watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Truyện Teen Hay >

Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em Full

Wap Đọc Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em Full

đọc Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em Full đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 21.05.26 / 06:26
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
/>

An Tiểu Tâm kinh ngạc muốn đem tay của mình từ tay Anh Bồi rút ra, nhưng Anh Bồi không thả, ngược lại đem tay cô nắm chặt vào trong lòng bàn tay.



An Tiểu Tâm càng hoảng hốt giãy giụa, không dám nhìn Anh Bồi, chỉ nghe Anh Bồi nói: “An Tiểu Tâm, sở trường của cô là giả bộ ngu, đúng không?”



Lời nói của Anh Bồi chậm chạp mà êm ái, nhưng mỗi âm cũng rõ ràng đến khiến An Tiểu Tâm cảm thấy âm thanh chấn động cả không khí. Những lời này từng tiếng từng tiếng tràn vào trong lòng cô, những thứ căng thẳng trong lòng như dây cung bắt đầu không tự chủ được rung động, rung động, vĩnh viễn rung động, gần như lập tức muốn bẻ gảy.



“Leng keng!”Tiếng chuông cửa bỗng nhiên vang lên, phá vỡ sóng ngầm giữa hai người. An Tiểu Tâm rút tay về, đứng dậy, chạy thẳng tới cửa chính.



Cô mở đèn lớn lên, quay đầu lại xem Anh Bồi. Anh Bồi chậm rãi ngồi dậy trên ghế salong, vuốt lại tóc, trở lại bình thường.



Ánh mắt của hai người giao nhau trong yên lặng, An Tiểu Tâm nhanh chóng dời đi. Cô sắp xếp lại tinh thần, cất giọng hướng ngoài cửa hỏi: “Người nào vậy ?” Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em - Chương 32

Mớ bòng bong



“Là em, Tiểu Thao.” Âm thanh nghe thoải mái tự nhiên vang lên, là Đặng Dịch Thao.



Trái tim đang lơ lửng của An Tiểu Tâm cuối cùng thả lỏng xuống



Cửa vừa mới mở ra, Tiểu Thao liền hănghái bước vào, hai tay nắm chặt bả vai An Tiểu Tâm, cặp mắt nhìn chằmchằm vào An Tiểu Tâm nhiệt liệt mà nói: “Tâm Tâm, em thật hạnh phúc!”



Nói xong, cậu lập tức đem An Tiểu Tâmkéo vào trong ngực. Cánh tay dài của cậu đem An Tiểu Tâm ôm thật chặt,cúi xuống, gương mặt dán vào cổ An Tiểu Tâm, trong miệng lẩm bẩm nói: “Tâm Tâm, em rất vui, em thật sự rất vui.”



“Chuyện gì vui vẻ như vậy, buông ra rồi nói, cậu siết tôi, khụ khụ khụ.” An Tiểu Tâm dùng sức đẩy cậu.



Thế nhưng Tiểu Thao lại càng ôm chặt hơn: “Không thả không thả, em nói cho chị biết, em có thể đi Đức du học.”



“Vậy sao?” An Tiểu Tâm vui mừng, cũng vui vẻ ôm ngược trở về “Trời ạ, thật tốt quá!”



Tiểu Thao rốt cuộc kéo dài khoảng cách giữa hai người, nhưng đôi tay nhưng vẫn đặt ởtrên vai An Tiểu Tâm : “Mới vừa rối thầy giáo gọi điện thoại cho em, nói công ty tài trợ hai sinhviên trường chúng em đi đến Đức để nghiên cứu dịch thuật tiếng Đức vàtiếng Anh, em đã được chọn đi rồi. Em còn chưa tới trường học liền chạytới nơi này nói cho chị biết đấy.”



“Thật tốt quá thật tốt quá! Cậu yên tâm đi, chị sẽ giúp cậu chăm sóc dì.” An Tiểu Tâm vui vẻ vỗ Tiểu Thao. Phiên dịch Đức Anh, bình thường yêucầu tiếng mẹ đẻ là Anh ngữ mới được. Bây giờ Tiểu Thao có cơ hội đến Đức để nghiên cứu sâu hơn, tiếng Anh của cậu ấy cũng rất tốt. Bình thườngkhông phải tiếng mẹ đẻ là tiếng Anh, cũng khó để phiên dịch hai tiếngnước ngoài này .



