Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
êm đó, anh xác thực có về nhà trễ hơn bình thường, cũng bởi vì hôm đó cô bị thương hai má, cho nên vẫn có nhớ.
“Tôi đã cùng Phàm Tu kết giao ba năm, vốn định sẽ kết hôn, kết quả anh ấy lại bị bức không thể không đính hôn với cô, bất quá anh ấy nói, nửa năm sau sẽ huỷ bỏ hôn ước, rồi chúng tôi sẽ kết hôn.” Cô ấy với Phàm Tu lên kế hoạch kết hôn? Lí Đình Ân càng thêm ngạc nhiên.
“Tôi cảm thấy Phàm Tu rất đáng thương, nhẫn nại chịu đựng sống chung với người mình không thích những nửa năm, lần trước anh ấy còn bảo tôi oán giận đến mức tâm tình phát phiền, rốt cuộc vì sao cô nhất định lại phải kết hôn với Phàm Tu chứ? Là vì tiền của Mạnh gia sao? Phàm Tu đối đàn bà luôn rất rộng rãi, cô muốn bao nhiêu tiền thì nói với anh ấy, tôi nghĩ anh ấy sẽ vui vẻ mà cho cô thôi, rồi cô có thể lập tức rời đi, đừng quấn quít lấy anh ấy nữa.”
“Tôi không phải vì tiền mới đính hôn với anh ấy.” Trong giọng nói mềm mại có sự kiên định, cô không muốn bị hiểu lầm.
“Không phải vì tiền, thế là gì, côđừng nói với tôi là yêu đấy? Đừng choáng, người Phàm Tu yêu là tôi, chúng tôi sẽ kết hôn, cô không phá hỏng được tình cảm của chúng tôi đâu, còn về phần cô, đừng quên thân phận của cô, anh ấy không có khả năng thích cô đâu, cho nên thông minh chút đi, nhanh chóng huỷ bỏ hôn ước, cầm tiền rời khỏi Phàm Tu.”
Lí Đình Ân không rõ vì sao cô ta cứ nhắc tới tiền, đối với cô mà nói, tiền có quan trọng như thế, vạn năng như thế sao, còn có thể dùng để mua bán tình cảm à?
Cô không muốn nói, cũng không muốn lại nghe thấy cô ta kết hôn với Phàm Tu, điều đó làm cho cô rất khó chịu, trước đó cô cũng không biết bọn họ đã đề cập đến chuyện kết hôn rồi, cũng không có ý muốn phá hỏng tình cảm của hai người họ.
“Thực xin lỗi, tôi muốn đi tolet.” Tìm cớ rời đi, không ngờ cô lại bị Tiết Nhược Ngưng giữ lại.
“Chờ một chút, tôi còn chưa nói xong.”
“Tôi không muốn nói………” Cô không nghĩ sẽ nói đó là chuyện của cô, nhưng cô ta muốn là cô ta làm! Tiết Nhược Ngưng kéo hết sức lấy cô, rồi đầy kỹ xảo đẩy cô xuống bể bơi.
Sự tình đột nhiên phát sinh, Lí Đình Ân căn bản không kịp phản ứng, hơn nữa bị bất ngờ,cô thậm chí ngay cả kêu cũng kêu không được, cả người ngã vào trong bể bơi, thân thể cứng ngắc chìm nghỉm ………
“Có người rơi vào bể bơi !” Bên cạnh có người kinh hô, toàn bộ người trong sân nhất thời xôn xao đứng dậy. Đúng lúc mọi người còn đang kêu lên sợ hãi, thì một chỗ khác của bể bơi một thân hình cao lớn đã nhanh chóng nhảy vào trong hồ, người đó tốc độ rất nhanh bơi tới bên cạnh Lí Đình Ân, kéo cô từ trong nước ra, ôm cô trồi lên mặt nước.
Thấy rõ ràng người nhảy xuống cứu là Mạnh Phàm Tu, mọi người lại là một trận xôn xao.
Còn Tiết Nhược Ngưng khuôn mặt vốn cười cười, nhìn thấy người nhảy vào bể bơi là Mạnh Phàm Tu, nhất thời trở nên kinh ngạc, không thể tin.
“Khụ khụ……… Khụ………”
Ăn vài miếng nước Lí Đình Ân trồi lên mặt nước, mới có thể hô hấp không khí, khó chịu khụ vài tiếng, thấy rõ người cứu cô là ai, cô rất ngạc nhiên, cũng không dám nói gì, bởi vì thoạt nhìn anh rất tức giận.
Ôm cô, Mạnh Phàm Tu thoải mái bơi tới tay vịn, ôm nàng ra khỏi hồ, đúng lúc Đỗ Thiếu Bình chạy tới nâng Lí Đình Ân dậy, còn Mạnh Phàm Tu động tác gọn gàng tự động nhảy lên.
Lí Đình Ân toàn thân ướt đẫm, tóc dài rủ xuống dán vào mặt, Mạnh Phàm Tu cũng một thân chật vật, hai người thoạt nhìn đều rất tệ.
Lau nước trên mặt đi, nhìn vẻ mặt kinh sợ của người con gái, một cơn giận dữ phụt bốc từ chân Mạnh Phàm Tu đi lên.”Rốt cuộc cô đang làm cái gì thế hả? Không phải nói sợ nước sao, sao lại đứng gần ven bể bơi chứ?”
Cơn giận dữ rống lên, không chỉ làm người xung quanh quan sát há hốc mồm, mà còn làm cho Lí Đình Ân cũng ở đó sửng sốt, lời muốn nói nói nhất thời lại nuốt trở lại trong bụng.
Cô biết vì sao anh lại tức giận như vậy, bởi vì cô đã hại anh bẽ mặt trước bạn bè.
Đêm nay, tất cả mọi thứ đều bị cô làm hỏng hết rồi.
Đột nhiên, bên cạnh có người ngắt lời,”Tôi thấy Tiết Nhược Ngưng nói chuyện với cô ấy, rồi lôi kéo tay cô ấy, cố ý đẩy cô ấy xuống bể bơi đấy.”
“Không được nói lung tung!” Tiết Nhược Ngưng trừng mắt nhìn người nói chuyện, rồi đi lên phía trước.”Phàm Tu, em chỉ nói chuyện với cô ấy thôi, chính vì cô ấy không cẩn thận mới rơi vào đó, em không có đẩy cô ấy.”
“Tôi rõ ràng thấy cô thúc cô ấy xuống.”
“Tôi không có!”
“Đủ!” Mạnh Phàm Tu rống giận.
“Phàm Tu, các cậu muốn vào trong nhà thay quần áo không? Trên lầu có mấy bộ quần áo sạch sẽ có thể thay đấy.”
Đỗ Thiếu Bình đứng ra hoà giải. Tuy rằng bình thường biệt thự không ai ở lại, nhưng anh vẫn hay tự nhiên ở lại một, hai ngày, vì vậy có đề phòng vài bộ quần áo để ở đây.
“Không cần, bọn mình về trước.” Đi tới bên người con gái đang cúi đầu, anh cường lực nắm lấy cổ tay cô,”Đi!”
Tiết Nhược Ngưng đi lên trước,”Phàm Tu, em………” Cô muốn giải thích mình không phải cố ý đẩy người, nhưng vừa thấy khuôn mặt tức giận, mặt lạnh bày ra trừng trừng cô, cô hoảng sợ, theo bản năng nhanh tránh ra, để bọn họ rời đi.
“Vừa nãy chỉ là một bài nhạc đệm nhỏ thôi, không có việc gì, những diễn viên nổi tiếng đã rời đi, mọi người làm ơn để ánh mắt đặt ở trên người nhân vật chính là tôi đây này.” Đỗ Thiếu Bình đột nhiên cười nói, tuy rằng đã xảy ra một ít sóng gió, nhưng anh hy vọng khách khứa vẫn có thể vui vẻ tận hứng.
Mọi người bị lời nói hài hước của anh làm cho tức cười, tiếp tục thưởng thức nhạc như thể vừa nãy chẳng có chuyện gì phát sinh cả.
Tiết Nhược Ngưng không nghe nhân vật chính nói cái gì, cô chỉ nhìn hai người kia nắm tay rời đi, đáy mắt lộ vẻ hoang mang,tất cả hành động và biểu tình của Mạnh Phàm Tu đều cảm thấy rất khó hiểu.
Phàm Tu không phải rất chán ghét Lí Đình Ân sao, thế vì sao lại là người đầu tiên nhảy vào trong nước cứu người, đứng lên rồi còn tức giận vô cùng trừng trừng nhìn cô chứ?
Thế này rốt cuộc là thế nào?
Tiểu thuyết - Vị hôn phu tuyệt tình chương 3
Lí Đình Ân tắm rửa, thay quần áo sạch sẽ xong đi ra khỏi phòng.
Nhớ tới lúc mình rơi vào bể bơi, cô vẫn cảm thấy thực sợ hãi.
Cô vốn đã sợ nước, vì hồi tiểu học có chuyến du lịch ba năm một lần, một bạn nam cùng lớp đùa dai đã đẩy mạnh cô xuống một cái ao nhỏ, dù cho mực nước trong cái ao đó rất thấp, nhưng vẫn làm cho cô bị kinh hách, từ đó về sau, cô trở nên rất sợ nước, lại càng không dám tiếp cận ao hay bể bơi nữa.
Cô xem xét lại chân bị đau, các đốt ngón tay vì chạm vào bể bơi mà có chút trầy da.
Phàm Tu thì sao, anh có bị thương không?
Rời khỏi biệt thự, trên đường trở về nhà, bọn họ một mực trầm mặc, bởi vì thoạt nhìn anh trông rất tức giận, làm cho cô không biết nên nói cái gì.
Giờ, anh nhất định lại càng chán ghét cô.
Cho dù cô có nói là mình bị Tiết Nhược Ngưng đẩy mạnh xuống bể bơi đi chăng nữa, thì cũng có tác dụng gì, bất kể lý do gì thì cô cũng đều hại anh mất mặt trước bạn bè rồi.
Cô biết anh rất tức giận, giải thích cũng chỉ vô bổ, nhưng cô vẫn muốn nói với anh lời xin lỗi, hơn nữa, cô cũng không biết anh với Tiết Nhược Ngưng đã có dự định kết hôn, nếu biết cô đã không đáp
ứng đính hôn rồi, cô sẽ hủy bỏ hôn ước, cho anh tự do.
Cô đi về phía phòng Mạnh Phàm Tu, nhưng đi qua thư phòng cửa đã đóng lại có tiếng nói chuyện điện thoại.
Anh ở trong thư phòng? Dường như nghe thấy anh nói tên cô, Lí Đình Ân nhất thời tò mò đi tới.
“Nhược Ngưng, làm thế hơi quá đáng rồi đấy, sao lại đẩy Đình Ân xuống bể bơi?” Trong thư phòng, Mạnh Phàm Tu nhíu mày, đưa lưng về cửa, mở đầu cho đoạn hội thoại là một câu chỉ trích.
“Phàm Tu, anh không phải tức giận thế, em nói em không có, em làm sao có thể có ý xấu như vậy ý, đẩy Lí Đình Ân xuống bể bơi chứ!”
“Có hay không thì tự cô biết.”
“Phàm Tu, cho dù em thật sự kéo tay cô ấy thì cũng không phải em cố ý, hơn nữa Phàm Tu, anh không phải cũng đồng ý với đề nghị của em sao, nên mới mang vị hôn thê của anh tới