Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
của bạn”; bên B: “Sống vì bạn, chết vì bạn, suốt đời bên nhau. Ghi chú: gởi nhầm địa chỉ rồi.” Những kiểu tán tỉnh vớ vẩn như vậy An An thấy vô vị hết sức. Thực ra, lúc đầu cô cũng kiên nhẫn đọc hết, còn trả lời một cách hài hước và lịch sự cảm ơn. Về sau, những câu vô vị quá nhiều, cô xóa ngay mà không đọc.
Hà Tặc là người Cát Lâm, không giống người vùng Đông Bắc. Anh chàng có đôi mắt to đen đặc trưng của người miền Nam, đôi mày thanh như vẽ khiến các thiếu nữ, kể cả An An cũng thấy ghen tỵ. Môi mỏng nhưng đường viền rất nét, rất đẹp và gợi cảm; tóm lại: một gã bảnh trai. Chỉ có điều giọng nói ồm ồm như đàn ông miền Bắc.
Song An An lại thích giọng nói pha lẫn tiếng địa phương hoặc âm cuốn lưỡi của gã khi nói tiếng phổ thông và cái thói hay bắt chước của gã. Ngay từ cảm thán “Chao!” An An thường dùng, gã cũng bắt chước.
“Đẹp! Chao, đẹp lắm!” Gã thốt lên.
Tuy nhiên, gã không thích lặp lại. Những từ giới sinh viên hay dùng, một thời gian đã thấy chán – bỏ. Thấy An An vẫn dùng, hắn nói: “An An, em đừng nói vậy nữa, cái đó cũ quá rồi!” An An cự lại: “Em không sửa được, quen rồi!”
Các nữ sinh ngày nay thích những người đàn ông cứng tuổi, điềm đạm; vậy là bọn con trai trong trường cố tỏ ra chín chắn, nhưng càng làm thế trông càng ấu trĩ, nực cười.
Hà Tặc chỉ là một cậu bé con giả làm người lớn, An An nghĩ.
MP3 đột nhiên hết pin, An An bỏ tai nghe, cố chịu đựng tiếng nói rành rọt, oang oang của ông giáo sư. Cô không biết đây là tiết học thứ mấy, cũng không biết hôm nay học môn gì. An An nhìn quanh một lượt. Lan Lan, cô bạn kế bên đang say sưa đọc tạp chí Người đẹp. Vậy là gục xuống bàn ngủ tiếp. Còn chưa kịp khép mắt thì điện thoại lại rung, giống như có con nhặng nhốt bên trong. An An cau mày mở máy: “Địa Đàng vẫn còn”. Tin nhắn của Liêu Văn Đạo.
Bạn trai trên mạng của cô, chàng nhạc công Liêu Văn Đạo nhắn tin, nói: “Địa đàng vẫn còn”, vậy anh chàng Seven chơi nhạc ở quán Địa Đàng cũng vẫn còn. An An hiểu hàm ý của anh ta. Nghĩ tới chuyện xảy ra đêm qua, cô thấy anh cũng không đến nỗi tệ lắm.
Nhớ lại hình ảnh anh ta lặng lẽ hút thuốc trên phố, cả cái cách cầm điếu thuốc của anh ta nữa, trông rất điệu nghệ; có lẽ không ai bắt chước được. Liêu Văn Đạo có vẻ là người từng trải. Còn Hà Tặc chỉ là một đứa trẻ. Đứa trẻ Hà Tặc không bao giờ hiểu được Kẹo Đắng.
Mẹ nói: “Kẹo đắng dù đắng nhưng vẫn là kẹo.”
An An giơ tay vén tóc, chạm vào vết sẹo trên trán, ở đó có vết thương không bao giờ lành, lại nghĩ đến chị gái và mùa hè đổ máu đó.
Trời tối rất nhanh, rồi mưa sập xuống. An An nhìn ra màn mưa, thấy lo lắng cho anh trai. Buổi sáng, nhân lúc Mai Mai không để ý, anh đã lén giấu cái ô lên giá, còn giơ ngón trỏ lên miệng ra hiệu cho cô phải giữ kín không được tiết lộ với Mai Mai. Vậy trưa nay nhất định anh ấy đội mưa về nhà. Buổi chiều anh ấy không phải lên lớp.
An An bắt đầu sốt ruột. Cố gắng đợi đến lúc thầy điểm danh, sau đó cô lặng lẽ chuồn khỏi lớp. Về đến nhà, thấy một đống chăn lù lù, run lập cập trên đi văng, quả nhiên anh đã bị cảm.
Chị gái Mai Mai bê bát thuốc đứng ở góc phòng như một bà hoàng quyền uy, lạnh lùng nhìn An An. An An không nói gì, đi đến bên anh trai.
An An thấy anh sốt cao thì rất thương. Mai Mai đến, ngay lúc bận rộn, đôi mắt đẹp vẫn hay liếc An An, cái nhìn thù địch.
An An nói đùa, bảo anh bị rơi xuống Bắc Cực. Lúc đó, hình như anh rất bực. Sau đó, Mai Mai đến bón thuốc cho anh. An An lặng lẽ chui ra.
An An lên mạng một lát, thấy anh trai đã ngủ, nhân lúc chị gái còn đang dưới bếp, cô lẳng lặng đi lấy một cốc nước ấm để đầu giường cho anh. Hồi nhỏ, khi cô bị sốt, mẹ thường bảo phải uống nhiều nước.
An An rất ít khi bước chân vào phòng anh trai, mọi việc dọn dẹp đều do chị cô đảm nhận. Chợt thấy trên giá sách của anh có một bức ảnh ba anh em chụp chung trước hiên nhà từ bốn năm trước. Một dạo chẳng thấy đâu, thì ra anh đã mang theo khi đi học đại học. Cũng lạ, chẳng thấy chàng trai nào để ảnh em gái trên giá sách, vị trí đó lẽ ra là ảnh của Hồ Khả, người trong mộng của anh ấy mới phải.
Trong ảnh, anh đứng giữa trời, cười mãn nguyện, mình đứng bên phải nhăn mặt chun mũi làm xấu; An An bất giác bật cười. Còn chị nữa, chị đứng phía bên kia anh trai, ngay từ ngày đó rã rất đẹp, nhất là vầng trán tinh khiết, cao quý như hoa bách hợp.
Trong ảnh, Mai Mai khoác tay anh rất chặt.
Chợt linh cảm có người ở phía sau, quay đầu lại, bắt gặp khuôn mặt lạnh tanh của chị, đột nhiên thấy lạnh sống lưng.
Chị gái đứng sau lưng, imlặng, đôi mắt tuyệt đẹp, hai lòng đen trắng rõ ràng, mở to, mái tóc sóng dài đổ sau lưng làm An An giật mình, tự dưng lúng túng: “Ồ, hóa ra là chị, sao lại đứng sau lưng em thế, làm em giật mình…” Cô chợt im bặt, nghĩ: Sao mình lắm lời thế? Thấy chị vẫn nhìn chằm chằm, An An bối rối, lát sau nói: “Em có chút việc, một người bạn hẹn đi ăn, em đi nhé!”
Nhưng người chị câm đáng thương của cô làm sao có thể lên tiếng?
Trước lúc ra khỏi nhà, nhìn vào trong, thấy Mai Mai đang đắp lại chăn cho anh, cử chỉ đặc biệt dịu dàng. Cô yên tâm, chị gái biết mình không có nhà, nhất định sẽ chăm sóc anh chu đáo.
Đường phố sau cơn mưa sạch bóng, thoáng đãng, An An chợt nhận ra, không biết mình sẽ đi đâu.
Bao nhiêu ngọn đèn là bấy nhiêu gia đình. Bao giờ mới có một ngọn đèn thuộc về mình?
Cô ngồi trên đường nhìn bà lao công đang thu gom những lá cây dính đầy đất bẩn bằng một cái chổi lớn. Bà lao công khoảng năm mươi tuổi, An An không hiểu bà làm thế nào mà điều khiển nổi cái chổi to như vậy, ngày nào cũng lặp lại đúng một động tác, rốt cuộc kiếm được bao nhiêu tiền?
An An nghĩ đến mẹ. Mẹ là trụ cột gia đình. Mẹ cũng có đôi bàn tay thô ráp. Lúc An An còn nhỏ, mẹ thường kéo cô vào lòng, nói: “Con và chị như hai bàn tay, phải thương nhau, giúp đỡ nhau, hiểu không?” An An gật đầu.
Chị bị câm, chị rất đáng thương. Chị đáng thương, phải nghỉ học giữa chừng. An An rất khỏe mạnh. Cô học một mạch lên đại học. Khi An An nói với mẹ nụ cười đáng sợ của chị mùa hè năm đó, mẹ không tin, về sau bà khóc. Lúc đó An An chưa đầy sáu tuổi, thấy mẹ úp mặt vào lòng bàn tay khóc, mẹ có bàn tay nứt nẻ, An An nói: “Mẹ đừng khóc nữa!”
Sau đó, mẹ kể cô nghe câu chuyện của kẹo đắng. Đắng chát, tỏa hương nồng nàn, nhưng vẫn là kẹo. Lúc đó An An không hiểu, bây giờ thì hiểu rất rõ. Mẹ hoàn toàn bất lực!
An An ngồi ở góc phố. Cô biết mình giống một kẻ lang thang không nhà. Bỗng dưng nhớ da diết, muốn nghe tiếng nói của mẹ, chỉ vài câu cũng được. Con gái ở ngoài, gặp chuyện buồn, đầu tiên thường nghĩ đến cha mẹ. Cô lục tìm điện thoại gọi về nhà, nhưng không có ai cầm máy.
“Mẹ ơi, con nhớ mẹ! Con muốn về nhà!”
An An gục vào đầu gối, thầm thì.
Điện thoại bỗng đổ chuông. Tin nhắn của Liêu Văn Đạo: “Bọ Con, anh sẽ tìm ngọn đèn cho em!”
11. ANH SẼ TÌM NGỌN ĐÈN CHO EM.
Liêu Văn Đạo, hai mươi tư tuổi, nhạc công quán Địa Đàng; vẻ điển trai của anh ta đủ khiến nhiều thiếu nữ tình nguyện cùng anh diễn cuộc tình một đêm.
An An khao khát một mái nhà, có người chồng biết cảm thông chia sẻ, sống cuộc sống bình thường của tầng lớp công chức. Cô chưa bao giờ nghĩ bạn trai của mình lại làm việc trong quán bar. Trong xã hội hiện nay, quán bar thường gắn với cuộc sống ban đêm, mà cuộc sống bán đêm có nghĩa là du đãng, tiền bạc, xác thịt và trụy lạc. Vậy thì chàng nhạc công trong quán bar, đêm qua suýt xảy ra cuộc tình một đêm với An An, lấy gì để cô tin tưởng? An An đọc mẫu tin, do dự, cố kìm nén cảm xúc, bỏ điện thoại vào túi.
Vừa mới sẩm tối, người dân đã đổ ra đường tận hưởng không khí mát mẻ, thoáng đãng sau nửa tháng trời chịu đựng cái nắng nóng oi ả. An An cảm thấy vô vị, bèn đi đến cửa hàng bán đồ ăn nhanh.
Vừa mút sữa cô vừa đưa mắt nhìn quanh xem có bao nhiêu người đến hiệu ăn một mình như mình. Đảo mắt hồi lâu, cuối cùng nhận ra: chỉ có mỗi mình cô.
An An không thích ăn rau sống, cô thận trọng gắp những cọng xà lách, rau mùi kẹp trong bánh bỏ ra ngoài, thong thả cắn từng miếng. Chẳng có vị gì !
An An quan sát đôi tình nhân ngồi bàn bên. Cô gái nũng nịu dẩu môi để bạn trai bón cho từng miếng, nét mặt hớn hở, vẻ thoả mãn. An An chợt nghĩ, nếu bà mẹ chàng trai mà chứng kiến cảnh này, chắc chắn bà sẽ ghen tỵ với con gái.
Mấy cái bàn sát cửa sổ phía xa đã bị đám thanh niên có vẻ là sinh viên chiếm cứ. Trước mặt họ chỉ là những cốc nước khoáng; họ đang chăm chú viết lách gì đó. An An nghĩ, có lẽ họ học cùng trường với anh trai mình cũng nên (bởi cách đó không xa là trường Đại học Trùng Khánh