Đột nhiên, nét mặt Tiểu Thao khựng lại. Bởi vì cậu phát hiện sau lưng An Tiểu Tâm, là người đàn ông đang đứngyên lặng. Người đàn ông vóc người thon dài, ngũ quan xuất sắc vả lại sắc sảo rõ ràng, khí chất trầm ổn lại tự tin, làm cho người ta nhìn một cái cũng biết là người sinh ra trong môi trường ưu việt lại còn được traudồi thành nhân vật ưu tú hơn người.



Người này, Tiểu Thao gặp một lần, là Đinh Phổ Nguyệt mang về Phó Tổng Anh Bồi.



Sắc mặt Tiểu Thao không tự chủ được tái nhợt, trực giác nói cho cậu biết, chuyện mà cậu lo lắng nhiều năm qua,khả năng đã xảy ra.



Nhìn thấy Tiểu Thao cứng ngắc, An TiểuTâm quay đầu lại, phát hiện Anh Bồi mím môi, ôm vai đứng ở phía saumình, như đang quan sát mình và Tiểu Thao.



An Tiểu Tâm không khỏi chột dạ, nhẹnhàng rời khỏi tay Tiểu Thao, phát hiện ánh mắt của Anh Bồi dừng lạitrên tay kia sau đó chuyển về mặt của mình.



Tiểu Thao cũng quan sát mọi cử độnggiữa An Tiểu Tâm cùng Anh Bồi, cậu ho khan một cái, An Tiểu Tâm lúc nàymới phát giác không khí dường như có chút quỷ dị. Tiểu Thao và Anh Bồitựa hồ vẫn không lên tiếng, chẳng qua cùng nhìn nhau . “Ừ ừ, Tiểu Thao, vị này là Phó Tổng công ty chị, Anh Bồi.” An Tiểu Tâm giới thiệu. Tiểu Thao trầm mặt, cũng không có tiến đến bắt tay chỉ nhẹ giọng đáp: “Em biết rõ, lần trước, Đinh Phổ Nguyệt mang về chúng ta đã gặp qua rồi.”



Đinh Phổ Nguyệt mấy chữ dường như có ma lực gì, làm cho không khí đột ngột tăng lên rất nhiều.



“Ừ. . . . . .” An Tiểu Tâm luống cuống chỉ vào Tiểu Thao nói: “Đây là Đặng Dịch Thao, sinh viên trường Đại học Ngoại ngữ, sắp tốt nghiệp. . . . . .”



Anh Bồi cũng không động đậy, gật đầu một cái, không chút để ý cắt đứt lời nói An Tiểu Tâm nói: “Tôi biết, là em trai Đặng Dịch Triều “



Đặng Dịch Triều! Cái tên này từ trong miệng Anh Bồi nói ra, mặt Tiểu Thao cùng An Tiểu Tâm trắng bệch không còn chút máu.



Nhìn sắc mặt của An Tiểu Tâm, chân màyAnh Bồi lập tức nghiêm lại. Chỉ là, biểu hiện đó chỉ xuất hiện trongthoáng chốc, anh liền thân mật vỗ vỗ đầu An Tiểu Tâm, cười nói: “Cô có khách, vậy tôi đi trước.”



Đột nhiên, Anh Bồi như nhớ ra điều gì nói: “A, đúng rồi, trái bưởi mật phải để vào tủ lạnh.”



Nói xong, anh xoay người lại đi đến bàn ăn cầm lên một bình lớn bưởi mật, đi vào phòng bếp. Sau một hồi rangoài, đi tới trước cửa, thay xong giầy, đối diện với mặt ngơ ngác củaAn Tiểu Tâm nhếch miệng cười một tiếng, rồi hướng Tiểu Thao gật đầu mộtcái, mở cửa chính đi ra ngoài.



“Két” cửa nhẹ nhàng được khép lại.



Tiểu Thao vẫn nhìn bộ dạng ngẩn người của An Tiểu Tâm, cố gắng kìm nén bản thân nổi giận hỏi: “Anh ta tại sao ở chỗ này?”



“Hả. . . . . .” An Tiểu Tâm nhìn Tiểu Thao một cái, cố gắng bình tĩnh nói: “Tới dùng cơm, mau vào ngồi.”



Tiểu Thao ngó phòng bên trong xem một chút, hỏi: “Đinh Phổ Nguyệt đâu?”



“Hả?” An Tiểu Tâm không hiểu.



