watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Truyện Tình Yêu >

Truyện tình cảm - Ai dắt em đi qua nỗi đau

Wap Đọc Truyện tình cảm - Ai dắt em đi qua nỗi đau

đọc Truyện tình cảm - Ai dắt em đi qua nỗi đau đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 22.05.26 / 01:17
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
đề khác. Cô ngẩng mặt nhìn anh, đôi má ửng lên vì thẹn thùng, nhưng cô quên mất một điều là trong đêm nay, trăng rất tròn, và rất sáng. Hoàng Minh nhìn xuyên thấu trái tim cô, dường như anh đã đọc được hết từng điều cô đã và đang nghĩ đến…



- Em trả lời sai rồi. Anh có ngốc đến mức đó đâu…



- Dạ? – Tâm Lan giật mình. Cô định nói một điều gì đó nhưng cổ họng như có vật cản và không thể bật lên thành tiếng. Cô vẫn nhìn Hoàng Minh. Đôi mắt anh ánh lên một sự ấm áp vô cùng.



- Lẽ ra, em không nên nói dối anh. – Tâm Lan tròn xoe mắt nhìn anh, dường như câu trả lời trước đó của cô đã thất bại rồi. – Em phải trả lời rằng, em run rẩy tại bởi vì… em đang ngồi cạnh người em yêu… và… người đó cũng yêu em.



Hai bên bầu má Tâm Lan bừng bừng đỏ, cô mở cặp mắt như to hơn nữa nhưng tránh cái nhìn về phía anh.



- Anh say rồi, đừng nói nhảm như thế chứ? Em về trước nhé, anh cũng nên về đi. Thực ra là, em đến gọi anh về để xem đốt lửa trại. – Vừa nói, cô vừa nhìn đồng hồ và đứng dậy. – Anh thấy không? Trễ quá rồi, chỉ còn vài giây nữa là qua ngày mới rồi đây này. Về thôi. Nhanh nhanh về thôi…



Vừa đứng lên, đôi chân cô đã thấy cứng đờ và chỉ muốn qụy xuống ngay lập tức. Đang cố gắng nhấc chân để chuẩn bị cho bước đi đầu tiên, tay Hoàng Minh đã chạm được tay cô và giữ lấy. Giọng anh rất ấm áp, vô cùng ngọt ngào, xen lẫn cả nét tinh tế của sự dịu dàng, và một chút huyền bí ở người đàn ông đĩnh đạc: “Phải chờ anh về cùng nữa chứ. Ở trên đỉnh đồi nửa đêm nửa hôm một mình thế này, anh sợ ở đây sẽ có ma lắm…”.



Giữa buổi đêm trăng sáng rõ nét đến mức người ta có thể nhìn thấy từng sợi tóc vương bay phất phơ trong gió, cô vừa xoay người lại đã ngã nhào về phía anh còn ngồi đó. Không phải cô cố ý, càng không phải anh cố tình lôi kéo mạnh, chỉ vì cô đã đi tìm anh hết con đường này đến con đường khác, rồi lại leo từ dưới lên tới đỉnh đồi. Một cô gái thành phố được nuông chiều từ nhỏ mà phải hành hạ bản thân như thế chỉ để đi tìm “một trái tim bị thất lạc” giữa núi đồi quả là đáng ngưỡng mộ. Khi tiếng “xin lỗi” từ miệng cô chưa kịp cất lên, thì đôi môi cay nồng vị rượu của anh đã chạm vào môi cô.



Đã có rất nhiều lần, Tâm Lan bắt gặp Hoàng Minh ngồi thẫn thờ, có lẽ là anh đang nhớ thương hay mơ mộng như buổi đêm hôm nay. Cô cũng đã từng ước là được ngồi dựa vào vai anh, cùng trò chuyện, cùng đếm sao, cùng chia sẻ. Cô cũng đã từng ước, nụ hôn đầu đời của mình sẽ chỉ dành cho riêng anh, vào cái ngày anh thủ thỉ: “Tâm Lan! Hãy làm bạn gái của anh nhé! Chuyện của Kiều Thanh đã qua từ lâu lắm rồi…”. Nhưng ngày hôm nay, hành động đó đã đến quá vội vàng, cô chưa sẵn sàng tâm lý, đôi môi cô cứng đờ và cần phải đẩy anh ra ngay lập tức. Khi miệng cô mấp máy chuẩn bị nói: “Anh say rồi”, chữ “Anh…” mới kịp thốt ra thì ngay lập tức nụ hôn cuồng nhiệt của anh đã cuốn được đôi môi cô đi theo, cuống quýt. Cùng theo đó, vòng tay anh như siết chặt hơn lấy vòng eo thon nhỏ của cô. Thân hình cô gọn lỏn trong vòng tay anh vào thời khắc đáng nhớ ấy…



