Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
ỉ là nghĩ đến lý do của anh. Thích một người nhất định phải có lý do sao?”
“Chẳng lẽ cô không hiểu thế nào là thích một người?”
“Hình như là thế.” Thấy mặt anh cau có, Lí Đình Ân chua xót cười khẽ.”Nếu thật sự nhất định phải có lý do, đáp án của em là, chẳng có gì lý do gì cả, em chỉ là thích anh thôi.”
“Thế rất kỳ quái nhỉ? Chúng ta trước đây căn bản chưa cùng xuất hiện bao giờ.”
“Em nghĩ hẳn là em gặp anh lần đầu đã yêu.”
“Cái gì?”
Nếu đã nói rồi, vậy nói hết cho xong.”Có lẽ anh không tin, nhưng năm đó thím Lữ lấy ảnh của anh giới thiệu cho em, nhìn ảnh chụp anh, em đã thích anh rồi, rồi hè anh từ Mỹ về nghỉ, lần đầu tiên nhìn thấy con người anh, em đã rất hồi hộp, rất sợ mình sẽ bị té xỉu đấy.” Giờ nhớ lại ngay lúc đó, trái tim không khỏi đập nhanh, vẫn cảm thấy thực thẹn thùng.
Cảm giác tò mò, đẵng nhẽ mười năm trước nên bày tỏ, nhưng hôm nay mới nói ra, cho dù anh sẽ càng ghét cô hơn nhưng cô vẫn không hối hận, thậm chí rất hạnh phúc khi có thể cho anh biết tâm ý của mình.
Hoá ra lúc ấy vẻ mặt cô lo lắng là vì duyên cớ này, chứ không phải sợ bị anh đuổi đi…… Nhìn kia khuôn mặt xinh đẹp mềm mại hồn nhiên buông lời nói thích anh, không hiểu vì sao cơn giận dữ trong lòng Mạnh Phàm Tu một lần nữa bị đuổi lui.
Từ nhỏ đến lớn, điều anh không cần nhất chính là yêu.
“Cho dù cô thích tôi, thì đó cũng là chuyện của cô, sẽ chẳng thay đổi được gì, thời gian nửa năm qua đi, tôi vẫn hủy bỏ hôn ước.”
“Em biết, bởi vì anh đã tính kết hôn cùng Tiết tiểu thư, đối với chuyện của anh và cô ấy, em cảm thấy rất rất có lỗi, lúc trước em không biết hai người muốn kết hôn, cho nên mới đáp ứng đính hôn.”
“Ai nói tôi muốn cùng cô ta kết hôn?”
“Là cô ấy nói……”
“Tôi và Nhược Ngưng không phải loại quan hệ này, tôi không có ý định kết hôn với cô ta.” Anh muốn thoát khỏi cái thứ hôn ước buồn cười này, nhưng tuyệt đối không bao giờ có thể lấy Tiết Nhược Ngưng, đến nghĩ anh cũng chưa bao giờ nghĩ như thế.
Thoạt nhìn anh không giống như là đang nói dối, huống hồ anh cũng không cần phải nói dối, như vậy anh thật sự không có muốn kết hôn với Tiết Nhược Ngưng? Điều này làm cho trong lòng Lí Đình Ân cảm thấy vui sướng.
Nhưng bất kể anh không có ý định kết hôn với Tiết Nhược Ngưng thì anh vẫn chán ghét cô, muốn huỷ bỏ hôn ước trước thời gian là chuyện thật, bởi vậy anh mới mang cô đi dự sinh nhật cùng.
Lí Đình Ân có chút uể oải, vốn tưởng cho có thể cho anh hạnh phúc, nhưng mà cho tới bây giờ, những điều cô gây cho
anh hình như chỉ có tức giận.