“Đinh Phổ Nguyệt không có ở đây, anh ta tới làm gì?” Tiểu Thao giọng điệu cực kém.



An Tiểu Tâm day day lông mày, đứa nhỏ này làm sao mà lại khó đối phó như vậy nhỉ: “Anh ấy là bạn chị, ở Châu Phi đã cứu mạng của chị nên chị thỉnh thoảng mời anh ấy ăn bữa cơm?”



“Thỉnh thoảng? Vậy là không phải chỉ một lần hai người một mình ở cùng nhau!” Giọng điệu Tiểu Thao hung hăng, nhìn bên ngoài như đang chất vấn vợ mình.



An Tiểu Tâm bị hỏi đến nổi trận lôi đình, không khách khí rống: “Đặng Dịch Thao, tại sao lại hỏi tôi như vậy? Cậu là gì của tôi hả? Chẳng lẽtôi cùng người nào ăn cơm, cũng phải được cậu cho phép?”



Tiểu Thao nhìn An Tiểu Tâm chống nạnh rống mình, sắc mặt không ngừng biến đổi, nửa ngày hỏi một câu: “Chị không phải yêu anh tôi sao?”



Chỉ một câu nói, An Tiểu Tâm như bong bóng hoàn toàn bị xẹp xuống, mệt mỏi xua tay: “Lôi anh cậu vào làm gì?”



Tiểu Thao cũng nhỏ giọng xuống: “Tâm Tâm, em là lo lắng cho chị. Anh Bồi là bạn trai Đinh Phổ Nguyệt, chị và anh ta ở cùng nhau, Đinh Phổ Nguyệt sẽ nghĩ sao? Năm đó, Đinh PhổNguyệt cùng anh em cũng bởi vì chị . . . . .”



Tiểu Thao thu miệng, biết mình nói nhiều. An Tiểu Tâm lúc này sắc mặt đột ngột thay đổi, cô níu lấy Tiểu Thao hỏi: “Cậu nói cái gì? Làm sao cậu biết Đinh Phổ Nguyệt thích anh cậu?”



“Ừ ừ, chỉ là biết chút ít thôi.” Tiểu Thao nói quanh co . “Không có chuyện khác?” An Tiểu Tâm hỏi.



Tiểu Thao ngượng ngùng cười: “Mọi ý nghĩ của anh ấy đều ở trên người chị rồi, có thể có chuyện gì à?”



An Tiểu Tâm buông tay Tiểu Thao ra, ngã ngồi ở trên ghế sofa, suy nghĩ lâm vào mớ bòng bong. Cô nói, Anh Bồi vì sao cố tình chọc phải Đinh Phổ Nguyệt đây?Trước kia Đinh Phổ Nguyệtthích Ẩm Ướt là mình không biết, hiện tại. . . . . .



Cô xoa mái tóc rối mù, cảm giác đầu óc thật hỗn loạn chỉ muốn ngất đi cho xong.



“Tâm Tâm, chị cùng anh ta, thật không có gì?” Tiểu Thao ở bên cạnh thận trọng hỏi. An Tiểu Tâm nhìn Đặng Dịch Triều cũng có năm phần giống gương mặt ấy, trong lòng cảm giác dâng lên một nỗi xót xa.



Cô vỗ vỗ vai Tiểu Thao: “Chị hiểu cậu quan tâm chị, chị cùng Anh Bồi chỉ là bạn bè bình thường.”



“Thật?” Tiểu Thao nửa tin nửa ngờ.



“Thật!” An Tiểu Tâm hét lớn một tiếng, đứa nhỏ này thế nào đáng ghét như vậy a !



Tiểu Thao bị rống mặt mày lại hớn hở .



Ngày hôm sau là thứ hai, An Tiểu Tâmmột đêm không có ngủ ngon, sáng sớm đã đến sân vận động để chạy bộ. Điều làm cô không ngờ là, Anh Bồi cũng ở đây chạy bộ rèn luyện thân thể.Giống như thường ngày, hai người không lên tiếng, cả hai đều tập trungchạy.



Chỉ là lúc gần đi, An Tiểu Tâm không nhịn được hỏi: “Nhìn anh tinh thần không tốt chút nào?”



“Ừ, ngủ không ngon!”Anh Bồi day day huyệt thái
<<1 ... 5455565758 ... 65>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Rắc rối đáng Yêu
Học Viện Nổi Loạn
Cô dâu 17 tuổi
1234...161718»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.377
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |