Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
là màu năm nay thịnh hành mà. . . . . .” Lý Anh Ái đã xoay người muốn tìm gương.
“Dạ,trông cứ như vừa uống máu trẻ con xong.” An Tiểu Tâm tâm tình không tốt, ác độc nói.
Ngồi ở trên bàn làm việc, An Tiểu Tâm nhìn một tổ thư ký Hàn Mai loay hoay xoay quanh, nhưng lại không bố trí công việc cho cô. Cô trái lo phải nghĩ, cảm thấy quay về làm cùng tổ với Lý Anh Ái cũng tốt, không thể chạy đến xin anh thiếu gia kia sắp xếp công việc cho. Vì vậy, cô nhẹ nhàng đứng dậy, đi tới trước phòng làm việc Anh Bồi. Đinh Phổ Nguyệt đang ngồi ở trước cửa xử lý công việc, An Tiểu Tâm chỉ chỉ trong cửa hỏi: “Anh phó tổng có ở đây không?”
“Ở đây, chị tìm anh ấy làm gì? Em có thể giúp chị thông báo một chút.” Đinh Phổ Nguyệt hỏi.
“Ừ. . . . . . Ừ. . . . . .” An Tiểu Tâm nghĩ, cũng không muốn giấu giếm Đinh Phổ Nguyệt , ” chị muốn tìm Anh phó tổng nói chuyện một chút, chị muốn quay về tổ của Lý Anh Ái.”
Đinh Phổ Nguyệt phong tình vạn chủng cười, vuốt vuốt mấy lọn tóc dài, “Kiêng dè? Ha ha, em cũng sớm muốn nói với chị rồi, chị nên về tổ của Lý Anh Ái, hoặc là dứt khoát đừng ở bộ phận tổng giám đốc giả bộ ngây ngô. Nếu không, người ta nói hai chị em chúng ta cùng hầu hạ chung một mình Anh Bồi. . . . . .”
“Nói nhăng gì đấy?” Mỗi một tiếng quát, An Tiểu Tâm và Đinh Phổ Nguyệt bất giác cũng cả người giật mình. Không biết từ lúc nào, cửa phòng làm việc Anh Bồi mở ra, anh sắc mặt cứng lại đứng ở đó, ánh mắt lạnh lùng quét Đinh Phổ Nguyệt.
Đinh Phổ Nguyệt há mồm muốn nói cái gì, cuối cùng nhún nhún vai, không nói gì ngồi xuống.
“Đi vào.” Anh Bồi xoay người đi vào. An Tiểu Tâm do dự một chút, kêu người nào đi vào? Cô liếc Đinh Phổ Nguyệt một cái, thấy cô ấy không nhúc nhích, không thể làm gì khác hơn là cất bước đi vào theo.
“Đóng cửa lại.” Vị bên trong kia lại ra lệnh, An Tiểu Tâm không tình nguyện xoay người lại, thấy rõ ánh mắt dò xét của Đinh Phổ Nguyệt qua khe hở cánh cửa.
Anh Bồi tức giận, có thể làm cho anh tức giận cũng không dễ dàng. Cái người này, vui buồn không bao giờ biểu hiện trên mặt, để cho người khác nhìn thấy tức giận, có thể nói là trăm năm mới gặp.
Chẳng qua là, An Tiểu Tâm cũng không có bãn lãnh thưởng thức cơ hội hiếm có trăm năm mới thấy này, cô ở trong lòng thay Đinh Phổ Nguyệt không đáng , cô thấy Anh Bồi ra ngoài với sắc mặt kia là cho Đinh Phổ Nguyệt nhìn. Thật đúng là thay Đinh Phổ Nguyệt khó chịu.
“Tìm tôi có việc? Tôi cũng có chuyện muốn nói với cô.” Anh Bồi sắc mặt đã dịu xuống, tùy ý ngồi trên ghế sa lon tiếp khách.
“Cũng không có chuyện gì lớn , Anh phó tổng anh cứ nói vần đề của anh trươc đi.” Ở công ty, An Tiểu Tâm vẫn theo khuôn phép cũ, không dám nói lung tung .
“A, sáng sớm hôm nay Lý Anh Ái tới tìm tôi, nói tổ của họ muốn cô quay lại, tôi đồng ý rồi. Vậy cô – ý kiến gì à?” Anh Bồi thong thả ung dung hỏi,
“Anh đồng ý?” An Tiểu Tâm sửng sốt, tổ tông của tôi, ngài lúc nào thì đồng ý? Vậy tôi còn chạy tới đây làm gì?
“Đúng vậy, cô không muốn?Thế thì tôi nói chuyện với Lý Anh Ái một chút, không cần miễn cưỡng cô.” Nói xong Anh Bồi đứng dậy đi về phía bàn làm việc kia, nghĩ ấn phím gọi người.
“A, không không, tôi đồng ý,tôi đồng ý.” An Tiểu Tâm liên tục không ngừng nói.
“Hả. . . . . .” Anh Bồi kéo dài âm điệu, “Vậy hiện tại cô có thể nói chuyện cô muốn tìm tôi.”
“Ừ. . . . . . Ừ. . . . . .” An Tiểu Tâm trán đổ mồ hôi, rốt cuộc phải lấy lí do gì đây?”Không có, không có việc gì , tôi sẽ làm việc cho thật tốt . Hắc hắc.”
“À, vậy cô ra ngoài đi.” Anh Bồi rốt cuộc khai ân thả người.
“Tôi ra ngoài đây.” An Tiểu Tâm thở ra một hơi, cái Anh Bồi này, mỗi lần thấy anh trong phòng đang việc, càng khiến cho người ta áp lực cực lớn.
Tay mới vừa sờ tới cửa, chỉ nghe Anh Bồi nói: “Buổi tối đổi mấy món ăn.”
“Khụ khụ khụ, khụ khụ khụ.” An Tiểu Tâm cảm giác mình nhất định là bị sặc nước miếng rồi, cô lung tung ừ một tiếng, mở cửa trốn thoát.
Đứng ở trước cửa, cô sờ sờ mặt của mình, thật sâu thở ra một hơi. Giương mắt chống lại cặp mắt phượng xinh đẹp Đinh Phổ Nguyệt.
“Thế nào, rất căng thẳng?” Đinh Phổ Nguyệt hỏi.
“Ừ, đại căng thẳng.” An Tiểu Tâm gật đầu một cái.
Đinh Phổ Nguyệt cười duyên một tiếng nói: “Không cần căng thẳng thế, thật ra thì khi chỉ có một mình, anh ấy rất dễ tiếp xúc đấy. Chỉ cần đùa đùa nghịch nghịch nhõng nhẽo, thì anh ấy đầu hàng ngay.”
Đinh Phổ Nguyệt càng nói càng nhỏ một tiếng, đem thân thể dính vào trên người An Tiểu Tâm, giọng nhỏ tinh tế nói: “Hơn nữa ở trêngiường, ha ha ha, tối hôm qua khiến em mệt chết, bây giờ eo của em vẫn còn nhức nè.”
An Tiểu Tâm nhìn cô ta cặp mắt quyến rũ xinh đẹp , một cảm giác nôn mửa ập tới , cô nói quanh co vài câu rối kiếm lí do chuồn, không thấy được Đinh Phổ Nguyệt đang nhìn bóng lưng của cô cười lạnh.
An Tiểu Tâm một hơi chạy đến bên ngoài ban công, cảm giác ghê tởm thật lâu không tiêu tan.
Chẳng lẽ Anh Bồi tối hôm qua cùng mình ăn cơm xong, lại chạy đi chỗ Đinh Phổ Nguyệt?
Dạ dày vừa một hồi sôi trào, không chỉ có chua, mà lại có chút gì đó đau khổ, tư vị không hiểu rõ không nói được hành hạ cô. Chỉ Muốn Có Được Tình Yêu Của Em - Chương 27
Chiêu thứ năm, chuyển đồ . . .
An Tiểu Tâm dường như rất có khả năng điều chỉnh tâm trạng của mình, rất nhanh, cô đem những thứ cảm xúc không vui thổi bay.
Khi cô ngân nga một giai điệu, vui sướng hết giờ làm, không khỏi hoài nghi mình có phải bị ngược phát điên rồi hay không . Mới vừa rồi Lý Anh Ái nhận một đống lớn công việc trở lại, còn bị cô gào lên, thế nhưng bây giờ An Tiểu Tâm lại trở nên vui vẻ.
Tan việc đi ngang qua siêu thị, nhớ tới người khác muốn tới ăn cơm, không thể làm gì khác hơn là đi vào mua thức ăn.
Chọn một ít thịt bò nạm , hắc hắc,thêm mấy trái cà chua thành nồi canh thịt bò. Trời nóng như vậy, mà nấu canh nóng cho anh uống…, nóng chết anh luôn.
Chọn mấy bó rau cần, hắc hắc, nghe nói rau cần làm yếu tinh trùng, để cho anh ta ăn đoạn tử tuyệt tôn luôn. An Tiểu Tâm chợt gõ đầu một cái, báo cho mình, thiện lương, thiện lương, đừng ác độc như vậy.- _ -|||
Mua xong nguyên liệu nấu ăn, đi ngang qua khu quần áo, thấy bảng hiệu khuyến mãi quầy áo lót thật to .
An Tiểu Tâm không nhịn được đi qua nhìn một chút, phát hiện loại áo lót mình thường mặc cũng đang giảm giá. Cô gạt gạt tìm tìm kiếm kiếm, nhìn trúng một cái màu hồng , cầm lên vừa nhìn, là 32B , bầu ngực có vẻ hơi nhỏ.
An Tiểu Tâm hỏi nhân viên bán hàng có 32C hay không, nhân viên bán hàng nói chỉ còn đúng hai cái cuối cùng, nên giá mới thấp như vậy .
Cô lại hỏi có thể mặc thử hay không, nhân viên bán hàng cười lắc lắc đầu. An Tiểu Tâm nhìn giá tiền kia thật sự bị dụ hoặc, bình thường muốn mua một cái giá cũng hơn 300, hiện tại chỉ cần 120. Quên đi B thì B, không lệch nhiều lắm.
“Chị à, gói cho tôi chiếc này, thanh toán ở đâu vậy?” An Tiểu Tâm quyết định mua.
“Không được, cô mặc không vừa, mua xong cô chắc chắn sẽ hối hận.” Một giọng nam lười biếng ở sau lưng An Tiểu Tâm vang lên, An Tiểu Tâm toàn thân cứng đờ, chủ nhân vừa phát ra giọng nói mà cô vừa nghe thấy đang đứng ở trước mặt cô ,kẻ mà đáng lẽ không nên xuất hiện ở nơi này Anh Bồi.
Cô vội vàng đem áo ngực trên tay ném ra, xoay mặt cười mỉa nói: “Anh Bồi, sao anh cũng ở đây vậy?” Vừa nói cô vừa chuồn về phía bên cạnh, muốn đem Anh Bồi ra khỏi nơi thị phi này.
Anh Bồi hài lòng phát hiện, chỉ cần rời phòng làm việc, An Tiểu Tâm sẽ tự động bỏ gọi phó tổng, mà gọi thành Anh Bồi.
Nhân viên bán hàng vẫn ở phía sau đuổi theo hỏi: “Quý khách, cô có muốn lấy nữa không?”
Anh Bồi mỉm cười giúp An Tiểu Tâm trả lời: “Không cần, cô ấy mặc C.”
Nhân viên bán hàng nhìn nhìn cách ăn mặc Anh Bồi , nhanh trí nói: “Chúng tôi vừa mới nhập rất nhiều style mới, kiểu dáng rất đẹp, có rất nhiều size để chọn, hai người có muốn xem qua hay không?”
Anh Bồi cúi đầu mắt liếc An Tiểu Tâm hỏi: “Nếu không, xem một chút?”
An Tiểu Tâm mặt đỏ chót nghiêm lại,dùng hết sức nắm cánh tay Anh Bồi dắt ra ngoài, “Không. . . . . . Không cần. . . . . .”
“Tôi nói cô có ngốc hay không hả, đồ không thích hợp tại sao muốn mua về nhà?” Anh Bồi lười biếng dạy dỗ.
“Làm sao anh biết không thích hợp? Anh thấy à?” An Tiểu Tâm nổi giận, thốt ra ra.
“Đúng vậy , tôi thấy mà.” Anh Bồi làm ra một bộ dáng đang nhớ lại , đảo mắt vừa nhìn An Tiểu Tâm mặt đỏ tới mang tai trợ