Cơn gió đêm trên đồi núi vẫn thổi xào xạc xuyên qua từng kẽ hở dưới trần gian. Hơi lạnh về đêm vẫn đều đều trút xuống làm ướt phiến lá và rải đều sương ẩm lên từng nụ hoa hay những bông cánh mỏng. Ánh trăng đêm tròn chằn chặn và chiếu rọi những tia sáng ấm áp soi rõ từng đường nét đẹp đẽ trên khuôn mặt của đôi nam nữ này.



Đôi mắt Tâm Lan vẫn căng tròn không kịp khép lại. Cô chỉ biết đôi môi mình như đang mềm ra vì được “tưới” những yêu thương. Cô đủ tỉnh táo để biết môi anh đang sáp sát lấy đôi môi cô. Tâm Lan còn cảm nhận được cả hơi thở gấp gáp trong từng cử động vô cùng xa lạ đối với chính bản thân đang xuất phát từ đôi môi anh. Cơ thể cô dần trở lên nóng ran, hai bên bầu má đỏ ửng, bên lồng ngực trái đập rộn ràng… Nhưng chẳng phải cô đã từng “ước muốn” đấy thôi? Cô nghĩ thầm, “mình biến thành con ngốc trong vòng tay vững chắc đang siết chặt, mình biến thành cô gái được yêu trong những cử chỉ yêu thương dài bất tận của trái tim không ngừng thổn thức nơi anh…”. Rồi đôi tay cô run rẩy vòng qua cổ anh, và ôm lấy…



Bao nhiêu kìm nén, sự im lặng, sức chịu đựng, nỗi trông mong… đều ứa ra hóa thành nước mắt.



Vạch kim đồng hồ vừa nhích qua 0h…



Và như thế, họ đã xích lại gần bên nhau hơn.



***



“Anh chói chang, rực sáng và đẹp đẽ như mặt trời



Em hiền hòa, tỏa sáng, dịu dàng như ánh trăng



Anh long lanh, buông thứ ánh sáng lành



Em lấp lánh, bé nhỏ và ẩn nấp sau anh”.



Hoàng Minh lẩm bẩm lại bốn câu thơ mà Tâm Lan và anh đã đối đáp với nhau trong một buổi đêm sau nụ hôn bất ngờ mà cả hai không hề chủ động. Nhưng chắc chắn duy nhất một điều rằng, cả hai đều đã ước muốn điều đó từ rất lâu.



Đêm hôm nay, ánh trăng đó lại làm anh nhớ về Tâm Lan, về đứa con gái đáng yêu với bầu má phính và đôi môi màu mận đỏ. Bản thân anh như tự bó buộc mình vào một vòng luẩn quẩn củacuộc sống: anh không hề biết mình cần gì, muốn gì. Anh càng không dám đối mặt với một sự thật rằng, mình ngoại tình, mình vứt bỏ vợ đẹp lẫn con ngoan.



“Em đang ngắm trăng. Nó làm em nhớ về những tháng ngày đã có anh bên cạnh” .



Tâm Lan tựa mình bên song sắt cửa sổ, chiếc điện thoại hững hờ trên tay vừa gửi đi những dòng tin nhắn. Ngón tay áp út của cô đưa lên đôi môi khô ráp của, lướt qua lướt lại. Gò má cô ướt sũng một vùng nước mắt. Không biết đến bao giờ, đôi môi cô mới mềm lại được như ngày xưa?



“Em có cho rằng anh là một thằng khốn nạn không?”.



Hoàng Minh nhẹ nhàng đặt Kiều Thanh nằm xuống nệm rồi bước ra ngoài ban công. Đôi mắt anh thẫn thờ, không có một chút cảm xúc. Anh lấy một điếu thuốc rồi dùng đèn bật quẹt lửa. Những đốm lửa li ti ở đầu điếu thuốc phát ra thứ ánh sáng màu vàng vọt. Chúng soi rõ từng làn khói thuốc được nhả ra, bay lởn vởn trong không khí chẳng tạo thành một hình dạng cụ thể nào. Dáng anh trông hư hao đến lạ..



Anh xoay xoay chiếc nhẫn cưới ở tay mình, nó lạnh toát và không còn phát ra thứ ánh sáng lấp lánh giống ngày xưa nữa. Từng cơn gió đêm quất vào mặt anh, người anh, khiến chiếc áo sơ mi bay phần phật và xếp những vết nhăn lại thành từng hàng trông rúm ró. Một làn nước mỏng dâng lên trong mắt anh, giống như màn sương đêm vừa thâm trầm vừa dày đặc bao phủ khắp không gian.



Anh rít mạnh một luồng không khí đêm rồi thở hắt ra ngoài mang vẻ đầy tuyệt vọng. Trong giây lát, anh cảm thấy đôi môi mình cũng khô ráp, hờ hững. Anh nhớ, mới đây xong, đôi môi Kiều Thanh vừa “tưới” những yêu thương lên bờ môi anh cơ mà!!!



“Không. Anh làm đúng và anh dám sống thật với trái tim mình”.



Tâm Lan bật khóc giữa trời đêm. Cô hoàn toàn có quyền chửi anh là loại đàn ông này nọ. Cô hoàn toàn có quyền mắng nhiếc đủ điều với anh để thấy lòng dạ mình được hả hê, sung sướng. Nhưng cô không nỡ làm thế, vì cô yêu anh rất nhiều, chỉ bởi tại cô đến sau Kiều Thanh – người đàn bà từng được anh dành hết những yêu thương, chăm sóc. Cô không thể trách anh, bởi tại cô chỉ là người đến sau, chịu biết bao những thiệt thòi không đáng có. Chỉ bởi tại, cô không có quyền bắt anh phải rũ bỏ người anh đã từng yêu tha thiết nhất, đậm sâu nhất, luôn ngọt ngào và nguyên vẹn. Nên cô trở thành kẻ chậm chân và vô tình lạc lối vào thế giới hỗn độn những yêu thương và cả những nỗi niềm trăn trở. Vì vậy, dẫu anh có yêu cô thì cũng chẳng yêu nhiều bằng người đến trước. Trách ai bây giờ, chỉ bợi tại cô là kẻ đến sau.



Cô nhói lòng khi quay lại nhìn bé Nguyên Thảo đã nghiêng đầu, ngủ ngoan.



Tin nhắn từ Tâm Lan gửi đến khiến Hoàng Minh sững người. Anh để chiếc điện thoại vào túi quần rồi bỏ ra phòng khách, vất mình lên ghế sô pha, nằm bất động.



Mỗi lần như thế, anh lại cảm thấy đau nhói nơi vùng ngực. Điều này xảy ra chừng vài hôm nay. Nó khiến anh khá lo lắng nhưng chưa một lần có thể sắp xếp công việc để tới bệnh viện khám bệnh và kê đơn thuốc. Một nỗi đau mơ hồ chào đón anh vào mỗi buổi sáng nhưng thường biến mất ngay sau khi anh rời khỏi căn hộ chung cư. Anh hít một hơi thuốc cuối cùng rồi day day đầu mẩu thuốc vào chiếc gạt tàn. Những đốm sáng của tàn thuốc dần dần tắt ngụm.



Khi anh vừa chợp mắt được vài phút ngắn ngủi, anh đã phải chạy vội vào phòng ngủ khi nghe tiếng kêu thất thanh từ Kiều Thanh. Khuôn mặt cô lấm tấm mồ hôi, bộ đồ ngủ xộc xệch và mái tóc rối bù, Kiều Thanh tất tưởi chạy ra khỏi phòng, miệng không ngừng la hét tìm kiếm:



- Anh Minh…Anh Minh…



- Chuyện gì vậy?



- Con em. Con của em… em… em…- Kiều Thanh ngã nhào xuống chân anh, ôm chặt lấy đầu gối anh và khóc lóc.



- Là sao? – Hoàng Minh cạu mày, lo lắng. Anh cũng hét lên để
<<1 ... 1112131415 ... 27>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Truyện tình cảm - Ai dắt em đi qua nỗi đau
Bước Qua Yêu Thương Full
Điều Em Muốn Nói
1234»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.341
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |