm ướt.” Gương mặt An Tiểu Tâm cứng rắn nói.
“Chớ ẩm ướt, ẩm ướt, ghê tởm! Nếu không phải ở thời điểm chị cùng Sở Úc làm hư chuyện, Đặng Dịch Triều có thể chết sao? Chị còn có mặt mũi gì dùng danh nghĩa của hắn tuyên bố cả đời không lấy ai, hắn biết được, không thể không từ phần mộ này nhảy ra.”
“Chị lại hi vọng hắn từ trong phần mộ nhảy ra, vô luận hắn gọi chị làm cái gì cũng được.” nước mắt An Tiểu Tâm không tiếng động chảy xuống.
“Cắt” Đinh Phổ Nguyệt khinh thường nhìn An Tiểu Tâm nói: “Đặng Dịch Triều biến thành ma cũng không nguyện ý nhìn thấy dáng vẻ này của chị. Cầu xin chị, nên tìm người đàn ông đi cho xong, đừng cả ngày để cho mẹ em cùng cha chị vì chị lo lắng.”
“Chuyện của chị không cần em quan tâm, em quản tốt chính mình là được.” Nhắc tới dì cùng cha, An Tiểu Tâm tâm phiền ý loạn.
“Ngày mai em phải chuyển đi, Anh Bồi mua cho em căn phòng.” Đinh Phổ Nguyệt nói.
An Tiểu Tâm trừng lớn cặp mắt, phẫn hận nói: “Chị liền không rõ, em xem trúng hắn cái gì? Em có biết tình nhân hắn nhiều không kể xiết, tại sao em muốn đem cuộc sống trong sạch của mình bồi hắn chơi? Hắn nào có thật lòng? Em muốn nhà, cha chị cũng có thể mua cho em.”
“Em không thể buông ra người đàn ông mà em yêu. Lần đầu tiên nhìn thấy Anh Bồi, em liền tự nói với mình, em không thể mất đi cơ hội nữa. Coi như cuối cùng hắn vứt bỏ em, em cũng vậy, tuyệt không hối hận. Bởi vì em không thể, nhìn người đàn ông em yêu vì cứu phụ nữ khác mà dâng mạng, ngay cả nhìn cũng không nhìn em một cái” Đinh Phổ Nguyệt càng nói càng kích động, đợi rống xong rồi, mới phát hiện bí mật mà mình muốn che giấu nhiều năm cứ như vậy bị hét ra hết.
An Tiểu Tâm khiếp sợ nhìn cô, lẩm bẩm nói: “Phổ Nguyệt. . . . . .”
Đinh Phổ Nguyệt hổn hển thở hai cái, nhìn An Tiểu Tâm nở nụ cười khổ nói: “Không sai, em yêu ẩm ướt của chị. Đáng tiếc trong mắt của hắn chỉ có chị. Nhưng mà bây giờ tất cả đều đã qua, em hiện tại chỉ thích Anh Bồi.”
Đinh Phổ Nguyệt nói xong tiêu sái xoay người, đẩy ra cửa phòng của mình. An Tiểu Tâm gọi cô: “Phổ Nguyệt, chị phải làm sao hướng dì cùng ba giải thích?”
“Em cũng không phải là con gái của chị, có cái gì mà giải thích. Chị nên cao hứng mới đúng, thư phòng của chị em trả lại cho chị.” Đinh phổ nặng nề đóng cửa phòng.
Buổi tối An Tiểu Tâm vẫn đang nằm mộng.
Trong mộng có hai đứa trẻ mười một mười hai tuổi, đang nắm tay ở trên sân chơi chạy như điên. Một nhóm trẻ lớn khác, từ phía sau bọn họ đuổi theo. Rốt cuộc, bọn họ hất được người phía sau ra, chạy vào một chỗ trong rừng cây nhỏ, thở hổn hển ngồi dựa vào dưới một góc cây đại thụ.Trước mắt bọn họ vừa đúng có thể nhìn được đường chân trời đỏ tươi của ánh nắng chiều, trời chiều ấm áp và nhẹ nhàng. Cô gái tóc loạn loạn, gương mặt ửng đỏ, đồng phục màu lam, váy học sinh treo quanh co ở trên người. Ánh mắt của bé trai rất sáng, trên cằm bị quẹt làm thương rồi, còn thấm máu.
“Chào, học sinh chuyển trường, cám ơn cậu giúp mình. Nếu không tiền của mình sẽ bị bọn họ đoạt đi. Cậu tên là gì?” Giọng cô gái Thanh Thanh sáng sáng .
“Mình tên là Đặng Dịch Triều, hôm nay khi lên lớp mình đã được giới thiệu qua.” Bé trai trả lời.
“A, khi đi học mình không có nghe rõ.” Cô gái nhỏ ngượng ngùng nói.
“Những đứa trẻ kia là người nơi nào? Thường đến trường học của chúng ta giựt tiền sao?” Bé trai hỏi.
“Là trường trung học cơ sở bên cạnh, thường xuyên đến.” Cô gái trả lời.
“Như vậy a. . . . . .”
“Đặng Dịch Triều, cậu rất lợi hại a, cũng không sợ bọn họ, về sau mỗi ngày vào giờ tan học, mình đều muốn cùng cậu đi ra cửa trường.” Cô gái vui vẻ nói.
“Được” bé trai trả lời.
Cảnh tượng trong mộng bị đổi, biến thành đầu mùa hè trời trong nắng ấm, hai đứa trẻ mười năm mười sáu ngửa mặt nằm ở trên sườn đồi nhỏ.
“Tâm Tâm, cậu không phải nói là mẹ cậu hôm nay trở lại xem cậu?” Chàng trai hỏi.
“Không muốn gặp bà, liền chạy ra chứ sao.” Cô gái thẳng thắn trả lời, thật sâu hít thở mùi thơm ngát của hoa cỏ màu xanh ở phía dưới.
Chàng trai mỉm cười, đem cánh tay gối vào não dưới, thoải mái nhìn trời xanh cùng đám mây “Một năm chỉ về một lần, cậu còn trốn.”
“Đặng Dịch Triều, Đặng Dịch Triều, Đặng Dịch Triều, Triều. . . . . .ướt, ướt. . . . . . Ướt” cô gái ở tự lẩm bẩm.
Chàng trai tò mò ngồi dậy nhìn cô gái, cô gái liếc hắn một cái nói: “Cậu luôn quản tôi tên là Tâm Tâm, vậy tôi cũng nên cho cậu một nhủ danh. Triều Triều thật khó nghe, liền kêu ẩm ướt đi, ươn ướt, ươn ướt chứ sao.”
Chàng trai cười: “Không thành vấn đề, cậu muốn gọi làm sao đềuđược.”
Cô gái nhìn chàng trai, nghịch ngợm gọi: “Ẩm ướt, ẩm ướt, ha ha, thật giống như tên của chú chó nhỏ.”
Chàng trai ở trên thảm cỏ bẻ một cây cỏ đuôi chó, đi chọc nhẹ vào lỗ mũi cô gái.
Cô gái hi hi ha ha lăn qua lăn lại, vừa ngồi dậy quay đầu lại, đã không thấy chàng trai.
“Ẩm ướt, ẩm ướt!” Cô gái nhảy dựng lên, hoảng hốt kêu. Cô đưa mắt nhìn quanh, chung quanh trừ nhìn không thấy sân cỏ xanh ngát, còn đâu mà nhìn thấy bóng dáng của chàng trai?* Gió thổi lên làn váy của cô, giữa trời và đất tựa hồ chỉ còn dư lại một mình cô.
0
Cô gái nóng nảy, lần nữa lớn tiếng hô lên: “Ẩm ướt, ẩm ướt, ẩm ướt. . . . . .”
Cũng lúc đó, An Tiểu Tâm bị tiếng kêu chính mình thức tỉnh. Đưa tay lên sờ mặt, khuôn mặt mồ hôi lạnh, mặt tràn đầy nước mắt.Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em - Chương 01
Mở Đầu
“TMD, cái thời đại này làm tình nhân phổ biến đến nỗi lấy làm việc vinh dự ư ?” An Tiểu Tâm mặc áo khoác ngoài, tóc rối bù, lòng thầm mắng, nước miếng văng tung tóe ở trong phòng.
Người khiến cho cô giận dữ, chính là người chị em tốt của cô đã vinh quang được thăng chức làm tình nhân mới nhất của phó tổng Anh Bồi —— Đinh Phổ Nguyệt. Hôm nay là lần đầu tiên Đinh Phổ Nguyệt cùng Anh Bồi đi dự bữa tiệc xã giao quan trọng, vừa tới hội trường thì giày cao gót bị bẻ gãy cho nên gấp gáp bắt An Tiểu Tâm đang ở gần đó mang giày đến hội trường.
Thừa lúc ở trong thang máy tầng cao nhất, cô thoải mái ngắm cảnh vật bên ngoài, vừa bước ra khỏi , An Tiểu Tâm liền nghe thấy một khúc nhạc tuyệt đẹp, nghe cảm động được truyền ra từ bữa tiệc.
Không cần nhìn, bên trong khẳng định là y hương tấn ảnh( ‘Y hương tấn cảnh’ là một thành ngữ, y = y phục, hương = hương thơm, tấn = mái tóc, cảnh = bóng dáng, miêu tả sự lộng lẫy đẹp đẽ của phục sức trên người, cũng có ý ám chỉ phụ nữ hoặc chỉ những thứ hay thấy ở những yến hội xa hoa), ăn uống linh đình, tụ tập phân nửa tầng lớp thượng lưu của xã hội..đều là những bậc tinh anh.
Cô nhấc giày cao gót lên, đi dọc theo hướng tây bám bên ngoài mép tường phòng của bữa tiêc, Đinh Phổ Nguyệt nói là ở đó đợi cô.
Vừa đi, An Tiểu Tâm vừa than thở, người chị em tốt của cô thật khiến cho người ta bội phục, đến làm tình nhân cũng đang vô cùng thuận lợi, vui vẻ, trong công ty có không biết bao nhiêu nữ đồng nghiệp hâm mộ cô có vận khí tốt. Đinh Phổ Nguyệt chính mình cũng tốt nghiệp với bằng thạc sĩ của trường đại học danh tiếng vậy mà lại lấy việc được làm tình nhân của Anh Bồi liền đắc ý.”Không biết lấy làm xấu hổ mà lại cho rằng là vẻ vang.”