Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
r />
Cô chỉ nghĩ anh ta là một gã đàn ông không giống người thường, nhưng cô không thể nào ngờ rẳng chỉ vì một câu nói đùa: “Dung mạo anh ta không có cảm giác an toàn, sẽ không có phụ nữ nào muốn cưới anh ta.”, mà anh ta lại lòng lạ hẹp hòi không cho cô tốt nghiệp thuận lợi.
Có lẽ nhận ra sự nhẫn nhịn uất ức của cô, anh ta nhíu mày có chút áy náy, muốn nói gì đó lại thôi. Cuối cùng, thản nhiên nói: “Tôi không còn câu hỏi nào nữa.”
Cô cúi chào anh ta thật thấp, cắn môi dưới nói một câu: “Cảm ơn ạ!”
…
Uông Đào nãy giờ vẫn đứng bên cửa thấy Lăng Lăng đi ra, ân cần ôm lấy hai vai run run của cô, an ủi nói: “Không sao cả đâu!”
Cô lắc đầu. Trong lòng trào dâng mãnh liệt cảm giác thất bại cùng mất mát, giống như chính mình chỉ là một cọng cỏ nhỏ hết sức tầm thường, để cho người ta dẫm đạp lên.
Dương Lam Hàng đi ra cửa, vừa mới thấy Uông Đào không coi ai ra gì ôm cô dịu dàng nhỏ nhẹ an ủi, anh ta nhanh chóng xoay người đi về hướng khác.
Cô hung hăng trừng mắt nhìn theo bóng dáng anh ta, cố ý nói bằng một giọng để anh ta có thể nghe thấy: “Tâm lý người này tuyệt đối biến thái! Ở Mỹ về thì có gì hơn người chứ…”
Bước chân Dương Lam Hàng khựng lại một chút, hiệu trưởng Chu đi bên cạnh khuyên giải nói: “Hàng à, ở đây là Trung Quốc, đôi khi không cần tích cực quá.”
“Bảo vệ tốt nghiệp ở các trường đại học trong nước đều như vậy sao?” Dương Lam Hàng than nhẹ: “Tôi rốt cuộc đã biết đại học nước ta khác với đại học Mỹ ở chỗ nào rồi: MIT có thể đem gỗ mục điêu khắc thành tác phẩm nghệ thuật, còn đại học T thì đem kim cương mài đi góc cạnh của nó… Cứ cái kiểu “vào khó ra dễ” mù quáng0 như vậy thì chất lượng chung của sinh viên Trung Quốc sẽ không thể nâng cao được.”
Trước nay cô chưa từng oán hận một ai như thế, thậm chí hận đến nỗi nước mắt không thể kìm nén.
Cô đẩy Uông Đào ra rồi chạy về phía phòng ngủ ký túc xá, đem nước mắt trút xuống ở một góc không ai trông thấy.
Cho nên, Dương Lam Hàng còn nói một câu mà cô không nghe được: “Tôi hy vọng nhìn thấy một sinh viên ưu tú tự tin nhanh nhạy biểu đạt quan điểm, ý tưởng của cô ấy. Nhưng cái tôi vừa chứng kiến lại là cảnh cô ấy ẩn nhẩn một cách hèn mọn đến dường nào, tức giận mà không dám nói… Cô ấy là một sinh viên rất ưu tú, nếu có thể, tôi hy vọng cô ấy có thể trở thành sinh viên đầu tiên của mình…”
“Về nguyên tắc mà nói, em ấy phải thông qua kỳ thi nghiên cứu sinh, tự mình chọn cậu làm giáo viên hướng dẫn, nếu không cậu không có đặc quyền trực tiếp nhận em ấy.”
“Tôi hiểu rồi!”
Dương Lam Hàng hiểu rằng, trong lòng Bạch Lăng Lăng từ lâu đã không có chỗ dành cho anh, hoặc có thể nói từ đầu đến cuối đều không có chỗ nào cả.
Anh toan tính điều gì? Mở chức năng Search Friends của QQ ra, có ngàn vạn người giống như anh. Nói không chừng trong danh sách bạn bè QQ của cô cũng có hàng trăm hàng ngàn bạn online như anh.
Nhưng cô là friend duy nhất trong danh sách bạn bè QQ của anh, là người bạn khi anh rơi xuống vực thẳm cuộc đời đã cổ vũ anh đứng lên, cũng là người con gái đầu tiên khiến trái tim anh rung động.
Vô tình vô cớ, Dương Lam Hàng vẫn muốn giúp cô thực hiện ước mơ của mình – trở thành một giảng viên đại học.
**************************
Phụ nữ trong những lúc yếu ớt thường luôn khao khát có một người để mình có thể ỷ lại dựa dẫm, chỉ cần nghe được một câu an ủi, một lời thăm hỏi ân cần từ người ấy, cô đã có thể kiên cường đứng lên.
Lăng Lăng quay về phòng ngủ, trời đất như tối sầm trước mắt, cô không bao giờ còn tìm thấy dù chỉ một tia nắng nhỏ thuộc về mình.
Uông Đào gọi điện cho cô, bảo cô không cần lo lắng, nói rằng bảo vệ tốt nghiệp chẳng qua chỉ là hình thức mà thôi.
Cô phát hiện giọng nói trong điện thoại trở nên thật xa lạ, có lẽ từ trước đến nay vẫn luôn xa lạ như thế.
Lăng Lăng tự nhủ phải bình tĩnh một lát, hờ hững ngắt điện thoại.
Ngày trước cô đồng ý tiếp nhận Uông Đào bởi vì cô lầm tưởng mình thích tiến đến với người trên mạng kia, trầm ổn, tinh tế và ân cần…
Cô những tưởng mình cũng sẽ yêu thương Uông Đào, người có được những ưu điểm ấy, nếu không đến mức nồng nàn cháy bỏng thì ít nhất cũng có thể lâu ngày sinh tình.
Nhưng cô đã sai, dãy số hư ảo kia có thể mang đến cho cô niềm vui, bất luận người nào cũng không thể thay thế! Cô cùng Uông Đào bên nhau hơn nửa năm, không hay giận dỗi, cũng không trải qua chuyện gì thực sự buồn bã, tựa như chiếc răng sứ trong miệng cô, không đau cũng chẳng có vị!
Lăng Lăng mở QQ, tra tìm dãy số của anh, mất đi lý trí mà gửi đi gửi lại yêu cầu kết bạn, mạng liên tục hiện lên thông báo: Đối phương từ chối mọi yêu cầu kết bạn mới.
Cô gục xuống trước máy tính, cảm giác bất lực không thể kiềm nén được nữa theo nước mắt tùy ý tuôn rơi, phá vỡ lớp ngụy trang của cô…
Cô nhớ anh, cô cần anh.
Không biết đã khóc bao lâu, QQ của cô vang lên hai tiếng, cô vẫn tiếp tục khóc.
Tiếng tin nhắn kêu liên tục, cô chớp chớp mắt, nhấp chuột mở ra thông báo hệ thống đang nhấp nháy.
“Vĩnh viễn có xa không” yêu cầu bạn xác nhận thân phận, tin nhắn đính kèm: “Chỗ anh trời đang mưa, anh dường như thấy em đang khóc…”
Ngón tay cô chợt run lên, thông báo tiếp theo được mở ra:
“Vĩnh viễn có xa không” yêu cầu bạn xác nhận thân phận, tin nhắn đính kèm: “Thực ra anh không nhớ em tí nào hết,”
“Ba trăm bốn mươi lăm ngày qua, anh chưa từng nhớ đến em…”
———————
0 Ý là “công trình từ thiện”.
0 “严进宽出” (nghiêm tiến khoan xuất) nghĩa là thi vào đại học thì khó mà tốt nghiệp thì dễ. Đây cũng là điểm yếu chung của giáo dục ĐH ở Trung Quốc giống như VN vậy ^^
Tay cô không tự chủ được run lên, ngón tay mất cảm giác đã không còn kiểm soát được con chuột…
Cô dùng sức lắc lắc bàn tay tê liệt mới lấy lại được ý thức, dùng tốc độ nhanh nhất nhấn vào nút đồng ý.
Ava của anh vừa xuất hiện trong danh sách bạn QQ của cô, liền bắt đầu nhấp nháy.
Vĩnh viễn có xa không: “Em khỏe không?”
Nước mắt cô tuôn rơi như thác, nhưng miệng thì cười xinh đẹp tựa đóa hoa bách hợp. Nếu anh ở bên cô, cô nhất định sẽ sà vào lòng anh, khóc lóc nói với anh: “Em nhớ anh, em yêu anh, anh đừng bao giờ rời khỏi cuộc sống của em nữa…”
Cô kích động đặt tay lên bàn phím, muôn ngàn lời nói không biết làm sao để thốt lên, lại thêm một tin nhắn chuyển đến:
Vĩnh viễn có xa không: “Với em mà nói, anh rốt cuộc là gì…”
Trái tim cô tựa như bị hai bàn tay anh bóp nghẹt, xé nát.
Cách nhau cả Thái Bình Dương, gần một năm bặt vô âm tín, bên cô đã có bạn trai, vậy quan hệ của bọn họ hiện tại được xem gì?!
Bạn online? Bạn tốt? Hay là người yêu trên tinh thần?!
Ai có thể cho cô một đáp án?
Cô gần như không đánh chữ, mất một lúc lâu mới gõ được vài câu chính xác: “Là ba trăm bốn mươi sáu ngày, anh nhớ sai rồi!”
“Anh không nhớ sai! Với anh mà nói là ba trăm bốn mươi lăm ngày…”
Rõ ràng nhớ sai còn không chịu nhận, cô tức giận dậm chân: “Không nhớ rõ thì đừng có làm ra vẻ cao thâm với em, lượn ra chỗ khác chơi, cô nương đây bề bộn nhiều việc!”
Vĩnh viễn có xa không: “Anh sợ tâm trạng em không tốt!”
“Tâm trạng em rất tốt, cùng lắm là ở buổi bảo vệ tốt nghiệp bị một tên thầy biến thái phê bình tan tác, em đang lo báo thù thế nào đây!”
“Thực sự rất biến thái sao?”
Nhắc tới tên biến thái kia, cô lập tức lau khô nước mắt, thu hồi biểu hiện đa sầu đa cảm vốn không nên thuộc về mình.
Khó khăn lắm mới túm được một đối tượng để xả, cô làm sao có thể lãng phí!
Cô bắt đầu phăm phăm trút ra một bụng bất mãn: “Không phải rất biến thái mà là tương đối biến thái, hắn ta nói đề tài em làm không đáng một xu, còn cố ý làm khó dễ em! Chỉ là một con rùa biển bơi từ MIT ở Mỹ về, có gì hơn người đâu chứ!”
Vĩnh viễn có xa không: “Rùa biển? Hóa ra từ này có thể dùng như vậy! Văn hóa Trung Quốc quả nhiên bác đại tinh thâm.”
“Tất nhiên rồi! Tên biến thái kia còn nói chất lượng chung của sinh viên Trung Quốc kém! Chất lượng anh ta cao lắm chắc?! Cao ngạo tự phụ, không coi ai ra gì, truyền thống khiêm tốn lễ phép tốt đẹp của dân tộc Trung Hoa bị anh ta đánh mất không còn một mẩu, trước mặt thầy hiệu trưởng còn tự cho mình ngon đi hạ thấp em, phô diễn t