Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
n gọi giật Thiên Anh khi thấy chiếc điện thoại di động của Long trên nền nhà. Nhất Nguyệt lao vào. Chiếc điện thoại bị đập nát. Thiên Anh vừa tới thì bỗng cánh cửa kho đóng sầm. Cả bọn gồm Đình An, Thiên Anh và Nhất Nguyệt giật mình nhìn lại. Một toáng người trên dưới 15 ngườibước ra.
Thiên Anh quát:
- Thằng Long đâu?
- bọn tao đang tìm nó đây. nó đã dẫn con vợ sắp cưới đi đâu mất sau khi cho thằng bạn của tao 1 trận tơi tả
- thì ra là bọn mày đã lừa nó tới đây.
- đúng là bọn tao. mà điều chúng mày ko ngờ còn nhiều lắm. bọn đã cho thằng đình an ăn đấm mấy tháng trước là người của tao chứ ko fải Đong Thành. đúng là bọn lợn chúng mày. chỉ bị 1 chiêu lừa của tao thì đã mắc bẫy.
Đình An nghe nói thì nóng nảy bước ra:
- đúgn là bọn chó chúng mày. tụi mày chờ dể bọn tao xử bọn Đong Thành thì nhào vào đúng ko?
- đầu óc mày mở mang ra 1 chút rồi đó. chứ tụi bay còn xung sức thì làm sao bọn tao thắng.
Thien Anh nói nhỏ với Đình An:
- mày nhắm đánh "chết" dc mấy thằng?
- tao bị thương như vậy giỏi lắm thì dc 5.
- dc. tao đánh 10 thằng. mày 5.
Nhất Nguyệt đứng cạnh liền lên tiếng:
- còn tui thì sao.
- biến. con gái ko nên ở đây.
Thiên Anh nói thẳng làm Nhất Nguyệt tức mình.
- tôi ko đi đâu hết.
Tên bên kia quát lớn:
- muốn đi cũng ko dc. bé ở đây chơi với bọn anh nhá.
Nhất Nguyệt quát lớn:
- bọn chó. hôm nay tao cho ra ngoài tiệm cầy tơ bảy món.
(bạn đang đọc truyện tại topkute.net ,chúc các bạn vui vẻ)
- nè, tới rồi đó. trả tiền tôi rồi biến đi cho tôi nhờ.
ông tài xế khó chịu nói. Phụng thiên cố gắng nhẹ giọng:
- bác chờ 1 chút con gọi ngừoi nhà ra đã.
ông tài xế hừ 1 tiếng. Long bây giờ chỉ còn nằm chờ người khiêng vào. 1 lúc sau thì ông Chấn hoa cùng 3 tên vệ sĩ bước ra. ông chấn hoa trả tiền taxi và bảo 3 tên kia khiêng Long vào nhà.
- con bị sao vậy? sao ko gọi ba?
Long đang nằm trên giường bỗng lên tiếng:
- bác! con xin bác 1 việc dc ko?
- con nói đi! con cứu Phụng Thiên như vậy thì mấy việc bác cũng giúp!
- dạ, bạn con vẫn còn kẹt ở kho hàng số 13. bác có thể..
- con nằm đi. bác biết fải lam sao rồi.
kho hàng số 13
- Nhất Nguyệt, mày chạy đi! tao nghĩ là mình ko cầm dc lâu đâu.
- mày nói với tao đó hả?
- giỡn hả? ở đây chỉ có mình mày là Nhất Nguyệt thôi. chạy ra ngoài rồi báo cho anh em tới.
- mày lừa tao hả? bi giờ mà tao chạy ra thì mày với Thiên Anh làm sao chống?
Thiên Anh bỗng quát:
- nói nhiều. cẩn thận kìa.
2 đứa bỗng fải tách ra. tình hình ko ổn cho bên Thiên Anh. vì cả thiên anh và Đình An đều đã bị thương và thấm mệt từ trận trước. còn Nhất Nguyệt dầu gì cũng là con gái......
