watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Truyện Teen Hay >

Tôi Yêu Em, Cô Bé Ngốc Của Tôi

Wap Đọc Tôi Yêu Em, Cô Bé Ngốc Của Tôi

đọc Tôi Yêu Em, Cô Bé Ngốc Của Tôi đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 20.05.26 / 03:53
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
n mình rồi - Vương cười ha hã

Sáng hôm sau, mọi thứ lại bình thường, cả nó và Vương đều làm được bài nên Vương dẫn cả đám đến ngoại thành chơi, hắn ta có một biệt thự gần biển ở đó

Chiếc xe limousine đen tuyền đã dừng lại ở trước ngôi biệt thự to, trước cửa là hai hàng hoa giấy trắng muốt, bên trong khá rộng, có cả một hồ bơi và đài phun nước, ngôi nhà có kiến trúc khá hiện đại, nom rất mát mẻ

_mau vào thôi, thức ăn đã chuẩn bị rồi đó - Vương thúc cả bọn

Thế là cả đám nhào vô bàn như lũ chết đói và "dọn dẹp" bàn khá "sạch sẽ"

Xong Kỳ với M.Anh thì đi ra khu chợ gần đó mua sắm còn Vy với Doanh thì đi chạy ra khu vui chơi giải trí (hai người nỳ đã hẹn hò rồi đó)

Ăn xong, mỗi cặp đã đi một nơi, VƯơng thì dắt nó ra biển chơi, và ngắm hòang hôn

"rào.....rào......" tiếng sóng biển và tiếng gió thổi nghe rất vui tai, từng cơn sóng gợn lăn tăn rồi dạt vào bờ.

_đẹp lắm, đúng không? - Vương nắm tay nó

_đúng, rất đẹp - nó cảm thấy thật bình yên, nó dựa vào đôi vai rắn chắt của Vương

_em biết tại sao hoàng hôn lại đẹp như vậy không? - Vương nhìn nó dịu dàng

_huh? tại sao lại như vậy? - nó tò mò

_vì đó là trái tim của anh dành cho em - Vương nói rồi nâng tay nó đặt lên ngực mình - thấy không nó đang bùng cháy như ánh hòang hôn kia đó

_vâng em thấy rồi - Bảo hạnh phúc tựa đầu vào lòng Vương, còn hắn thì ôm thật chặt nó vào lòng.

Gió biển thật mát quá, mới đó nó đã lim dim ngủ rồi

_ngủ ngon nhé, công chúa của anh, anh yêu em - Vương thì thầm vào tai rồi hôn nhẹ lên trán nó, trông nó lúc này chẳng khác nào một đứa trẻ lên ba cả

Nó mơ, trong giấc mơ, nó thấy một hòang tử, lại là khung cảnh ấy, là một khu vườn với rất nhiều lòai hoa đủ màu sắc, đủ hương thơm, nơi đó có cả chiếc xích đu màu trắng mà nó đã từng mơ thấy, nhưng chàng hòang tử của nó không ngồi trên chiếc xích đu nữa, chàng đang tiến lại gần nó và đặt cho nó một nụ hôn, một nụ hôn cổ tích.

Thức dậy, nó thấy mình đang nằm trên cát, còn Vương thì đi đâu mất rồi, nó thấy hơi trống vắng nên đứng dậy và đi tìm hắn, nhìn xa xa có một dáng người đang lui cui làm gì đó, nó hiếu kỳ nên tiến lại gần, là Vương, hóa ra là hắn, mà hắn đang làm gì vậy kìa?

Vương bỗng quay hoắt lại và thấy nó, hắn liền chạy ngay đến và bịt mắt nó lại

_không được nhìn

_này, anh làm cái gì vậy? Buông em ra nào - nó cố gắng kéo tay hắn ra nhưng không được

_im lặng nào, chừng nào anh cho phép em mới được mở mắt - Vương ôm nó từ đằng sau - rồi, mở mắt ra đi

Nó từ từ mở mắt và trước mặt nó bây giờ là những ngọn nến, những ngọn nến lung linh đầy màu sắc được xếp thành hình trái tim. Bên trong là một dòng chữ viết trên cát

<>

Nó không thể nói nên lời nữa, nó rất vui, rất hạnh phúc, những giọt nước mắt bỗng lăn dài trên đôi má hồng hào, nó xoay lại và nở một nụ cười với VƯơng và ôm hắn thật chặt

_này....sa...sao lại khóc chứ? - Vương thóang bối rối - đừng khóc mà

_cảm ơn, cảm ơn anh, em.... - nó nói thì thầm vào tai Vương - em yêu anh

Và sau đó là chuyện gì xảy ra nó cũng đã xảy ra, they're kissing each other, a sweet kiss

Một lát sau, chúng nó vào trong

_mà sao lại là stupid chứ? - nó chợt nhớ ra chuyện gì

_huh? - VƯơng ngớ mặt

_tại sao lại là stupid girl chứ? - nó làm vẻ tức tối

_ấy ấy đừng giận, thì em như thế thì anh ghi như thế - Vương thì thầm vào tai nó rồi chạy vào trong thật nhanh

_này....anh đứng lại mau - nó ba chân bốn cẳng chạy rượt theo

Bọn kia thì đã về lâu rồi, thấy bọn nó dí nhau mà lắc đầu

_trời ạ! làm gì mà như cái nhà trẻ thế này hả? - Vy than ôi

_hihi mình thấy như vậy vui mà Vy - M.Anh góp ý

_mà nhìn bọn nó cứ như trẻ mẫu giáo, buồn cười chết đi được - Kỳ với Doanh cũng bó tay cười phì

Trời đã tối, bọn nó ai về nhà nấy, nó cũng vậy.

"cạch" nó bước vào phòng khách, ba mẹ nó dường như đã ngồi đó đợi sẵn

_Bảo, con lại đây, ba mẹ có chuyện muốn nói - mẹ nó vẻ mặt nghiêm nghị

_dạ? - nó tiến lại rồi ngồi xuống ghế sofa

_ta không muốn vòng vo nên sẽ vào thẳng vấn đề luôn - ba nó hớp ngụm trà

_dạ, con đang nghe đây ạ - nó lẽ phép

_vì công việc của công ty hiện tại đang gặp rất nhiều khó khăn, ta lại có một người bạn, ông ta bảo sẽ hỗ trợ công ty ba với một điều kiện... - ông Lâm ngừng lại khuôn mặt lộ rõ nét u sầu

_điều kiện gì vậy ba? - nó nói mà lo sợ, nó có cảm giác sẽ nghe được đều gì đó không lành

_điều kiện là....con phải lấy con trai ông ấy - bà Trinh bóp chặt vai nó tỏ vẻ đau lòng

_th...thật...vậy...sao...ạ? - nó như bị sấm đánh ngang tai

_nếu con không muốn thì chúng ta không ép - ông Lâm giọng sầu não - nhưng nếu không làm vậy thì công ti ta sẽ phá sản bất cứ lúc nào

_hức hức.... mẹ biết điều đó là làm khó cho con, nhưng chúng ta không còn các nào khác - bà TRinh khóc nức nở

_....cho...cho con...1...ngày - mặt nó tái lại, nó lẩn thần bước lên lầu một cách vô hồn

Tại phòng nó

Nó muốn vứt bỏ tất cả mọi thứ vừa nghe và xem như không có chuyện gì xảy ra nhưng nó không thể, nó thực sự không thể. KHông nghĩ gì thêm nó lao nhanh vào phòng tắm, nó muốn ngâm mình trong làn nước ấm để dịu đi nỗi buồn

"tại sao chứ? tại sao lại như vậy chứ?" - nó òa khóc



Một ngày mới lại đến và ngày cũ trôi đi, hôm nay là ngày mà nó phải trả lời, chuyện của công ty ba nó không thể nào trì hoãn được nữa, mọi thứ bây giờ đối với nó như chìm vào bóng tối.

Nó lại đến trường với khuôn mặt lạnh toát

_này, Bảo bọn anh ở đây nè - Vương gọi nó mà lòng vui sướng

_tôi có chuyện muốn nói - khuôn mặt nó lạnh băng làm Vương cảm thấy có chuyện không lành, cả hai dẫn nhau đến vườn sau của trường

_có chuyện gì sao?

