watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Truyện Tình Yêu >

Truyện tình cảm - Ai dắt em đi qua nỗi đau

Wap Đọc Truyện tình cảm - Ai dắt em đi qua nỗi đau

đọc Truyện tình cảm - Ai dắt em đi qua nỗi đau đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 21.05.26 / 20:26
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
Lan. Bà xót phận mình, xót phận con… xót tất cả những người phụ nữ bị chồng ruồng bỏ.



Cả gian nhà, chỉ còn tiếng Nguyên Thảo và cậu nhóc Khánh cười đùa, âm vang lanh lảnh phá tan bầu không khí nhuốm vẻ đượm buồn.



***



- Anh đi làm về rồi sao? Sẽ có cơm ngon, canh ngọt nhanh thôi mà.



- Anh biết vợ anh là một người phụ nữ tuyệt vời nhất thế gian.



- Anh phải là một người chồng tốt, một người cha mẫu mực để con gái của mình có đầy đủ tình yêu thương của cả ba lẫn mẹ.



- Đồ ngốc. Tất nhiên là anh thương vợ, thương con anh rồi.



- Anh hứa đi.



- Anh hứa. Cả đời chỉ yêu em và yêu con.



***



Tâm Lan cười thầm, sụt sùi nước mắt. Hoàng Minh đã từng hứa như thế khi cô mang bầu bé Nguyên Thảo được sáu tháng. Còn bây giờ thì chẳng có lời hứa nào tồn tại cả. Chỉ có mình cô đang thương yêu và chăm sóc con gái. Chỉ có tình yêu của cô dành cho anh là tồn tại theo tháng năm. Còn anh, tất cả đều là giả dối.



Đôi mắt Tâm Lan lại ầng ậc nước. Vô tình, chiếc dao thái đồ ăn cứa phải ngón tay cái của cô. Cô bặm môi rồi đưa ngón tay cái bị đứt lên miệng cầm máu. Những giọt máu đỏ tươi mới rơi xuống sàn nhà bắt đầu chuyển sang màu mận chín, đỏ sậm.



Vừa lúc đó, tiếng mèo kêu ở góc nào trong gian bếp bỗng cất lên. Tâm Lan rùng mình, cô ngó nghiêng nhìn xung quanh bếp nhưng chẳng thấy.



- Mẹ ơi, nhà mình mới nuôi thêm mèo à? – Giọng cô lo lắng.



- Không. Nuôi mèo nhỡ bị bệnh hen thì khổ. Mà sao con hỏi thế? – Bà Xuân cũng từ ngoài vườn nói vọng vào.



- Dạ, không có chuyện gì đâu ạ. Tại con thấy tiếng mèo kêu…



- Chắc là mèo nhà hàng xóm thôi. Xưa giờ con với thằng Lộc có đứa nào thích mèo đâu mà mẹ nuôi. Thế con nấu món gì, có cần mẹ phụ giúp không?



- Dạ không ạ. Con làm cũng sắp xong rồi…



Tiếng mèo kêu ngày một thảm thiết xung quanh căn bếp nhỏ. Tâm Lan chạy vội tới ngó nghiêng ở mấy khung cửa sổ hướng ra vườn trồng rau hay tìm kiếm từng ngóc ngách trong căn phòng bếp nhưng đều chẳng thấy gì. Chợt tiếng cười khanh khách của bé Thảo đang chạy lại phía căn bếp, cũng làm cô giật mình ngoảnh đầu lại…



- Mẹ Lan, mẹ Lan. Thằng Khánh nó đòi lấy em bé của con. Ha ha… Con bảo tối nay mẹ Lan đưa đi siêu thị muaem bé mà nó không chịu kìa…



- Ơ…



Tâm Lan ngoái đầu lại nhìn nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt bé Nguyên Thảo. Cô lại rùng mình khi đôi mắt của con bé ánh lên một màu xanh ngắt giống hệt với màu mắt của con mèo đêm hôm trước. Đôi mắt ấy chứa đầy chất tà khí u uẩn…



Cô từ từ ngã xõng xoài xuống nền nhà.



Tiếng của loài mèo hoang bị pha loãng vào không khí, dần dần im bặt.



Chỉ còn tiếng bé Thảo gọi bà Xuân thất thanh: “Ngoại ơi, cứu, cứu. Ngoại ơi, mẹ Lan của con bị sao rồi… Trên miệng mẹ Lan toàn chứa máu…”.







Em phải làm gì để trái tim anh thôi mong nhớ và xin đừng khắc khoải trong cái quá khứ bộn bề bởi những mảnh vỡ của yêu thương…



- Em rất muốn được chăm nom cho bé Thảo, em sẽ coi nó, thương nó như con gái của mình. Em rất muốn được làm lại từ đầu, muốn có một mái ấm gia đình ở bên anh. – Kiều Thanh nhìn Hoàng Minh, giọng đầy quả quyết.



- Tâm Lan đang rất buồn. Hãy để cho cô ấy có thời gian và lấy lại thăng bằng trong cuộc sống đã.



- Em chờ anh.



Dứt lời, Kiều Thanh ngả người vào Hoàng Minh, cười thầm. Nét mặt cô rạng rỡ, đầy hạnh phúc. Có lẽ cô đang mơ đến ngày được làm mẹ, làm vợ thật sự. Đôi mắt cô nhắm nghiền, mơ màng rồi chìm vào giấc ngủ rất nhanh trong vòng tay săn chắc ấy.



Chỉ còn Hoàng Minh, đôi mắt anh với cái nhìn xa xăm hướng về phía ô cửa sổ. Những vì sao lấp lánh rồi lại ẩn chìm sau làn mây đen. Vầng trăng như sáng nét hơn mọi ngày, nó làm anh nhớ đến Tâm Lan: khuôn mặt thanh thoát và sáng trong, đôi môi mềm và nụ cười luôn rạng rỡ. Tâm Lan hay tự so sánh mình như mặt trăng, còn anh là mặt trời tỏa nắng. Tâm Lan hồn nhiên và hay mơ mộng…



***



Tám năm về trước, trong chuyến dã ngoại qua đêm cùng nhóm bạn…



- Chị ấy rất đẹp.



- Ừ.



- Chị ấy rất tốt và yêu anh.



- Ừ. Sẽ không ai yêu anh nhiều bằng cô ấy. Và anh cũng chẳng yêu ai nhiều hơn anh đã từng yêu cô ấy.



- Anh là một gã si tình.



- Anh chung tình nữa.



- Vâng. Anh còn là kẻ đại ngốc.



- Em là cô gái rất đáng yêu.



- Em còn là người con gái hay cười.



Hoàng Minh cười phá lên nhìn Tâm Lan rồi nằm vật ra thảm cỏ. Đôi môi Tâm Lan mấp máy những điều mà chẳng bao giờ anh biết. ”Thật khó để tên em viết đè lên tên của chị ấy. Và cũng thật khó để em có được trọn vẹn trái tim anh. Em phải làm gì để trái tim anh thôi mong nhớ và xin đừng khắc khoải trong cái quá khứ bộn bề bởi những mảnh vỡ của yêu thương…”



- Anh đã yêu một người con gái.



- Điều đó thật tuyệt.



- Nhưng anh chẳng dám nói ra.



- Điều đó hẳn là rất ngốc.



- Vì anh sợ, cô ấy sẽ bỏ đi. Anh mất một tình bạn, tình anh em và cả tình yêu đó nữa. Thà anh im lặng…



- Ồ, quả là khó khăn cho anh.



Tâm Lan rầu rĩ quay mặt đi, bầu má hồng thấm ướt. Hoàng Minh đưa tay đặt nhẹ lên đôi bờ vai bé bỏng đang run rẩy của cô, anh không hiểu chuyện gì.



- Em cũng đã thương một người đàn ông.



- Anh ta thương em chứ?



- Không.



- Đừng buồn.



- Và cũng như anh, em chẳng thể nói ra tình cảm của mình.



- Em cho rằng điều đó là ngốc nghếch mà.



- Anh ấy chỉ coi em là bạn thân – một người có thể ngồi hàng giờ để lắng nghe và chia sẻ kỷ niệm.



- Anh ta thật độc ác.



- Tại anh ấy chung tình.



Hoàng Minh ngồi dựa người vào gốc cây sim ở trên đỉnh đồi, ngẩng đầu nhìn những vì sao. Anh không biết mình và Kiều Thanh đã có biết bao nhiêu lần ngồi cụng đầu vào nhau, cùng mơ mộng, cùng chìm đắm trong những nụ hôn vụng dại thuở ban đầu như thế. Anh càng không biết phải đối mặt với Tâm Lan như thế nào khi ngày hôm trước anh tâm sự với cô rằng, mình đã yêu một người con gái. Tâm Lan ngọ nguậy đầu, cô lí nhí trong cổ họng và cũng thừa nhận: ”Em cũng đã thương một người đàn ông”…



Có lẽ là đã muộn? Anh nghĩ thế. Khi trái tim anh bắt đầu giao động và hướng tình cảm của mình về phía cô thì cô đã yêu một người khác? Chẳng phải anh đã để tuột mất tình yêu của mình một lần nữa hay sao?



Hoàng Minh miên man ngắm những vì sao cứ ẩn rồi lại hiện mà không hề biết Tâm Lan đã đứng ở sau gốc cây sim từ bao lâu rồi.



- Anh Minh, đứng dậy về thôi. Bên Đoàn phải điểm danh quân số trước khi vào lều ngủ. Họ đang ráo riết đi tìm anh đấy.



- Ừ nhỉ. Anh quên mất. Hình như anh đãng trí quá rồi thì phải? – Hoàng Minh như ngớ người ra, cười trừ với Tâm Lan một cái, rồi vội nhìn đồng hồ. – Ơ, cái cô nhóc này, anh là người bên Đoàn đây này, anh là người được giao nhiệm vụ đó đấy. Anh không điểm danh thì ai đã làm thay hả?



- Em trêu anh đấy. – Tâm Lan cười khanh khách nhưng đôi mắt nhuốm màu ảm đạm, u buồn. Cô lặng lẽ đi gần tới bên anh, hỏi nhỏ. – Em ngồi dưới gốc cây sim này được chứ?



- Ừ. Vùng đồi này, gốc cây này có phải thuộc quyền sở hữu của anh đâu mà khách sáo. Cái cô nhóc này, khéo nói quá.



- Thực ra, anh đến đây để nhổ cỏ dại đấy à. – Tâm Lan vừa cười mỉm, vừa nhìn đám cỏ dại ngay cạnh chỗ Hoàng Minh ngồi đã bị anh nhổ cho tan tác đến bật cả rễ. Bên cạnh là chai rượu đã cạn khô, không còn lấy một giọt. – Anh có biết, chỉ vì đám cỏ này mà chúng ta mất gần một ngày trời để trồng nó xuống và phủ xanh mảnh đất phía quả đồi bên kia không?



- Anh xin lỗi. – Hoàng Minh cười gượng và nhìn xoáy vào đôi mắt Tâm Lan, đôi vai cô thì khẽ run lên cầm cập. – Tâm Lan! Em lạnh à?



- Không ạ. – Cô lắc đầu, hai bầu má bắt đầu nóng ran.



- Thế vì sao cơ thể lại run rẩy thế này?



- À… Hì. Tại em thấy mình to gan quá, dám vạch mặt người chỉ huy.



Tâm Lan cúi đầu xuống. Cô thở vội khi nghĩ lại câu trả lời ban nãy của mình thật hoàn hảo và dễ đánh lừa được người khác. Những ngón tay trắng thon đưa lên gãi gãi trước vầng trán thông minh ra vẻ trẻ con và ngốc nghếch. Cô cười gượng:



- Mà sao anh lại uống rượu ở đây? Nhỡ bị cảm lạnh rồi ngã đùng như trái dừa khô và lăn lông lốc xuống dưới chân đồi kia thì ai chịu trách nhiệm cho nổi.



Tâm Lan lại khéo đùa, cô vội đánh lảng sang một ch
<<1 ... 1011121314 ... 27>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Truyện tình cảm - Ai dắt em đi qua nỗi đau
Bước Qua Yêu Thương Full
Điều Em Muốn Nói
1234»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.244
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |