watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Tiểu Thuyết Hay >

Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

Wap Đọc Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh

đọc Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 19.05.26 / 06:46
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
/>
Trịnh Minh Hạo giận dữ bắt lấy tay cô, mười ngón tay bao lấy cổ tay cô thật chặt: “Không thể nào, cho đến giờ anh vẫn chưa từng thấy anh ta!”



“Em cũng chưa bao giờ gặp anh ấy. Chúng em yêu qua mạng…”



“Shit!” Trịnh Minh Hạo chửi thề một tiếng. “Em có lầm không vậy?!”



“Em biết chuyện của mình không thực tế. Em cũng từng thử từ bỏ quên đi, đem anh ấy cho vào blacklist. Nhưng hôm bảo vệ tốt nghiệp đó, anh ấy lại add em… Em căn bản không từ bỏ được, dù đếm bao nhiêu lần số ô vuông trên rèm cửa, em cũng không thể nào quên được anh ấy!”



“Nếu yêu anh ta như vậy, tại sao bọn em không gặp mặt nhau?”



“Anh ấy ở Mỹ.” Cô ngừng một chút, nói: “Anh ấy có giấc mơ của mình, em không muốn anh ấy vì em mà từ bỏ thứ anh ấy kiên trì theo đuổi.”



Bàn tay anh cầm cổ tay cô dần nới lỏng rồi buông ra: “Là cái nhà khoa học biết viết hai chữ “lý tưởng” kia ư?”



“Em xin lỗi, hôm nay em không nên nói anh như thế!” Nếu sớm biết Trịnh Minh Hạo thích cô, cô nhất định sẽ không nói lời tổn thương người khác như vậy.



“Em đối với anh ta chỉ là một dạng ham mê, giống như trước kia anh ham mê game online.”



“Em biết!” Biết rõ sẽ đâm người ta bị thương, Lăng Lăng vẫn cố ý nói ra: “Nhưng em yêu anh ấy…”



Trịnh Minh Hạo nghe vậy, quay mặt đi, hai đấm tay nắm chặt. Cô không thấy được vẻ mặt của anh, nhưng vẫn có thể cảm nhận được những lời này làm anh tổn thương sâu đến bao nhiêu.



Nhưng cô phải làm như thế, cô không thể cho anh cái anh muốn, ngay cả hy vọng cũng không thể cho.



Cô không dám nhìn vẻ mặt Trịnh Minh Hạo nữa, quay đầu nhìn ra con đường nhựa xam xám tang thương ngoài cửa sổ. “Sau này… chúng ta không cần gặp lại nhau.”



“Em!”



“Em đi trước đây!”



Khi cô đứng lên, Trịnh Minh Hạo chắn trước mặt cô: “Ngay cả làm bạn cũng không được sao?”



“Chờ anh gặp được một người con gái khác có thể khiến anh rung động, chúng ta sẽ lại làm bạn bè…”



Lúc Lăng Lăng rời đi không có quay đầu lại, mặc dù cô rất muốn quay đầu nhìn vẻ mặt của Trịnh Minh Hạo, muốn biết liệu anh có đau lòng lắm không!



——————————————————



0 Ý là “chuyện khó tin”.





Lúc Lăng Lăng quay về phòng ngủ, trong phòng tụ tập rất nhiều nữ sinh ngành Tin học, đang sôi nổi thảo luận chuyện trận bóng vừa rồi.



Cô khách khí chào họ một tiếng rồi đi thẳng đến trước máy tính ấn nút khởi động.



Trong lúc chờ máy khởi động, Lăng Lăng nghe một giọng nữ xa lạ nói: “Dẫn 2:0 rồi mà còn thua, thật là tức chết mà!”



“Trịnh Minh Hạo rốt cuộc bị làm sao vậy? Đây chính là trận chung kết, sao cậu ta lại có thể bỏ đi giữa trận đấu chứ!”



“Tớ thấy Lý Vi hô cậu ấy bắt điện thoại, cậu ấy nhận điện thoại xong liền bỏ đi…”



“Nhất định là có chuyện gì quan trọng lắm.”



Lăng Lăng rốt cuộc hiểu được đằng sau vẻ ung dung của Trịnh Minh Hạo che giấu một tình yêu say đắm biết bao nhiêu, bao nhiêu trả giá không nói thành lời, nhưng cô đáp lại anh hóa ra chỉ có tổn thương vô tình!



Nhất thời xúc động, cô bỏ con chuột trong tay xuống, nhanh chóng lấy điện thoại ra… Bấm được một nửa dãy số, cô dừng lại.



Cô gọi điện liệu có thể nói được gì, hỏi anh có buồn không ư? Hay là nói cô không muốn mất đi một người bạn như anh…



Cô buông điện thoại, càng hiểu về anh càng đau lòng, lại càng không muốn tra tấn anh thêm nữa.



QQ vừa tự động đăng nhập đã có một tin nhắn chuyển đến: “Em có đó không?”



Lăng Lăng đang buồn rười rượi, gặp được anh, nỗi buồn rốt cuộc không thể kiềm nén nữa, suy nghĩ rối loạn căn bản khiến cô không khống chế được ngón tay: “Tại sao, tại sao vận mệnh lại đối xử với em vậy chứ?! Em không cam tâm, không cam tâm! Em không có làm gì sai, dựa vào đâu mà đối xử với em như thế!”



“Xảy ra chuyện gì vậy em?”



“Một người bạn có quan hệ rất tốt với em bỗng nói yêu em.”



Anh lập tức hỏi: “Em trả lời cậu ta ra sao?”



“Chúng ta sau này không cần gặp lại nhau.”



“Tại sao?”



‘Bởi vì anh, bởi vì ngoài anh ra em không thể tiếp nhận được người nào khác’. Cô không thể thốt ra những lời ấy, chỉ có thể hàm hồ trả lời: “Bọn em không hợp nhau, anh ấy không phải loại người em thích!”



“Anh có thể hỏi em tại sao cả gặp mặt nhau cũng không được không?”



“Em không thể để cho trái tim anh ấy hy vọng, em không muốn anh ấy lãng phí thời gian, lãng phí tình cảm vào em.” Thấy anh không trả lời, cô thử thăm dò hỏi: “Em làm sai sao?”



“Sự thiện lương của em… có đôi khi rất tàn nhẫn!”



Nhìn những lời này xuất hiện trên màn hình, đầu cô nóng lên, mất lý trí gõ một câu: “Thiện lương của anh mới là tàn nhẫn nhất!”



Nhiều khi, cô rất hận sự tàn nhẫn của anh.



Anh đối với cô không xa không gần, không lạnh không nóng, đôi khi anh dường như vô tình nói một câu khiến cô cảm nhận được thâm tình, có khi anh lại trầm mặc hồi lâu, nhàn nhạt giống như bạn bè bình thường. Cô rất muốn biết, có phải anh đã từ bỏ rung động thuở ban đầu, đơn thuần muốn làm bạn với cô? Hay là vẫn như cô, không dứt bỏ được phần tình cảm này, không thể đè nén. Nhưng anh cứ luôn luôn khiến cô không thể đoán ra.



Phỏng đoán mập mờ không rõ này khiến Lăng Lăng vốn đã mâu thuẫn rối bời càng thêm khó xử, khiến cô lúc muốn cự tuyệt lại không thể nào cự tuyệt, khiến cô lúc muốn chấp nhận lại không thể nào chấp nhận.



“Anh xin lỗi, anh lỡ lời!” Thấy cô nóng giận, anh vội xin lỗi.



Cô vẫn chưa nguôi giận, hung hăng gõ bàn phím: “Anh nói rõ cho em, anh rốt cuộc có ý gì? Đến tột cùng anh coi em là cái gì?!”



“Anh là bạn của em, không phải bạn cậu ta. Trong lúc anh rơi xuống đáy, là em đã giữ anh lại, lúc này anh chỉ muốn giúp em, khiến em có thể tự tin mà đối mặt với chính mình, đối mặt với tình cảm của em.”



Lăng Lăng không biết nói gì để đáp lại, tuyệt vọng nhìn những dòng chữ rỉ máu trên màn hình máy tính.



Hóa ra anh chỉ hành động như một người bạn của cô, rung động trước kia đã sớm bị chôn vùi trong dĩ vãng.



Anh giúp cô tìm giáo viên hướng dẫn, cổ vũ cô, nâng đỡ cô, đều chỉ vì cô đã từng giúp anh.



Cô cười chua xót, ngẩng đầu ngăn không cho nước mắt chảy xuống!



“Em gặp giáo viên hướng dẫn chưa?” Anh hỏi.



“Rồi!” Nhắc tới chủ đề này, Lăng Lăng hít vào một hơi, cố hết sức không để lộ ra nỗi buồn trong những dòng chữ: “Anh với Dương Lam Hàng quan hệ tốt lắm hả? Làm thế nào hắn chịu nể mặt anh vậy?”



“Không phải, một người bạn của anh có quan hệ rất tốt với anh ta.”



“Khéo vậy sao?!”



Vĩnh viễn có xa không: “Cũng không phải khéo! Đúng rồi, con người anh ta thế nào? Làm việc với nhau tốt chứ?”



“Em bí mật nói anh biết nhé, anh nhất định không được kể với người khác… Con người này bề ngoài làm ra vẻ đạo mạo nhưng nội tâm thì vừa âm u vừa gian trá.”



“Anh thật khâm phục con mắt thấu suốt của em!”



“Hắn ta cư nhiên dám tiết lộ đề thi với em, đây không phải việc một thầy giáo liêm khiết nên làm đúng không?”



Vĩnh viễn có xa không: “Anh nghĩ, việc anh ta tiết lộ đề thi cho em không liên can gì đến nhân phẩm, có thể là anh ta đánh giá cao em. Ở nước ngoài, đại học là nơi có tính học thuật, giáo viên có quyền lựa chọn sinh viên mình thích, ngay cả quyền miễn thi cũng có. Hơn nữa so với kết quả thi cử, họ càng coi trọng năng lực thực sự của sinh viên hơn.”



“Thật sao?”



“Người dạy sinh viên là giáo viên, không phải đại học T, lại càng không phải là Bộ Giáo dục! Làm nghiên cứu không cần một thiên tài phòng thi, mà cần người siêng năng hiếu học, có nghị lực, có quyết tâm bền chí, quan trọng nhất là, có năng lực biểu đạt tốt, cũng như năng lực giao tiếp với người khác – nhưng điểm này em đều có được.”



“Ặc! Có chuyện này sao!”







Anh nói chuyện với cô cho đến khuya.



Hơn bảy giờ tối, Lăng Lăng mới luyến tiếc thoát khỏi mạng, một mình đi siêu thị. Một khi thoát khỏi Internet, cô tựa như một người bị cả thế giới vứt bỏ, vô hồn tùy tay cầm lên một món đồ ăn màu sắc sặc sỡ.



“Bạch Lăng Lăng!” Một tiếng gọi rất nhẹ, trong phút chốc trở nên thật quý giá.



Cô quay đầu, không ngờ lại thấy một người mình không muốn thấy nhất – Dương Lam Hàng.



“Chào thầy ạ!”
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Đánh Cắp Tình Yêu
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 4
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.203
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |