Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
br />
Đinh An trợn mắt:
- mày đừng nói là thằng đó đa hôn mày nhaaa?
- trong mơ. đừng có quên.
Nhất Nguyệt quát. Đinh An lém lỉnh:
- uh thì mơ. nhưng lỡ bữa nào là thật thì làm sao?
- mày còn trêu tao hả?
Nhất nguyệt lừ mắt. Đinh An vẫn chua hết thắc mắc:
- Nhưng mà sao mày ko đi đua xe? thằng điên đó thì kệ nó chứ.
- nhìn thấy bản mặt khó koi đó của hắn là tao mất hứng rồi. mà mày còn chưa đi?
- hay mày đi với tao nha.
Nhất nguyêt hỏi:
- đi đâu?
- mày ngu zậy? đi koi đua xe. chắc hắn bi giờ ngồi với em nào rồi. ko có thì giờ làm mày cộc đâu.
- nhưng mà....
- nhưng nhị gì? hồi nãy mày ko thấy nó nói mày như vậy sao? mày ko đi nó tưởng mày sợ đó.
Nhu **ng vào chỗ sưng tấy, Nhất Nguyệt nhảy lên:
- tao mà sợ? đi thì đi. lần này tao ko im như hồi nãy đâu!!!
- uh mình đi.
Đinh An cuời toe toét.....Ra tới cổng Nhất nguyệt thấy hai tên đan em xui xẻo đó vẫn còn ngồi vật lộn với đống bài tập. cô lên tiếng:
- hai nguời để đó đi. đi cùng cho zui!
hai tên nhìn nhau luỡng lự rồi nói:
- thôi, em đi đi. bài nhiều như vậy fải làm nhanh mới xong.
Nhất nguyệt cuời lớn:
- đuà mấy anh thôi. hôm nay em ko có bài tập mà.
hai tên méo mặt nhìn nhau. Đinh An lên tiếng an ủi:
- đây là kinh nghiệm quý báu đó. lần sau thì đừng mắc bẫy nữa. dọn nhanh lên rồi đi cùng luôn.
Với tài năng lái xe luợn lách, vuợt đen đỏ và đuờng tắt thì cả bọn cũng đã có mặt tại trừơng đua. Long ngạc nhiên khi thấy Nhất Nguyệt cũng tới:
- em đỡ chưa? làm bài xong rồi hả?
Nhất Nguyệt vừa nói vừa nhìn 2 tên vừa rồi:
- với tài năng làm bài siêu fàm của hai anhđây thì đống bài tập nhỏ đó có nghia lí gì, mấy anh nhỉ?
2 tên kia gật đầu vội. Thiên Anh quay sang, mặt mày cau có:
- ồn vậy,? cứ như là trong rạp xiếc ấy.
Nhất Nguyệt chua wen mối thù cu:
- ko thích thì đi chỗ khác. dẫu sao thì ở đây đâu ai nói với anh. hay là anh ganh tị , tôi dc anh hai thương.
Thiên Anh nhìn với ánh mắt lạnh băng:
- ăn nói như vậy mà nghe dc sao? hình như mẹ cô ko dạy cách nói chuyện với nguời lớn sao?
- có chứ. nhưng với loại nguời ngạo mạn và chảnh như anh thì tôi ko cần lịch sự.
Nhất Nguyệt đáp ko suy nghi. Thiên Anh ko fải tay vừa:
- may thật, tôi mà là anh cô thì ko biết nổ óc lúc nào nữa. mà nghe nói cô từng có bạn trai hả? ko hiểu họ thích cô ở điểm nào nữa.
Nhất Nguyệt nói đanh giọng:
- còn anh? nghe nói cũng có nhiều cô thích lắm mà. sao ko lựa đại 1 cô. hay là tự ti với sắc đẹp xách dép cho ăn mày của mình nên ko dám?
Nhu **ng vào tự ái, thiên anh buông câu cuối truớc khi đứng lên:
- cô nên nhớ những gì hôm nay đa nói. tao đi ra ngoài này 1 chút.
Cả đám nhìn theo bóng thiên anh buớc đi ko nói 1 tiếng. Ko ai ngờ rằng con nhỏ 1 tiếng truớc còn có vẻ rất ngoan ngoãn vậy mà.....Đinh An thở dài ngao ngán " thật là mất công dẫn nó tới đây".