1 phút sơ hở....Đình An đã bị 1 tên đánh từ fía sau.....Đình An ngã xuống đất....có vẻ khá nặng....Nhất Nguyệt quay người nhìn.....1 tên đến từ fía sau cô....hắn giơ gậy lên...một tiếng rắc....Nhất Nguyệt quay lại...Thiên Anh đỡ đòn cho cô....tay anh chảy máu...1 dòng máu nóng...Nhất Nguyệt lao đến giữ anh lại...tay cô thấm máu của thiên anh....những tên kia lao đến định fang Thiên Anh thêm 1 gậy...họ giơ tay lên...Đình An đứng lên...lao đến giữ tên cầm gậy....1 tiếng rắc...máu Đình An đổ....Nhất Nguyệt khóc nấc lên...Cô đứng lên...nhưng đã bị những tên kia khóa chặt tay....tên cầm đầu tiến đến...hắn để tay lên vạt áo của cô...Đình An cố gượng người nhưng ko dc... những tên kia cười...man rợ...
Thiên Anh dùng hết sức của mình đứng dậy...lao đến tông vào tên đang nắm áo Nhất Nguyệt...tên kia cầm dao...lao đến Thiên Anh....anh nhắm mắt...chờ...1 mũi dao vào mặt....1giây...2giây...3 giây....Thiên Anh mở mắt...tên kia đang bị khóa bởi đôi bàn tay của 1 người đàn ông to lớn... những tên kia cũng thê...
nhà Phụng Thiên
-long, cháu nằm đi. dậy làm gì?
ông chấn hoa ấn Long nằm xuống. Long nói giọng yếu ớt:
- sao lâu vậy bác? cháu lo wá.
Ông Chấn Hoa lắc đầu cố nói chấn an Long:
- để bác ra xem sao. cháu ở đây đi.
Ông Chấn hoa vừa cất bước đi thì Long gượng nguời dậy. men ra gần tới cửa thì Phụng Thiên đi vào.
- anh làm gì vậy?
Phụng Thiên trợn mắt khi thấy Long men theo tường bứoc đi. Long quát:
- để tôi đi. chắc chắn chúng nó có chuyện rồi.
- nhưng mà ba tôi đã cho người đi rồi. chắc chắn bạn anh sẽ an toàn mà.
Long nhìn Phụng Thiên. ánh mắt dại đi vì đau:
- ko fải bạn cô nên cô ko thể lo như tôi dc.đó là anh em của tôi. tôi là thủ lĩnh mà bỏ đi như vậy thật là hèn mà.
- anh điên hả? anh đứng ko vững mà đòi đánh nhau. anhđến đó chỉ làm vướng chân người khác thôi.
Long ko nói...rướng người đẩy Phụng Thiên ra. Nhưng Phụng Thiên ko fải tay vừa. cô gồng ngừoi đứng yên chắn cửa. Sau cú đẩy người đó, Long bị mất sức khá nhiều...nhưng bản tánh ngang ngược và cứng đầu...anh đẩy lần nữa...lần này thì Long ko còn sức để đứng thật...Long đứng gục xuống...khuôn mặt áp sát khuôn mặt...Phụng Thiên mở tròn mắt...Long nhắm mắt...bất chợt Phụng Thiên hất mạnh Long ra nền nhà...Long vừa rên vừa quát:
- cô điên hả?
Phụng Thiên chống chế:
- do anh. tự nhiên té vào tôi
- là cô ngang ngước cứng đầu. đứng chắn đường tôi.
- vậy sao anh nhắm mắt lại?
- hỏi ngu! đau ko nhắm mắt lại chẳng lẽ mở to mắt ra hả? tôi mà biết cô đối xử với tôi như vậy thì đừng hòng tôi cứu cô.
Phụng Thiên dùng dằng:
- cần anh sao?
bỗng nhiên cánh cửa fòng mở ra. Nhất Nguyệt lao vào ôm lấy Long:
- anhhhhhh, bọn khốn đánh anh đến độ ko nằm trên giường dc sao anh???
Phụng Thiên hoảng hồn " nó mà biết mình xô anh nó nằm đất thì chắc nó treo cổ mình lên sàn nhà". Long cười mỉm:
- ko, tại anh tự đứng dậy lấy nước thì té thôi
- vậy tại sao cô ta ko giúp anh?
Long nhìn Phụng Thiên dầy ẩn ý:
- có đấy chứ. nhưng tại em nhanh wá nên ...
Nhất nguyệt cườihiểm:
- em hiểu rồi.
Long biết con nhóc này lại nghĩ gì trong cái đầu nhỏ bé tẹo của nó nên vội đổi đề tài:
- uhm, mà thằng Đình An với Thiên Anh sao rồi?
Nhất Nguyệt mắt long sòng sọc:
- bọn chó đó đánh Đình An với Thiên Anh chảy maú. cả hai đang nằm nghỉ ở dưới.
Long gượng người định đứnh lên đi ra cửa thì Phụng Thiên lại cản:
- anh đi đâu? cầu thang này cao lắm. anh té xuống nằm đó thì làm sao?
- cô là gì mà nói tôi giọng đó. anh em tôi đang bị người ta đánh nằm đó. cô thì biết gì.
Phụng Thiên cụp mắt thất vọng. điều đó làm Nhất Nguyệt mũi lòng:
- Phụng Thiên nói đúng đó anh à. anh nằm nghỉ đi. có gì em sẽ nói anhmà.ok?
- Đình An bị thương ở đầu bác đã đưa nó đến bệnh viện. còn Thiên Anh thì bị ở tay. bác đã cho bác sĩ rieng bó bột cho nó.
Ong Chấn Hoa nói giọng có chút xót xa. Nhất Nguyệt mím môi chửi rủa bọn khốn đã ra tay ko thương người như vậy. Bbất chợt Thiên Anh rên nhẹ. Nhất Nguyệt bước đến bên anh. khuôn mặt Thiên Anh bây giờ nhợt nhạt ko còn vẻ kiêu hãnh và ngạo mạn hàng ngày. điều đó làm Nhất Nguyệt bất chợt cảm thấy đau.
- cô làm gì nhìn tôi vậy? chưa thấy người ốm bao giờ hả?
Thiên Anh khó chịu khi thấy Nhất Nguyệt nhìn mình như quái vật.
Nhất Nguyệt nói giọng nghe khàn khàn:
- cám... cám....ơn anh đã cứu tôi.
- tôi đã bảo mà cô cứng đầu thôi. tôi nói cô chạy đi mà ko nghe.
Nhất Nguyệt gân cổ... gãi
- nhưng tôi ko bỏ anh và Đình An ddc.
- cô đúng là ngang như cua. cô ko nhận mình sai dc 1 lần sao?
- tôi ko sai
Thiên Anh bất lực nằm quay cvào
- cô đúng là...ko cãi với cô nữa.
- ý anh là sao.
- cô đúng là ko hiểu chuyện mà cứ...tôi ko nói với cô nữa..để tôi ngủ.
Nhất Nguyệt đứng bật dậy bước ra ngoài. cô ra ngoài sân thấy mấy hon đá thì tung chân đá bay hết " cho chết. cho bó bột chết cho rồi..tôi ghét anhhhhhhhhhh"
- nếu cô cảm thấy khó chịu khi ở đây thì ra ngoài đi.
Long nói khi thấy Phụng Thiên cứ đứng im lặng ngó ra ngoài cửa sổ. cô đang suy nghĩ, một cái gì đó rất mơ hồ. lời nói của Long đã kéo cô về thực tại:
- tại sao anh cứ fải khó chịu với tôi như vậy? anh ko gắt tôi thì thấy ko yên lòng hả?
Long hơi sựng khi nghe cô nói như vậy. anh ko nói gì, chỉ im lặng. Phụng Thiên lại nói, nói với 1 chút gì đó xót xa:
- tôi biết. anh ghét tôi. vì anh fải cưới tôi mà tôi thì ko xinh, ko modern như những cô bạn gái của anh. tôi biết anh đến đó chỉ vì anh nghĩ là Nhất
Nguyệt đang bị bắt. nếu anh biết là tôi thì chắc anh đã ko đến. tôi biết, tôi biết chứ.
dừng 1 chút lấy hơi, Phụng Thiên tiếp:
- dù sao tôi cũng cảm ơn anh đã ko bỏ đi khi biết đó là tôi.
nói rồi Phụng Thiên bước ra để lại mình Long ko hi