Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
_còn dám mở miệng hỏi nữa sao? - Hoàng nói = giọng khinh bỉ
_anh nói gì? tôi hok hiểu - Vương thật sự hok biết
_anh đang giả vờ hay thật sự hok biết? chính anh là người đã làm cô ấy ra nông nổi này - Hoàng căm phẫn
_tôi đã làm gì chứ? - Vương lúc này bực hết chịu nổi - hãy mau nói tôi biết đã có chuyện gì xảy ra với cô ấy?
_tự hỏi bạn gái anh ấy? - Hoàng nói rồi bỏ đi
_huh? bạn gái ư? - Vương 100% chả hiểu quái gì cả (thực chất cũng như bao hotboy khác, nhiều người theo đuổi nhưng chưa thực sự có đối tựơng)
Sáng hum sau, nó đi học lại, vẫn còn hơi đau nhưng nó quyết hok nghỉ nữa vì nó đã "cúp" quá nhiều ngày -4 vẫn là cái hình hài sành điệu đó mà đến trường, nó hok muốn ai thấy nó yếu đuối vì đau.
_êy, bà khỏe rồi hả? - Hoàng đi bên cạnh nó
_ùhm, Thanks ông nghen! chuyện hum bữa áh - nó nói nhưng hơi ngượng
_hok sao đâu, nhóc con - Hoàng xoa đầu nó
_này, sao dám gọi tôi là nhóc con, áh - nó vẫn còn đau mà cứ khoái hùng hổ.
Trên lầu dãy lớp nó Long Vương đã nhìn thấy vs tất nhiên là
"hừm, cô trông có vẻ vui đấy nhỉ" (ghen rồi, hehe)
Giờ ra chơi hôm đó
"tít tít tít" tiếng tin nhắn ĐT, đọc xong dòng tin nhắn , Hoàng có vẻ tái xanh
_chuyện gì vậy? - Nó cũng lo cho bạn
_hok.... hok có gì? hum nay tui có việc rồi, đi một mình nhe, sorry - Hoàng nói gấp rồi bỏ đi
Nó đi theo Hoàng ra khỏi cửa tự dưng có 1 bàn tay kéo nó đi là Vương
_này, bỏ tôi ra, này, ái, đau.... - nó la ỉ oi
_............. - Vương vẫn lặng thinh kéo nó ra khu hành lang trống và khuất
_này - lúc này Vương mới thả tay nó ra
_cô im lặng chút hok đựoc sao?
_nhưng tại sao lại kéo tôi ra đây? - nó bực
_tại sao cô lại thất hẹn? - Vương mặc dù đã biết một phần câu chuyện nhưng hắn muốn chính nó nói ra
_chẳng phải tôi đã nói là có thể hok đến đc hay sao? - nó nói nhưng hok nhìn mặt hắn
_cô.... cô đừng bướng bĩnh nữa được hok? sao lại hok nói cho tôi biết chứ? - Vương nổi nóng
_điều này anh mới phải là người biết rõ nhất sao lại hỏi tôi? - nó nhìn hắn hơi khinh thường - chuyện đó là của anh với bạn gái anh, sao lại hỏi tôi?
_......nghe rõ này, tôi chưa có bạn gái, ai đã nói thế? - đầu Vương nổ tung
_thì là người trong Ngũ Vương, chẳng lẽ anh lại phụ tình cả những ngừơi thân thiết với mình? - nó nhăn mặt
Nghe đến đây, Vương đã hiểu được ngừơi nó nói là ai, lâu lâu người đó lại làm như vậy với những con nhỏ hay bám riết lây Vương mà hok phải là thành viên của Fanclub
_Hãy nghe cho kĩ đây, tôi chưa có bạn gái, chỉ là nhận vơ thôi, cô đừng tin - Vương ghì chặt vai nó cố giải thích
_thật là nực cười, tôi chẳng là gì của anh cả, tại sao lại phải giải thích với tôi? thích tôi rồi àh? - nó nói vu vơ
_ơh....ùhm... làm gì có? hok đời nào - mặt hắn lúc này đỏ ngượng chín như quả cà chua
_thôi bỏ đi tôi hok rãnh để đứng đây nghe anh nói nhảm - nó gạt phắt tay của hắn rồi bước đi lun để Vương đứng sựng chưng vì bị nó nói trúng "tim đen".
Giờ ra về tại "bản doanh" của Ngũ Vương
_tại sao cậu lại làm vậy chứ? - Vương bực mình
_mình có làm gì sai chứ? mình mình thật lòng thích cậu mà - Vy nức nở
_nhưng cậu cũng biết rằng tình cảm của mình dành chó cậu chỉ là tình bạn mà thôi - Vương nói rồi bỏ đi thẳng bỏ lại cô gái đang tức tưởi
_hức hhức... tại sao chứ, nhỏ đó có gì hơn em chứ ....hức hức - Vy ấm ức bỗng có một cánh tay choàng cô vào lòng, ấm áp, đầy iu thương
_đừng khóc nữa .... - Vẫn là vậy, có lẽ luôn luôn là vậy, từ khi là những cô cậu nhóc cấp một mỗi lần Vy khóc vì Vương thì Doanh lại là người an ủi cô, che chở cô nhưng Vy nào có biết bên cạnh cô còn có anh, anh thật quá cao cả.
========
Chậc Chậc, thật là một chuyện tình tay 5 phức tạp, rồi họ sẽ phải đối mặt thế nào khi cuộc chiến chỉ mới thực sự bắt đầu mà thôi.
Mong các bạn nhớ đón xem phần tiếp theo nha.
T/g bật mí nha" chuyện khẩn cấp của Hoàng là bệnh tình của mẹ cậu càng trở nên xấu đi, trong khi ba cậu lại đang quanh quẩn với những người đàn bà khác...
Hum nay là thứ bảy, nó được nghỉ chỉ tưởng là nó lại nằm bẹp rồi lại nướng cháy giường nhưng không hôm nay nó dậy rất sớm và ......đi bộ (siêng quá xá) vì là buổi sớm và khu phố của nó cũng là khu vắng xe cộ nên không khí hôm nay rất trong lành, sẵn tiện nó ghé qua quán trà sữa quen thuộc nhâm nhi ly trà sữa Flan
"tút tút tút" tiếng tin nhắn ĐT
<< 12h` tại khu mua sắm Mestre, không đến thì tui sẽ cho cô biết tay>>
"huh? tin nhắn, sao số lạ hoắc dzạj ta" nó đọc xong tin nhắn mà thật ra chả hiểu cái quái gì cả, nhưng vì tò mò nó cũng "ráng" 12h "lết" tới Mestre, nhưng chả thấy ai (đúng hơn là nhiều đến nổi làm sao có thể thấy tên nhắn tin cho nó chứ. chờ tới 12h 30 bực quá nó về
"hừm đúng là nhảm nhí quá mức, dzệy mà mình cũng tin" - nó lắc đầu rồi đi luôn, có một người đang ngồi trên tầng 20 tòa Mestre nhìn xuống cười sặc sụa ( người ta nhìn tưởng điên)
Còn nó lại lang thang, nhấc Đt nó fone cho Hoàng mấy ngày nay chả thấy anh ta đâu
"alô, Hoàng nghe"
_Hoàng hả? tui, Bảo nàh? đang ở đâu vậy? sao mấy ngày nay mất tâm thế? nói mau - nó liến thoắn chẳng đề anh kịp trả lời
_từtừ đã bây giờ nói qua ĐT hok tiện bà đến bệnh viện ...... đi rồi tui sẽ nói - Hoàng chẳng kịp để nó "ơh.." cái nào mà cúp máy luôn
"alô? hủm, nhưng tạ̣i sao lại là bv hắn ta bệnh gì àh" nó cũng tức tốc đến bv nhưng chả hiểu cái mô tê gì hít
Nó đón tãi đến đó và Hoàng đứng trước cổng bv, anh hok sao và nó an tâm
_sao? có chuyện gì mà ông lại ở đây? - nó thắc mắc
_ùhm..... ùh thì là mẹ tui bị bệnh nên tui phải vô đây chăm sóc cho bà - Hoàng nói vẻ bất mãn
_nhưng là bệnh gì? - nó tò mò
_là ung thư máu
_ùhm..... mẹ ông nằm phòng mấy? - nó hỏi
_phòng 105, có gì hok muốn gặp thì tui dắt cho
_thui ông vào trước đi, tui đi đây cái - nó nói nghiêm túc rồi đi gấp gáp
_ùh ùh - Hoàng cũng chưa đoán được nó đi đâu anh đành trở vào bên mẹ
chừng 10' sau nó quay lại với một giỏ trái cây + hoa và 2 hộp cơm
_phòng 105 đây rồi
"cạch" nó mở cửa, gọi khẽ
_wey, wey, HOàng
_đi đâu vậy? - Hoàng bước ra trố mắt nhìn nó - bà mua cái gì mà nhiều vậy hở, là gì vậy?- Hoàng chỉ vô đống đồ
_trái cây, Hoa- nó tĩnh bơ - này xách giùm coi
_ờh ờh - Hoàng xách cho nó giỏ trái cây
_Hoàng ơi, có bạn hả con, mau mời bạn vô đây đi - mẹ Hoàng từ phòng bệnh nói vọng ra
_d..dạ - Hoàng kéo nó vô
_dạ, con chào bác - nó lễ phép
_mẹ, đây là Ngọc Bảo, bạn con đó mẹ - Hoàng giiới thiệu
_ờh, bác chào con, trời con mua đây sao? con muốn bác thành béo phì luôn hả?
_ơh dạ.... dạ đâu có - nó bối rối gãi đầu
Trước mặt nó là bà Lan, bà là người phụ nữ mang nét đẹp sang trọng, quý phái nhưng lại hiền từ, một đôi mắt đen láy với vài vết chân chin, một nụ cười nhỏ nhắn kín đáo, một mệnh quý phu nhân
bà thân thiện lắm, luôn cười và chọc nó.
_àh, Hoàng nèh, tui có mua cơm đó, thấy ông phờ phạt quá chắc chưa ăn gì đâu, mau ăn đi kẻo nguội - nó đưa hộp cơm cho Hoàng
_con thật là chu đáo, thằng Hoàng mà rước được con bé nào như con chắc nó sướng lắm ấy - bà Lan cười hiền giọng nói đừa nhưng làm 2 lứa trẻ ngượng chín cả mặt
_mẹ........
_con thật ra rất hậu đậu, hìhì
Nhưng những tiếng cười lại mau xóa tan bầu không khí ngượng ngùng
Và cứ thế là ngày ngày nó vẫn đến thăm bà Lan thường xuyên. Và tình bạn giữa nó vs HOàng cũng tăng thêm một level mới nhưng vẫn chỉ là tình bạn thôi vớinólàvậy,nhưngđốivới"aikia"thìt
Giờ ra chơi, Vương lại chạy tới nắm tay nó "lôi" đi làm bao nhiêu ánh mắt ghen tức đổ dồn
_anh làm cái quái gì vậy huh? bỏ ra , bỏ tay tôi ra - nó vùng vằng nhưng hắn mạnh quá
Lại là chỗ hành lang
_cô! tại sao cô đi với hắn! - Vương hét làm nó giật cả mình (hú tim)
_hắn? hắn nào? - nó ngu ngơ
_là tên Hoàng chứ ai? - Vương bực mình hỏi
_àh, đúng tôi đi với Hoàng, nhưng liên quan gì tới anh? - nó tĩnh bơ
_thì thì.... hok liên quan, nhưng.... nhưng tôi thích hỏi thì sao? - Vương lấp bấp
_chuyện riêng, Hoàng là bạn tôi thì tôi có quyền đi chung chứ -nó cãi
_hừm, nhưng hắn là con trai, cô hok nên đi 1 một mình với hắn - Vương lại ghì vai nó
_buồn cười nhỉ, vậy anh bắt tôi đi với anh àh? - nó la
_ùh - Vương "ùh'
_thế vậy anh con gì? cũng là con trai chứ gì? - nó bắt bẻ
_nhưng tôi khác - Vương đã nổi nóng thật sự
_anh ta còn tốt hơn anh nhìu - nó hứ rồi quay đi
Vương chồm người tới, trao nó một "kiss"
1' rồi 2'
_ưhm ...ưhm ... - nó vùng khỏi Vương và đương nhiên là hắn bị ăn tát - đồ đê tiện, tránh xa tôi ra - nó nói rồi bỏ đi
Mặt nó nóng bừng môt phần vì tức một phần vì shock (còn phần còn lại thì sao ta? )
Tối hôm đó, nó chẳng thể nào n