- anh hai, anh đco nghe cái tên vừa chảnh vừa ngạo mạn đó nói em ko mà anh ngồi im zậy hả?
Nhất Nguyệt hét lên với Long. Anh nhăn mặt đáp:
- tại em nói chuyện hơi ngang ( cố nhẹ giọng) nên người ta mới nói như vậy thôi. nó ko có ý gì đâu.
Nhất Nguyệt trợn mắt:
- em mà nói chuyện ngang hả? anh nói vậy là ý gì?
- anh ko có ý gì hết. mà wen thằng đó đi. ko fải em tới đây để koi đua xe hả? sao cứ hét lên thế? ngồi xem đi ha!
Long cố nhẹ giọng dụ dỗ để cô wen đi Thiên Anh vừa làm cô bực.
Tôi là Nhất Nguyệt, 17t. Sinh ra trong một gia đình phức tạp. Bố mẹ tôi đã ly dị. Mẹ đã bỏ tôi đi theo một ngừoi vừa mập vừa lùn( tôi nghĩ là vậy) đơn giản vì ông ta thuơng mẹ tôi hơn ba ( mẹ tôi nói zậy). Tôi ở zới ba. Vì ba bảo ko thích tôi ở với mẹ, ông sợ tôi sẽ lăng loài như mẹ (đây là từ ngữ của ba tôi). 1 năm sau ngày mẹ đi, có 1 người đàn bà dẫn 1 thằng nhóc tới nhà tôi ( đó là nhận định của tôi lúc đó) đó là anh Long. Thì ra trước khi cưới mẹ tôi ông đã có con với người fụ nữ khác. Anh Long hơn tôi 1 tuổi. Sau khi dc đưa đến nhà tôi thì mẹ anh bỏ đi. Bà ta cũng có 1 nhân tình và vì ko muốn bận bịu nên đã đưa anh tới đây. Tôi còn nhớ như in ngày anh và tôi gặp nhau. Tôi đang trong vườn chơi đá banh thì gặp 1 tên con trai đi vào:
- ê , con gái mà đá banh à?
tôi nhìn lại thì thấy tên con trai đến nhà từ hôm wa.
- thì sao hả? mà định ở nhà tôi đến bao giờ đấy. chừng nào mẹ tới đón về.
Công nhận tôi đã khâm fục mình khi nói như vậy để làm tổn thương anh. Anh cũng ko vừa:
- mẹ em cũng vậy mà, fải ko?
Tôi bị fản kích. Tôi khóc. Ko hiểu tại sao....đây là lần đầu tiên có người nói với tôi như vậy kể cả Yến Nhung. anh hoảng hốt đến lau nước mắt cho tôi. Chưa kịp nói lời an ủi thì ông tôi đến. Ông thương tôi nhất trong nhà nê n khi thấy tôi khóc ông đã la và fạt anh. Hôm đó anh fải ở trong fòng học quy định của nhà này và ko dc ăn trong 3 ngày. đến ngày thứ hai thi tôi đến tìm anh. tôi mang cả đồ ăn tới.
- anh ăn đi
anh nhìn tôi nghi ngờ;
chắc em lại dụ anh ăn rồi ông tới bắt fạt anh nữa chứ gì?
Tôi trầm giọng:
-Anh nghĩ em làm như vậy sao?
Chắc giọng tôi nghư thảm thương lắm. anh liền nói:
- dc, anh tin em mà. đừng khóc nha,
và từ đó tôi và anh thân nhau. có lẽ bởi vì hoàn cảnh của chúng tôi giống nhau.
- làm gì ngồi thừ ra đó vậy con?
Nhất Nguyệt giật mình quay lại. là ba. ông là một nhà khảo cổ. Nghề của ông là fải đi nhiều. ít khi ở nhà, chắc hôm nay ông dc nghỉ ở nhà-
- ngồi thôi ba ạ. ba ko fải đi khảo cổ sao?
- con thích ba đi hơn ở nhà sao?
- con biết ba ở nhà cũng đâu có vui. fải ko ba?
Ông Phúc nhìn vào mắt con:
- con đúng là...chẳng bù với thằng Long. ba chết chắc nó cũng ko biết.
- ba à, đừng nói vậy. ảnh cũng lo cho ba nhưng
-nhưng chẳng wa là nó vẫnchưa wen dc lỗi lầm mà ba gây cho má con nó thôi. mà ba về đây cũng là vì nó đó.
Nhất Nguyệt mở to mắt:
- chuyện gì vậy? con có biết dc ko?
Ong Phúc đứng dậy:
- ba cũng ko biết rõ. thật ra ba về là vì ông gọi. ông nói có chuyện liên quan đến thằng Long. con hãy sửa soạn đi. chúng ta sẽ đến nhà ông.
(bạn đang đọc truyện tại topkute.net ,chúc các bạn vui vẻ)
Nhà ông nội
- anh, đã có mặt ở đây sao?
-uhm, bị mấy thằng vệ sĩ lôi về.
Nhất Nguyệt tỏ vẻ ngạc nhiên. ít khi ông nói đến anh vậy mà hôm nay lại....
- hai đứa đứng đó làm gì? vào nhà đi.
Bà Yến Vân gắt. Khi cả hai bước vào thì ông và ba cũng từ trên lầu đi xuống. Ông nói:
- tí nữa có khách đến. tụi bay mà làm tao mất mặt thì đừng trách.
- dạ, con biết.
Cả hai cùng nói. Bỗng có tiếng chuông reo. Cả nhỏ và Long đều hồi hộp ko biết khách của ông là ai. Cánh cửa mở ra. Một người đàn ông to lớn, trông nghiêm nghi bước vào. Và sau đó là 1 cô gái. chắc = tuổi Nhất Nguyệt. Hai bên chào hỏi nhau theo nghi lễ xã giao. Long thấy ông và ba mình có vẻ quý con nhóc này. Long lờ mờ đoán ra chuyện gì đang xảy ra. một cuộc ép hôn.
- chà, anh có hai đứa con ngoan như vậy mà bây giờ tôi mới biết là sao?
Người đàn ông-lâm chấn lên tiếng. Ông Phúc cười:
- anh đừng khen làm tụi nó hư. con gái anh mới là đoan trang.
Bây giờ Long mới để ý đến cô gái kia. " uhm, đúng là đoan trang, hiền lành thật. nhưng mà có câu ẩn sau mỗi khuôn mặt thiên thần là 1 tâm hồn ác quỷ đó ba à."
Bỗng ông nội lên tiếng:
- tôi sẽ nhờ người coi ngày để chúng nó đính hôn trước đã. hai đứa nghĩ thế nào?
Đang cười bỗng nhiên cả ông Lâm Chấn lẫn ông Phúc đều ngưng lại. ông Chấn hỏi giọng thăm dò:
- uhm, nhưng mà như vậy có fải là wa nhanh ko ạ?
- ko đâu. chỉ là đính hôn thôi chứ đã cưới đâu. có trở ngại sao?
Ông Chấn vội nói:
- tất nhiên là ko rồi.
Long và Nhất Nguyệt dc đưa từ bất ngờ này sang bất ngờ khác. Long ngôì thừ người nghĩ " mình fải lấy con nhóc này sao trời? nhìn tướng nó là biét rồi. ko có chủ kiến, chắc là suốt ngày đóng cửa fòng đọc kinh với thêu thùa đây mà. mặt mày thì đơn giản chỉ có mỗi song bóng, chắc tới hũ make-up cũng ko biết cầm thế nào nữa. ko lẽ 1 thủ lĩnh oai hùng như mình fải đi với con nhóc nhà wê naỳ?"đang định lên tiếng fản đối thì:
- Long cháu nghĩ thế nào về con gái bác. chắc là nó ko wá tầm thường với cháu.
Đang định nói dạ thì Long nghe tiếng ho khẽ của ông-dấu hiệu cảnh báo:
-da, bác cứ nói thế làm cháu ngượng. thật ra....em.....(cố tình nói dài) cháu cũng có cảm tình với....(cố tình kéo dài, để chứng tỏ là mình ko chú ý lắm đến cô ta)
- em là Lâm PhụngThiên.
- à, Phụng Thiên.
Long giả vờ như có lỗi khi ko nhớ ra tên cô. Sau bữa ăn, bố con ông Chấn có ở lại 1 lúc. Nhưng Nhất Nguyệt và Long đã chuồn