_hãy chia tay đi, một thời gian thôi - nó ngước lên nhìn VƯơng bằng ánh mắt vô hồn

_cái gì? em nói đùa phải không? - Vương mặt méo xệch

_không, hãy tạm thời chia tay một thời gian - nó lặp lại vẻ mặt nghiêm nghị

_nhưng tại sao? - Vương nhăn mặt

_chẳng sao cả, vì tôi không thích nữa - nó lạnh lùng đáp, nó không muốn Vương biết tình hình của nhà nó, làm như vậy chắc chắn hắn sẽ phản đối, nó không muốn ba mẹ nó phải khổ tâm nữa, nó đã quyết định sẽ đính hôn.

_em nói dối - Vương hét lớn

_không là thật - nó nhìn vào mông lung

_em hãy nhìn thẳng vào mắt anh mà nói - Vương dằn hai vai nó

_tôi...tôi muốn chia tay - nó nhìn Vương bằng ánh mắt vô hồn rồi vội vàng chạy đi, nó không muốn hắn ta nhìn thấy gương mặt đầy nước của nó lúc này.

_aaaaaaaaaaaaaaaaa... - Vương hét lớn làm cả bọn chạy đến

_mày làm sao vậy? - Doanh với Kỳ xông vô

_anh Vương, anh có làm sao không? - Vy với M.Anh lo lắng

_tránh ra hết đi - Vương quát lớn rồi biến đi mất luôn

"cô nói dối, nhất định là nói dối, cô tưởng tôi là ai mà nói quen là quen muốn chia tay là chia tay" Vương mắt đỏ lừng

"em xin lỗi, em thật sự xin lỗi, hãy cho em thời gian ....hức hức" nó khóc trong đau đớn, bầu trời mây đen mù mịt, mưa, những hạt mưa nặng trĩu đã rơi xuống như khóccùng nó. Nó chạy, chạy mãi, chạy về nơi không có kết thúc.

Nó đang chạy thì bỗng có tiếng xe

"két.............................."

Đầu óc nó như mờ dần, mọi thứ xung quanh nó quay cuồng, nó lại ngất.

Trời mưa tầm tã, lạnh buốt, đôi vai gầy gò và héo hon của nó được nhấc bỗng lên, có cái gì đó thật ấm áp.

"lại là cô bé ư?" một suy nghĩ chợt lóe.

Giờ lên lớp mọi thứ như trống vắng và thiêu thiếu, nó và Vương, 2 chỗ trống, dù sao đi nữa chỉ còn ngày mai nữa là đến hè rồi. Sao mà buồn thảm đến thế?

Nó lại mê man, một giấc mơ à không mà là một cơn ác mộng lại đến với nó. nó thấy mình bị đẩy xuống một cái hố, một cái hố sâu vô tận.

_đừng...đừng... aaaaah - nó la lên rồi bật tỉnh, đầu nó đau kinh khủng

_em dạy rồi à? - là tiếng nói của một ngừơi ngoại quốc là tiếng Pháp

_anh là ai? - nó lờ đờ mở mắt

_em không nhớ tôi sao, cô bé? - anh chàng người Pháp cười thử thách

_anh là Joéph Wedton phải không? - nó lờ mờ - đúng rồi chính là anh - nó reo lên

_tôi cũng không đến nỗi không gây ấn tượng với cô bé nhỉ, à mà em tên Bảo mà phải không?

_đúng ạ - nó trả lời

_mà này, sao cô bé cứ chọn xe tôi mà đâm sầm vào thế? xe tôi ấn tượng lắm sao? - Joéph trêu nó

_hìhì, chắc tình cờ thôi mà - nó gãi đầu, chính bản thân nó cũng không hiểu tại sao nó cứ chọn đúng xe của anh mà nhảy bổ vào.

_em còn mệt không? - Joéph quan tâm

_à...dạ không ạ - nó trả lời

_trời cũng đã tối rồi, sao em không ở lại ăn một bữa cơm - Joéph đề nghị - như vậy được không?

_anh thật sự không phiền chứ?- nó rất sợ phải làm phiền người khác

_đừng lo, em muốn ở lại đây cũng còn được nữa là - Joéph nở nụ cười

_th
<<1 ... 1516171819 ... 21>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Rắc rối đáng Yêu
Học Viện Nổi Loạn
Cô dâu 17 tuổi
1234...161718»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.257
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |