Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
>
Phải nằm viện, được em gái chăm sóc, tôi lại nghĩ: nếu bình phục thì chắc chắn là do ân huệ của Thượng đế; còn giờ đây, dường như tôi sắp chết rồi.
Tôi bị ốm. Đau ốm thật đáng ghét!
Tôi nhìn Mai Mai ngồi bên đang lặng lẽ gọt cam, không hình dung nổi nó đã làm thế nào để giao tiếp với người lạ, làm thủ tục nhập viện, lấy thuốc cho tôi. Tôi nhìn Mai Mai, ngón tay trắng muốt, nhỏ nhắn, gọt những trái cam to vàng một cách thành thạo, rồi tách từng múi bón cho tôi. Được em gái chăm sóc, tôi hết sức cảm động.
Tôi lại nghĩ đến An An, một cô em khác, bây giờ không biết nó còn lang thang ở đâu? Tôi nặng nề khép mi mắt, thầm nghĩ bây giờ vấn đề không còn là chuyện có nên cắt sinh hoạt phí của An An hay không mà phải nói cho nó hiểu những đều tối thiểu trong cuộc sống nó cần phải biết.
Tôi nhìn vào mắt Mai Mai, nói: “Cảm ơn em!” Giọng tôi khản đặc nhưng chân thật, xuất phát từ đáy lòng.
Mai Mai cười, mím môi. Em dùng khăn mùi soa lau nước cam rớt quanh miệng cho tôi. Tôi nhìn những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán em, nhìn cặp mắt đen tròn, thầm nghĩ cả đời tôi làm việc tốt, hôm nay có được cô em gái tuyệt vời thế này, coi như được đền đáp!
“Ai lấy được em thì thật là có phúc!” Tôi cười, nói đùa.
Không ngờ sắc mặt Mai Mai đột nhiên biến đổi, mắt mở to, lòng đen như hòn bi đen láy chuyển động, vẻ kinh ngạc, môi tái nhợt, đoạn quay ngoắt sang bên rót nước cho tôi. Tôi ngỡ ngàng liếc nhìn khuôn mặt trông nghiêng rất mực thanh tú nhưng tái mét như bị mất máu của nó, cảm thấy có điều khác thường; vừa rồi tôi đâu nói gì xúc phạm đến nó?
Buổi tối, Mai Mai về nhà tắm giặt và chuẩn bị thức ăn. Tôi nằm trên giường sát cửa sổ. Tiếng bước chân và lời nói chuyện rầm rì của những người vào thăm bệnh nhân khiến tôi càng ý thức sự cô đơn của mình.
Bình thường không sao, lúc nằm một chỗ mới thấy hết tầm quan trọng của tình thân. Bây giờ nằm trên giường bệnh, lòng chợt thấy ngao ngán, muốn được ở bên mẹ, làm nũng mẹ, muốn được bàn tay mẹ chăm sóc, mặc dù tôi đã là một gã trai tráng hai mươi hai tuổi. Không kìm chế được, tôi gọi điện về nhà, muốn nghe tiếng nói của mẹ, đợi khi mẹ hỏi dạo này thế nào mới làm như buột miệng lộ ra là đang nằm viện.
Nằm một mình trên giường bệnh, qua ô cửa sổ, tôi ngơ ngẩn nhìn cảnh vật bên ngoài. Sau cơnmưa, con đường sạch bóng, không khí thoáng đãng nhưng quá yên tĩnh, vì vậy càng thêm cô quạnh.
Ngày hôm sau A Thụ đến thăm, mang theo mấy đứa bạn cùng lớp và một túi hoa quả. Mấy đứa quên cả nội quy bệnh viện, vẫn pha trò, cười đùa ầm ĩ. Tôi gượng cười, thỉnh thoảng xen lời, Mai Mai ngồi im lặng sau lưng tôi. Lát sau A Thụ lại gần giúp Mai Mai gọt cam. Gã nhìn Mai Mai, khẩn khoản: “Dương Mai, để anh gọt giúp!”
Lóng ngóng một hồi, cuối cùng hắn cũng gọt xong quả cam, trông chẳng ra hình thù gì. Gã cầm một miếng đưa cho Mai Mai. “Ăn đi, con gái nên ăn nhiều hoa quả thì da dẻ mới đẹp.”
