Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
vì cớ gì lại đi đổi chữ ký cá nhân?! Còn đổi thành một câu thiệt khó hiểu: Huyết ốc Trung Nguyên phì kình thảo0 – cảnh giới tư tưởng của Lỗ Tấn, Albert Einstein há có thể vươn tới sao!” Anh viết như vậy bảo sao em không phát bệnh tim chứ!!!”
Có thể anh sẽ nói: “Anh sai rồi, anh lập tức sẽ đổi sang một câu thật rõ ràng dễ hiểu: “Chỉ cần có thể vun bón một đóa hoa, không ngại làm cỏ mục thối rữa.”"
Lăng Lăng chìm trong tưởng tượng không nhịn được mà mỉm cười, lúc ngước mắt lên thì trùng hợp chạm phải ánh mắt thăm dò của Trịnh Minh Hạo. Cô đáp lại anh ta bằng một nụ cười lịch sự yếu ớt, anh ta nhanh chóng dời tầm mắt, tiếp tục cùng nhóm bạn chung phòng nâng chén chúc rượu!
“Lăng Lăng…” Uông Đào vươn tay nắm lấy vai cô, kề mặt gần sát, trong hơi thở nồng nặc mùi rượu, “Em chưa ăn gì cả, đồ ăn không hợp khẩu vị sao?”
“Em no rồi.” Mùi rượu phảng phất trên người anh khiến Lăng Lăng cảm thấy khó chịu, cô không tự chủ đẩy anh ra, dịch ghế vềphía sau.
Trịnh Minh Hạo nhìn khắp lượt một bàn toàn đồ ăn cay, gọi người phục vụ đến: “Cho thêm một bát súp ngô trứng.”
Khi súp ngô được mang tới, Trịnh Minh Hạo chỉ chỉ vị trí của cô, người phục vụ liền đặt bát trước mặt cô.
“Cảm ơn anh!” Cô ăn một thìa, mùi hương thơm ngọt, vị nhẹ nhàng dễ chịu, nuốt vào trong bụng cảm giác ấm áp khoan khoái.
Cô tươi cười nhìn về phía Trịnh Minh Hạo: “Không ngờ anh cũng là một người rất biết quan tâm, súp ngon lắm!”
“Còn phải nói.” Lý Vi ngồi bên cô không quên tranh thủ thể hiện bản lĩnh thêm mắm dặm muối của mình: “Em đừng tưởng A Hạo cả ngày cà lơ phất phơ mà lầm, cậu ta vậy chứ có tiếng là con trai tốt đấy.”
“Thật hả? Thực ra em lạc hậu thông tin lắm!”
Lý Vi kéo kéo ghế, xích lại gần một chút: “Bạch Lăng Lăng, anh có một chuyện từ lâu đã muốn hỏi em.”
“Chỉ số thông minh của em thấp lắm, đừng hỏi em cái gì sâu sắc cao siêu nhé.”
“Hôm đó ở hàng net, Đảo Tử với A Hạo ở cùng một chỗ, tại sao em lại coi trọng Đảo Tử mà không để ý tới A Hạo?”
“Các anh ấy ở cùng một chỗ ư?” Cô sửng sốt trong chốc lát, hoài nghi nhìn về phía Trịnh Minh Hạo.
Dù sao, nghĩ kỹ lại quả thực cũng có chút kỳ lạ, Trịnh Minh Hạo với Uông Đào là bạn thân chí cốt, làm sao có thể trước khi nhận lời Uông Đào mà cô vẫn chưa từng gặp mặt Trịnh Minh Hạo được chứ.
Trịnh Minh Hạo thấy vẻ mặt ngờ vực của cô, còn thực sự trả lời: “Chúng ta đã gặp qua rất nhiều lần, là do bộ dạng anh quá tầm thường nên không dễ gì để lại ấn tượng cho người khác.”
Hai cậu bạn cùng phòng Nam Lộc và Cao Nguyên còn trêu chọc: “Đừng có khiêm tốn, bộ dạng của cậu rất dọa người, chính cậu còn không biết à!”
“Sớm đã bảo cậu đừng có đi ra hù thiên hạ, cậu không nghe. Giờ thấy choáng chưa?!”
Lí Vi lại dựa vào sát Lăng Lăng thêm một tí, cười gian manh hỏi: “Nếu lúc đó em nhìn thấy A Hạo của bọn anh, chắc Đào Tử không có cơ hội nào nhỉ!”
Lăng Lăng vờ coi như đó là một câu nói đùa, thuận miệng đáp: “Vấn đề là anh Trịnh Minh Hạo sẽ không cho em cơ hội đâu!”
“Ai nói thế?” Lí Vi thấp giọng nói: “Nếu không em thử chọn lại một lần nữa xem…”
Lí Vi nói chưa dứt câu, một cái bình rượu đã bay về phía anh ta, may là anh ta phản ứng đủ nhanh nhẹn, nghiêng người né tránh…
Sau khi tiếng vỡ choang của bình rượu chấm dứt, tiếng quát mắng giận giữ của Trịnh Minh Hạo vang lên: “Mẹ kiếp, cậu đừng có ở đó nói xàm!”
————————————————
0 Đây là một câu trong bài thơ có tên “Vô đề” của Lỗ Tấn.
+ Phiên âm Hán Việt:
Huyết ốc trung nguyên phì kình thảo,
Hàn ngưng đại địa phát xuân hoa.
Anh hùng đa cố mưu phu bệnh,
Lệ sái sùng lăng táo mộ nha.
+ Bản dịch của PGS. Phan Văn Các:
Máu tưới trung nguyên tươi cỏ cứng
Lạnh đông đất rộng nở hoa xuân
“Anh hùng” rách việc, “quân sư” ốm
Nháo nhác quạ chiều, lệ đẫm lăng
Lý Vi trừng mắt liếc nhìn hung thủ đối diện: “Xem cậu phát hỏa kìa, sớm bảo cậu đi tìm cô nào đó dập lửa đi không nghe! Cậu xem Đào Tử người ta tính tình thật là tốt!”
Đây là lần đầu tiên Lăng Lăng nghe được kiểu nói chuyện ám chỉ tình dục như vậy, mặt đỏ như gấc, quay mặt đi thì gặp ánh mắt ngây dại của Uông Đào nhìn cô cười ngây ngô, cười đến nỗi cô càng thêm đứng ngồi không yên.
Trịnh Minh Hạo nhìn ra sự xấu hổ của cô, lại ném thêm một chai bia qua: “Súc sạch cái miệng đi, coi chừng trở về tớ diệt cậu!”
Lý Vi hiểu rõ mười mươi, không chút tức giận nói: “Ý tốt không được báo đáp! Tớ không thèm nói gì nữa, tớ uống đây!”
Nói xong, anh ta cầm lấy chai bia rót đầy cốc Uông Đào, Uông Đào nấc một tiếng, vội vàng giữ cái chai, lắc đầu nói: “Tớ không thể uống nữa.”
“Hôm nay cậu đến muộn, đáng lý phải tự phạt thêm ba ly đúng không nào?”
Uông Đào cười ngây ngô gật đầu: “Đúng thế, đúng thế…”
Uống xong ba ly, mặt Uông Đào đỏ lên, mắt say lờ đờ mông lung.
Lý Vi lại rót thêm một ly.
Uông Đào hồi lâu mới tìm được ly bia, vừa cầm lên thì Trịnh Minh Hạo bên cạnh đã bắt lấy ly bia tay anh ta. “Được rồi, đừng uống nữa!”
“Tớ không… sao!” Uông Đào loạng choạng đứng dậy, ngọng nghịu nói: “Tớ mời mọi người một ly!”
Tình cảnh này, Lăng Lăng có ngốc cũng nhìn ra được Lý Vi đang cố ý chuốc say Uông Đào, cho dù không phải là bạn gái Uông Đào thì cô cũng có cách nào thờ ơ mặc kệ, đoạt lấy ly rượu của Uông Đào, cô nói với mọi người: “Ly này em thay anh Uông Đào chúc các anh!”
Một bàn đầy người trở nên ồn ào phấn khích, Uông Đào nằm bất tỉnh nhân sự trên bàn, Trịnh Minh Hạo dựa vào lưng ghế, lạnh lùng nói: “Tôi không uống với phụ nữ.”
Lăng Lăng thong thả nói: “Uông Đào là người đàn ông tình cảm sâu nặng nhất em từng gặp, chỉ là không giỏi biểu đạt… Bốn năm đại học, các anh sắp chia tay nhau, mỗi người mỗi ngả, trong lòng anh ấy khổ sở, không muốn ngừng, anh ấy rất muốn cùng các anh uống hết mình nhưng tiếc là tửu lượng không cao…”
Cô uống một hơi cạn ly bia, vị chua xót theo lời nói chảy xuôi vào cơ thể, hòa nhập với máu.
Tựa như tình yêu của cô, ngọt ngào muốn lên men, chỉ có thể tận sức nương theo cay đắng trong miệng đi tìm một chút ý vị ngọt ngào giả dối còn sót lại.
Dư vị không ngớt…
Cô lại rót thêm một ly, cười khẽ: “Em uống chừng nào là đại diện cho chừng đó tâm ý của Uông Đào, các anh cứ tự nhiên đi!”
Trịnh Minh Hạo nhìn cô, vốn dĩ anh ta cũng say, nhìn ánh mắt cô so với Uông Đào càng ngây dại hơn.
Thấy Lăng Lăng uống hết ba ly, anh ta mới lấy lại tinh thần, khui một chai bia, uống cạn.
“A Hạo!” Lý Vi nói: “Chẳng phải cậu nói không uống với phụ nữ sao?”
“Biến! Các cậu mẹ nó đừng tưởng đứng ngoài xem trò vui, hôm nay Bạch Lăng Lăng uống bao nhiêu thì các cậu cũng uống bấy nhiêu cho tớ, ai thiếu một hớp cũng đừng mơ đứng dậy bước chân ra khỏi phòng này!”
“Tớ thực sự không uống được, lát nữa tớ bò về được không?” Cao Nguyên nói.
“Không uống cũng được!” Trịnh Minh Hạo nói như đinh đóng cột: “Vậy thì nhảy qua cửa số mà về.”
“Mẹ nó! Đây là lầu bốn à!”
“Cùng lắm là tàn tật, muốn chết cũng đâu có dễ vậy?!”
“Trịnh Minh Hạo, đồ ác độc nhà cậu!” Cao Nguyên cầm ly lên, nói bằng một giọng anh dũng hy sinh: “Tớ con bà nó không tin mình uống không lại một nữ sinh!”
Hôm đó, Lăng Lăng không nhớ rõ mình uống bao nhiêu, chỉ nhớ trên mặt đất lăn lóc đầy vỏ chai, tất cả mọi người đều say, Cao Nguyên gục xuống bàn ngủ, Lý Vi cùng Nam Lộc nói chuyện loạn cào cào, Trịnh Minh Hạo vẫn trầm mặc như trước, càng uống càng trầm mặc.
……
Trong toilet, Lăng Lăng một tay chống trên bồn rửa, một tay ôm dạ dày, dạ dày của cô đau như ướp lạnh, đau đến mức muốn cắt bỏ luôn, ném qua Mỹ, để cho cái kẻ quan tâm sốt sắng kia tự mình đi nâng niu nó!
Trái tim cô đau như lửa đốt, đau đến mức cô cũng muốn móc nó ra ném đến Mỹ, dù sao nó cũng đã không còn thuộc về cô.
Chất cồn làm tê liệt thần kinh, khiến cô không thể duy trì lớp ngụy trang giả dối nữa, sự cô độc bất lực của cô, sự mâu thuẫn giằng xé của cô không thể nào đè nén tiếp.
Cô nhớ anh, cô muốn nói với anh: Anh thực sự hiểu ý nghĩa câu “Huyết ốc Trung Nguyên phì kình thảo” sa