Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
Sở Úc miễn cưỡng cười cười, lắc đầu một cái, không trả lời.
“Tôi xem, muốn đem An Tiểu Tâm điềuđi mới được. Cô ấy quan hệ với Đinh Phổ Nguyệt, Khúc Như Y, sẽ không phù hợp trụ lại ở tổ tổng giám đốc.” Anh Bồi nói
“Cái gì? Điều An Tiểu Tâm đi? Cô ấylại không phạm sai lầm, cậu bây giờ điều cô ấy đi, không phải cố ý bỏqua cho Khúc Như Y sao? Cậu như vậy không phải nối giáo cho giặc à.”Sở Úc lập tức phản đối.
“Sở Úc, Khúc Như Y làm chủ nhiệm tổtổng giám đốc, chuyện khác để qua một bên, năng lực của cô ấy vẫn có con mắt nhìn. Vì có thể khai triển công việc tốt hơn, chỉ có đem An TiểuTâm điều đi. Lại nói, Khúc Như Y cũng là từ nhỏ cùng chúng ta lớn lên,chúng ta không thể làm tổn thương cô ấy quá được.” Anh Bồi chậm rãi nói.
“Tôi thấy, cậu nên đem Đinh Phổ Nguyệt điều đi mới đúng.”Sở Úc nổi đóa.
“Cô ta. . . . . .rất nhanh sẽ đi thôi, chúng tôi đã không còn mối quan hệ kia nữa rồi.” Anh Bồi mặt không chút thay đổi.
Sở Úc kinh ngạc nhìn Anh Bồi, đưa ngón tay cái lên: “Được, cậu lợi hại, một chút cũng không dài dòng dây dưa.”
“Quyết định như vậy đi, điều An Tiểu Tâm đến bộ phận khác. Mấy ngày trước phó quản lý Hà ở phòng quan hệcông chúng nói qua việc cứu tế lần trước rất hài lòng năng lực của AnTiểu Tâm, muốn cho cô ấy qua đó. Cậu cảm thấy như thế nào?” Anh Bồi hỏi.
“Phòng quan hệ công chúng? Có thể sẽ có nhiều áp lực công việc hơn nữa môi trường lại phức tạp?” Sở Úc do dự.
“Cậu đừng xem thường An Tiểu Tâm,năng lực sinh tồn mạnh lắm. Tiêu biểu cho việc dùng phương pháp đóngvai. Nhân tài như vậy cần phải được phát huy nha.” Anh Bồi mặt nở nụ cười.
Sở Úc cho anh một đấm, tức giận nói: “Tôi thấy cậu làm như thế để ít phiền muộn hơn thì có.” Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em - Chương 34
Ghen . . .
Buổi chiều đi làm, Lí Anh Ái bị Anh Bồi gọi vào phòng làm việc. Không bao lâu, cô ủ rũ cúi đầu ra ngoài.
Đứng ở cửa đại sảnh làm việc, cô xa xa nhìn quanh, thấy An Tiểu Tâm đang yên tĩnh vùi đầu công việc. Có lẽ là gặp phải chuyện gì khó xử, An Tiểu Tâm đang cau mày khổ sở suy nghĩ đây.
Lí Anh Ái thở dài, cô là thật không muốn làm ái tướng đắc lực kiêm mật thám a.
Cô chậm rì rì bước đi thong thả đến bên cạnh An Tiểu Tâm, gõ lên bàn làm việc một cái nói: “An Tiểu Tâm, đi vào với chị một chút.”
An Tiểu Tâm ngẩng đầu nhìn cô, không khỏi vuốt vuốt mi tâm, biết chính xác là không có chuyện gì tốt, nhưng là chỉ có thể đi theo Lí Anh Ái vào phòng tiếp khách.
Lí Anh Ái xoay người đóng kỹ cửa lại, sắc mặt nặng nề: “Khụ khụ khụ, “ cô chà xát chà xát tay, “Mới vừa rồi Anh phó tổng kêu chị đi vào. . . . . .”
An Tiểu Tâm không sao cả tìm cái ghế ngồi xuống: “Thế nào?”
“Chúc mừng em, bắt đầu từ ngày mai, em được điều đến làm thư ký quản lý bộ phận quan hệ xã hội , coi như là thăng chức rồi.” Lí Anh Ái cố ý dùng thanh âm vui sướng nói, vừa nói vừa cẩn thận quan sát sắc mặt An Tiểu Tâm. Không có ai so với cô rõ ràng hơn, An Tiểu Tâm đã mất bao nhiêu sức lực để chen vào làm ở tổng giám đốc, tốn bao nhiêu tinh thần mới đứng vững gót chân. Hiện tại tốt hơn một chút,thì dính đến Đinh Phổ Nguyệt gieo họa, lại đến đại tiểu thư Khúc Như Y, hai người bọn họ không thì sao cả, lại đem An Tiểu Tâm giày vò thảm.
An Tiểu Tâm nghe Lí Anh Ái nói, mặt tái xanh liếc. Sau đó cúi đầu, trầm ngâm không nói, không biết đang suy nghĩ cái gì.
“Tiểu Tâm, chị cảm thấy được Anh phó tổng là vì muốn tốt cho em. Em nói xem quan hệ của em và Đinh Phổ Nguyệt còn có Khúc Như Y, làm dư luận huyên náo xôn xao, thật sự không thích hợp ở cùng một ngành công tác” Lí Anh Ái cố gắng giúp ông chủ tìm một lý do thỏa đáng.
An Tiểu Tâm lãnh đạm nói tiếp một câu: “Chị nói, Anh Bồi này có phải hay không là đang ra oai? Mặc kệ là người nào, mặc kệ ai đúng ai sai, người ở trong đầu của anh ta tốt, người nào thì phải rời đi?”
“Cái gì trong lòng?” Lí Anh Ái bắt được đề tài tám chuyện cực kỳ nhạy bén, “Làm sao em biết Khúc Như Y ở trong lòng của Anh Bồi là quan trọng?”
“Em nói Lí Anh Ái, chị cũng vừa phải thôi. Chị đây là đang an ủi em đó sao? Vừa nghe thấy chuyện bát quái cái gì cũng quên hết .” An Tiểu Tâm không hài lòng oán trách.
“Hắc hắc, “ Lí Anh Ái chê cười, “Có gì mà an ủi , người ta là ông chủ, em lại là lính quèn, bảo em đi tới đâu liền phải đi đến đó. Lại nói, hiện tại em thăng lên một cấp, em còn có cái gì không hài lòng . Ra ngoài công tác, nếu như chuyện này cũng uất ức không chịu nổi, vậy thì dứt khoát về nhà sinh con đi.”
An Tiểu Tâm mắt lạnh quan sát Lí Anh Ái, hồi lâu thở dài nói: “Chị nói thật là thẳng thắn, thẳng đến em không còn lời nào để nói, đúng là trái tim băng giá.”
Lí Anh Ái vỗ vỗ bả vai An Tiểu Tâm, thành thật nói: “Tiểu Tâm, chuyện này là sờ sờ ra đấy, em và Anh Bồi không quen không biết, còn người ta là Khúc Như Y cấp trên của em, về công về tư, nhất định là muốn đem em điều đi. Chị là Anh Bồi, cũng sẽ làm như vậy.”
“Nhưng chị không phải là Anh Bồi?” An Tiểu Tâm tiếp lời, ít nhất, cô cho là Anh Bồi đối với cô sẽ có đặc biệt.
“Ha ha, chẳng lẽ em đối với Anh Bồi còn có ý nghĩ không an phận? Em cho rằng em là ai?” Lí Anh Ái hỏi ngược lại?
An Tiểu Tâm nghe Lí Anh Ái nói vô luận như thế nào cũng không giữ được vẻ mặt như không có chuyện gì xảy ra, Lí Anh Ái dùng khí lực toàn thân vỗ cô một chưởng nói: “Chị nói An Tiểu Tâm, em cũng đã cho người ta một cái tát a, còn cái gì không vui hay sao? Chẳng lẽ em hi vọng Anh Bồi chỉ vì em lại đem Khúc Như Y điều đi, em dựa vào cái gì? Đổi lại thành Đinh Phổ Nguyệt cũng không được a.”
An Tiểu Tâm bị cô vỗ một chưởng thiếu chút nữa ngã úp sấp xuống, không thể làm gì khác hơn là giơ tay đầu hàng nói: “Được rồi được rồi, em hiểu rõ rồi.”
“Được để an ủi, buổi tối chị đến nhà em ăn cơm.” Lí Anh Ái nói.
“Không cần, muốn ăn đi ra ngoài ăn.” An Tiểu Tâm phản công Lí Anh Ái, tại sao đều đem mình là nữ đầu bếp .
“Bên ngoài đắt quá a, chị nấu, có được hay không?” Lí Anh Ái dụ dỗ.
“Không được, chính là không được.” An Tiểu Tâm cãi lại.
“Quyết định như vậy.” Lí Anh Ái mặc kệ An Tiểu Tâm, lắc lắc eo nhỏ đi ra ngoài.
An Tiểu Tâm ủ rũ cúi đầu trở lại chỗ ngồi của chính mình, cảm giác tức giận lan tràn khắp cả, chua đến cả lồng ngực của mình cũng giống như là đang ngâm dấm, khó chịu làm cô đứng không nổi.
Thấy cô phờ phạc gục ở chỗ này, bên cạnh những người kia buổi sáng nhìn kịch hay cũng sợ hãi nói nhỏ . An Tiểu Tâm không cần nhìn, cũng biết bọn họ đang hưng phấn khoa trương vẻ mặt. Không cần nghe, cũng biết họ đang nói những thứ quá xa vời kia . Sự tình cùng cấp trên tát nhau, sếp tổng chắc cũng sẽ chú ý. Chuyện cho tới bây giờ, có lẽ rời đi, thật sự là lựa chọn tốt nhất.
An Tiểu Tâm vùi đầu vào trong cánh tay, cảm thấy trong dạ dày chua giống như lan tràn đến tận ánh mắt. Cô nhắm lại mắt, an ủi mình. Thật ra thì, không phải mình đã từng nghĩ tới đổi lại hoàn cảnh sao?
Nhưng vừa nghĩ lại, cô lập tức bắt đầu tức giận bực mình . Buổi sáng mới cùng Khúc Như Y mâu thuẫn náo loạn, buổi chiều liền đem mình điều đi, về phần gấp như vậy hướng người của toàn thế giới tuyên bố, cô ta là người được cấp trên yêu quý nhất hay sao? Cũng không phải là lỗi của mình,muốn như vậy yêu thương che chở sao? Anh Bồi, anh khốn kiếp, tôi coi như là nhìn rõ anh, anh đến đây đi , tôi đá chết anh.
Đang suy nghĩ miên man, “Tít tít” thanh âm của điện thoại di động báo có tin nhắn vang lên .
An Tiểu Tâm vừa mở ra nhìn, là tin nhắn của Anh Bồi : “Buổi tối đến nhà cô ăn cơm, tôi có việc muốn nói với cô.”
Cô ném điện thoại di động ra, tiếp tục nằm xuống.
Qua mười phút, tin nhắn lại tới: “Không nhận được sao? Buổi tối đến nhà cô ăn cơm, nhận được thì trả lời tôi.”
An Tiểu Tâm dứt khoát tháo pin điện thoại di động ra.
Một tiếng sau, Anh Bồi cầm cặp văn kiện từ trong phòng làm việc đi ra. Đi tới đại sảnh làm việc, trực tiếp đi về phái khu vực tiểu tổ làm việc của Lí Anh Ái đi tới. Lí Anh Ái thấy Anh Bồi đi tới, vội vàng đứng lên nghe anh chỉ thị. Anh Bồi tùy ý dặn dò mấy câu, ánh mắt lại liếc một cái chỗ ngồi của An Tiểu Tâm bên cạnh. An Tiểu Tâm không có làm việc ở vị trí, chỉ có pin cùng vỏ điện thoại bị tách ra ném ở trên bàn làm việc. Lí Anh Ái ranh mãnh giống như quỷ, thấy Anh Bồi liếc chỗ ngồi của An Tiểu Tâm cau mày, vội vàng giải thích: “An Tiểu Tâm dạ dày có chút không thoải mái, đi vào phòng vệ sinh rồi .”
“Ừ?” Anh Bồi gật đầu một cái, xoay ng