“Kỳ thật hôm nay em vốn muốn nói cho ba huỷ bỏ hôn ước trước thời hạn, nhưng thấy ba anh vui vẻ vậy, tinh thần tốt vậy, em đã nói không thể nói miệng được, cho nên quyết định sau này sẽ tìm thời gian thích hợp từ từ nói cho ông hiểu, nhưng trong khoảng thời gian này em có thể ở tạm đó không?”
Đêm qua nói chuyện đã có hiệu quả, hiện tại cô thật sự muốn giải trừ hôn ước, hẳn là Mạnh Phàm Tu phải cảm thấy sung sướng, nhưng không biết vì sao tâm tình anh thấy khó chịu, thậm chí cảm thấy rất…… tức giận?
“Phàm Tu?”
“Tôi có nói muốn đuổi cô ra ngoài sao?” Anh lạnh lùng trừng cô.
“Thật không? Thế cám ơn anh, chờ đến khi em nói chuyện rõ ràng với ba, em sẽ chuyển đi, em nghĩ em hẳn không nên quay về nữa, đã được ba chiếu cố lâu như vậy, em cũng nên rời khỏi Mạnh gia thôi.”
“Không quay lại nơi này, cô muốn chuyển đi nơi nào?” Không phát hiện ra giọng nói của mình có biết bao vội vàng xao động khi nghe được cô phải rời khỏi, Mạnh Phàm Tu không nghĩ nói ngay.
“Em ……” Cô sửng sốt,”Em cũng không biết.” Cô còn chưa nghĩ nên chuyển đi đâu.
“Nếu không biết, vậy thì quay lại đây.” Anh lạnh lùng nghiêm mặt đứng dậy, cũng không quay đầu lại bước đi vào trong nhà.
Vất vả lắm bọn họ mới có thể ngồi nói chuyện phiếm, cô lại làm hỏng sao?
Anh thoạt nhìn lại tức giận.
Cô không nghĩ sẽ quay lại, nguyên nhân cũng là bởi vì anh, mấy năm nay Phàm Tu rất ít quay về nhà, có lẽ có liên quan đến cô bởi vì anh chán ghét cô, đây cũng là nguyên nhân khiến cô muốn rời đi.
Nhưng anh lại muốn cô quay trở về đây, vậy là sao? Bởi vì lo lắng bệnh của ba sao?
Chắc vậy, ngoại trừ nguyên nhân này ra, làm gì còn nguyên nhân khác.
Bất quá anh đáp ứng cho cô tạm thời tiếp tục ở lại nhà anh, làm cho cô rất vui vẻ, vậy là cô vẫn có thể ở lại bên người anh một thời gian nữa.
Tiểu thuyết - Vị hôn phu tuyệt tình chương 4
“Anh Lâm, anh tìm em à?”
Thời gian nghỉ trưa, Lí Đình Ân tìm đến khoa chỉnh hình của bác sĩ Lâm Duẫn Bân.
“Đình Ân, em đã đến rồi, chúng ta đi ra ngoài đi.”
Hai người đi ra khỏi bệnh viện, ngồi trên ghế ở lối đi bộ, Lâm Duẫn Bân lấy trong túi xách lấy ra một lon đồ uống.
“Đây, thưởng cho em.”
“Thưởng?” Nhận lấy lon cà phê, vẻ mặt cô hoang mang.
“Bà Lỗ sáng nay đã xuất viện, nghe nói bà có thể xuất viện nhanh như vậy là nhờ công lao không nhỏ của em, thân là bác sĩ phụ trách bà ấy, anh đương nhiên phải thưởng hậu hĩnh cho em rồi.”
Lâm Duẫn Bân mắt đeo kính, diện mạo nhã nhặn tuấn tú, là một nam bác sĩ nổi tiếng đẹp trai trong bệnh viện.
“Kỳ thật em cũng không có làm cái gì cả, hơn nữa đó lại là công việc của em.” Lí Đình Ân chỉ cười ý nhị nói.
” Nghe nói việc điều trị vật lý trị liệu của bà Lỗ đều do em phụ trách phải không? Rất giỏi” Là bác sỹ điều trị chính của bà ấy sao anh lại không biết người bệnh nhân có tính tình khó chịu này.
“Chỉ cần vui vẻ trò chuyện với bà, bà sẽ ngoan ngoãn hợp tác ngay.” Sau khi cô phụ trách chăm sóc bà Lỗ. Cô đã lừa bà chỉ hai lần, ba lần nữa thôi, rồi sau khi thực hiện xong mấy lượt cuối cùng bà đã chấp nhận và kết thúc việc phục kiện.
Tuy rằng gạt người là không tốt, một bà lão còn quá đáng hơn, nhưng đây là cô nói dối có thiện ý.
“Em vẫn giống y như trước đây, hoàn toàn chả có gì thay đổi cả, bất luận người nào ở chung cũng được.”
“Có chứ, em cao lên không ít đâu.”
Lí Đình Ân thường hay nói đùa làm cho bọn họ đều bật cười vui vẻ.
Anh Lâm là hàng xóm trước đây của cô, sau khi cô được bác Mạnh thu dưỡng, hai người vốn không có gặp lại, không nghĩ đến sau nhiều năm bọn họ lại làm việc trong cùng bệnh viện.
Lần đầu tiên cô đến khoa chỉnh hình để giúp đỡ cho phòng trị liệu, nhìn thấy anh Lâm còn bị giật mình.
Sau này ở trong bệnh viện, đôi khi anh Lâm mời cô đi ăn cơm, đối với cô mà nói anh Lâm giống như người anh trai, nhớ lại ngày xưa còn mẹ anh, cô, bà có cuộc sống rất tốt đẹp, nói chuyện phiếm với anh thực sự rất vui vẻ.
“Đình Ân, giờ em có hạnh phúc không?” Lâm Duẫn Bân xoa đầu cô hỏi.
“Có ạ.” Lí Đình Ân gật đầu,”Anh Lâm, anh không có chuyện gì chứ?” Mặt anh có vẻ là lạ.
” Trường đại học y ở Mỹ đã chấp nhận đơn xin nhập học của anh, tháng sau anh sẽ đi du học.”
“Cái gì, anh muốn đi du học? Sao em lại không thấy nghe nói gì?”
“Là anh yêu cầu chủ nhiệm trước đừng nói ra.” Lâm Duẫn Bân cười cười nói .”Nếu ông nói ra ngoài, anh nghĩ anh hẳn lấy bằng tiến sĩ xong mới dám trở về.”
“Nghĩa là anh muốn đi nhiều năm?”
“Đúng vậy, anh nghĩ chờ khi anh trở lại Đài Loan thì có khi em đã là bà mẹ của mấy đứa con rồi , ha ha.”
Lâm Duẫn Bân trêu đùa cô rất vui nhưng đó cũng có thể là sự thật, bởi vì cô đã đính hôn.
Lí Đình Ân nhìn thấy anh Lâm vẫn rất quan tâm cô giống như người anh trai vậy.
“Anh Lâm, tuy em phải chia tay với anh có vẻ không vui, nhưng đi du học là chuyện tốt nên em vẫn phải nói chúc mừng anh, còn chúc anh nhanh chóng lấy được bằng tiến sĩ.” Cô thật tâm chúc phúc anh.
“Cám ơn em, Đình Ân.” Lâm Duẫn Bân nhìn cô, nội tâm của cô cảm thấy không nỡ chia tay, bất quá tâm trạng không nỡ của anh cùng tâm trạng của cô lại không giống nhau.
Đình Ân từ nhỏ là một nữ sinh rất xinh đẹp, đáng yêu, mọi người đều yêu mến. Năm đó khi mẹ cô mất, anh lại học và ở kí túc xá của trường, đến thời điểm nghỉ lễ trở về mới nghe nói cô đã có người thu dưỡng.
Nhiều năm sau g