Tôi nói: “Không ngờ A Thụ lại hiểu biết nhiều về phụ nữ như vậy.” Gã vụng về gãi tai, cười.
Trong lúc mọi người tán chuyện, có một kẻ lặng lẽ len lén đi vào. Tôi nhìn thấy, mặt sa sầm không nói.
“Anh…” An An thấy tôi nhìn, cười bẽn lẽn: “Sao, anh vẫn bị chìm ở Bắc Cực chưa được vớt lên hả?”
Tôi nhìn cô em bất trị. An An lúc này giống như đứa trẻ làm sai nhưng không biết sai ở đâu, ánh mắt lo sợ ngước nhìn tôi, lát sau mới lên tiếng, giọng có vẻ xót xa: “Anh đã đỡ chưa? Anh đừng giận em nhé!”
Mọi người nhìn tôi, lại nhìn An An, vẻ ngạc nhiên. Tôi cố ho vài tiếng che giấu sự bối rối. An An rất láu cá, liếc thấy tôi có vẻ xuôi xuôi, lập tức xán đến bên, nịnh bợ: “Anh à, em gọt lê cho anh ăn nhé?” Không đợi tôi mở miệng, nó chạy tót ra bàn chọn quả lê to nhất vừa gọt vừa liến thoắng: “Ăn lê em gọt là bệnh sợ khiếp vía, chạy bán xới.” Thấy thái độ thành khẩn của nó, lại nghĩ đó là do nó được nuông chiều, tôi cảm thấy nguôi nguôi.
An An khác hẳn Mai Mai. Nó không thể ngồi yên lấy một phút. Nó làm quen ngay với mấy đứa bạn của tôi, nói cười như thân thiết lắm. Tôi định khi bạn bè về hết sẽ chỉnh cho nó một trận ra trò. Ai ngờ khi mọi người chuẩn bị về, An An cũng đứng dậy nói, chiều còn có việc phải làm; vậy là nó thản nhiên đi ra cùng A thụ và mấy đứa bạn của tôi.
Đúng là con chạch, lẩn như chạch!
Xa nhà, ốm đau, lòng trống trải, quả là rất muốn dựa vào ai đó. Mai Mai ngày nào cũng ở bên, lặng lẽ chăm sóc tôi. Nhưng thấy những người xung quanh có rất nhiều người chăm nom, tôi không khỏi cảm thấy tủi thân.
Thỉnh thoảng mấy đứa bạn đến thăm, bất luận ngày thường có thân hay không, tôi đều hết sức cảm động. Thời gian đó thực cô đơn, lại thêm Mai Mai không nói được nên chẳng biết chia sẻ cùng ai. Vì vậy, khi hoa khôi Hồ Khả bước vào phòng mang theo ánh mắt trời thì tôi xiết bao sung sướng.
10. Địa Đàng vẫn còn
Khi Liêu Văn Đạo tỉnh giấc, nhìn khăn trải giường xô lệch, anh hiểu rằng Kẹo Đắng đã đi.
Cô gái giống như con sâu đổi màu, đầy bí hiểm ấy đã đi rồi, hoặc là đã chạy trốn; dù sao cô cũng không còn bên anh nữa.
Liêu phát hiện mấy sợi tóc dài vương trên gối. Nhớ đến lời than thở như một nguyện cầu của cô về ngọn đèn và ngôi nhà của riêng mình, anh cảm thấy như một giấc mơ. Đêm qua có một cô gái với bờm tóc dày trước trán, đứng trên ban công phòng anh nói như cầu nguyện: “Bao giờ em mới có ngôi nhà của riêng mình?”
Liêu nghĩ, một cô gái xinh đẹp, mạnh bạo, tự tin, vui vẻ , tung tăng như con cá nhỏ, chắc phải có tâm sự thế nào mới bộc lộ ước mơ hiện thực mà giọng bi ai như vậy?
Lại còn vết sẹo khủng khiếp trên trán nữa?
Đêm qua, thiếu chút nữa anh đã cưỡng đoạt cô như một con dã thú. Anh đổ lỗi cho đêm tối. Đúng vậy, bóng đêm trùm lên hết thảy, khiến cho mọi thứ trở nên mơ hồ, đầu óc không tỉnh táo; thế nhưng anh vẫn cảm thấy day dứt. Muốn điện hỏi thăm, vừa bấm số, nghĩ thế nào lại thôi. Thực sự không còn mặt mũi nào đối diện với cô ấy.
Chủ nhân của số điện thoại là Kẹo Đắng. Kẹo Đắng là Dương An. Đó là cô gái đầy sắc màu, huyền bí như một cánh rừng nguyên sinh, nhất là đôi mắt, lúc nào cũng lấp lánh như cười, nhưng khi dõi nhìn xa xăm lại u ẩn như một thiếu phụ từng trải.
Trong mỗi người dường như đều có một cung điện bí mật, chìm sâu tận đáy lòng, ánh mặt trời cũng không soi rọi tới. Người ngoài chỉ nhìn thấy biển cả mênh mông, lóng lánh bao bọc xung quanh. Thực ra nơi đó cất giấu nhiều điều. Nó sâu khôn cùng, không thể chạm tới, dường như bị tuyết phủ, bị băng giá bao bọc, như lâu đài kim cương bị lãng quên. Ngay đến cô gái hồn nhiên, vui tươi như Dương An cũng không ngoại lệ. Liêu biết, cung điện trong lòng Dương An chìm rất sâu.
“Có một loại kẹo, tỏa hương thơm phức, rất đắng nhưng đích thực là kẹo, vì thế có tên Kẹo Đắng.” Liêu không biết cô có tâm sự gì. Ra khỏi phòng, thấy Chàng Béo đang nghe nhạc – đĩa nhạc hai người hợp tác thực hiện. Cả hai đều hiểu rằng, muốn làm cho quán Địa Đàng phất lên, phải có những bản nhạc hay; chắc chắn sẽ phải cố gắng học hỏi rất nhiều.
Chàng Béo nhìn thấy Liêu Văn Đạo, bèn gọi lại bàn công việc.
Chàng Béo hơn Liêu hai tuổi, là một chàng trai kín đáo, ít lời. Anh ta không hỏi đến cô gái cùng về với Liêu Văn Đạo đêm qua; dường như cô ta chưa từng tồn tại.
Đang nói, Chàng Béo bỗng dừng lại, nhìn mặt Liêu, thản nhiên nói: “Bây giờ cậu không nên bàn công việc. Gọi cho cô ấy đi! Cậu ngơ ngơ ngác ngác như vậy, làm sao bàn công việc được đây?” Nói đoạn anh ta dứt khoát quay đi, tiếp tục nghe nhạc, vừa nghe vừa ghi chép gì đó trên tờ giấy màu xanh nhạt.
Liêu Văn Đạo bỗng thấy xấu hổ. Anh và chàng Béo lớn lên cùng nhau. Chàng Béo cũng chỉ hơn anh hai tuổi nhưng chín chắn, trưởng thành hơn anh rất nhiều. Liêu lấy điện thoại ra, nhắn tin. “Địa Đàng vẫn còn”. Hai phút sau, hai người lại bắt tay bàn công việc.
Suốt đêm qua không ngủ, Dương An cảm thấy rất khó chịu. Cô gục trên bàn thiếp đi, điện thoại rung làm cô giật mình.
Tin nhắn của Hà Tặc.
Hà Tặc là bạn của ông anh Dương Dương. Nể mặt trai, An An cũng gọi gã là anh, vậy là gã được thể, tìm mọi cách tiếp cận cô. An An không biết nên nói thế nào để từ chối gã.
Cô ngẩng đầu, thấy ông giáo sư già đang nói chuyện sang sảng trên bục giảng, cảm thấy may mắn vì ông giáo sư đeo kính cận quá dày, hơn nữa mình lại có một chỗ ngồi lý tưởng, mãi gần cuối lớp, cách xa bục giảng.
An An chợt nhớ, đêm qua cô cũng gọi một người đàn ông là anh trai.
An An xóa mẫu tin nhắn, cô biết lại vẫn là những câu nhạt thếch đã nói nát trên mạng; đại loại, bên A: “Gió đang thổi, mưa đang rơi, tôi đang chờ điện thoại