Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
yện này có lẽ ko đơn giản như Kỳ Sơn nghĩ , cuối xuống nhìn nó , Kỳ Sơn điềm đạm nói :
_’’ Giờ em đang ở đâu ? ‘’
Nó ko nói , chỉ đi về phía trước , thấy thế , Kỳ Sơn vội chạy theo .
Nó dẫn Kỳ Sơn về ngôi nhà nó đang ở , bước vào trong , nó để cặp lên bàn .
Thấy nó như người mất hồn , Kỳ Sơn liền lại kéo tay nó :
_’’ Trời hôm nay đẹp lắm đấy ! ‘’
Cả 2 cùng ngồi xuống bậc thềm trước nhà .
_’’ Kể cho anh nghe đi . Chuyện gì đã xảy ra vậy ? ‘’
Kỳ Sơn đưa mắt nhìn nó , ánh mắt ấy làm nó tin tưởng , ko ngần ngại , nó ngồi kể lại câu chuyện ấy cho Kỳ Sơn nghe , mỗi khi nhắc lại chuyện đau thương ấy , ko hiểu sao , dù có kiềm nén bao nhiêu đi chăng nữa ! dù có cố tỏ ra mạnh mẽ đi chăng nữa ! Nước mắt nó vẫn cứ tuôn ra ko ngừng ….
Kỳ Sơn nghe nó kể , thấy nước mắt rơi trên mặt nó cũng đau lòng ko kém !
Khẽ kéo đầu vào vai mình , Kỳ Sơn nói = cái giọng trầm ấm :
_’’ Em nhìn lên trời đi , 1 trong số các ngôi sao ấy là cha mẹ em đấy , thấy em như vầy , họ sẽ ko vui đâu , em phải mạnh mẽ lên ….., có anh ở cạnh em mà ! ‘’
Lại 1 lần nữa , nước mắt nó tuôn rơi , mẩu chuyện này , câu nói ấy , nó đã từng nghe rồi , là …..hắn đã nói vs nó , tại sao lại luôn phải làm nó nhớ đến hắn thế ? Nó ko muốn chút nào , nếu nó ….thích cháu của kẻ thù liệu cha mẹ nó có yên giấc ko ? Liệu họ sẽ nghĩ sao ? Họ có đồng ý vs nó ko ? Tại sao con người sống lại phải có thù hận đi theo ? Nó ko hiểu , ko hiểu tại sao ông hắn lại thù hận gia đình nó !
Nó tựa đầu vào vai Kỳ Sơn , hơi ấm dễ chịu ấy làm nó chìm vào giấc ngủ , nó cảm thấy an toàn ….
Hoa , là hoa rơi , hương thơm ngào ngạt tỏa ra khắp nơi , nó thích thú chạy nhảy wah cánh đồng đầy hoa thơm ngát , đằng xa , có 2 bóng người đang nhìn nó , nó ko thấy rõ mặt họ , nó chạy tới thì họ lại càng lùi ra xa , nó đưa tay vs lấy nhưng ko được …..
_’’ Con gái ngoan ‘’
1 giọng nói ấm áp vang vọng lại từ phía đó , nó cố nhìn nhưng ko thấy mặt 2 người nhìn nó .
Đúng rồi , họ gọi nó là ‘’ con gái ..’’
Vậy …. Họ là …
_’’ Cha mẹ … ‘’ . Nó reo lên
_’’ Con ngoan , đừng khóc & cũng đừng hận ông ấy , ta biết , tại ta , vì tình yêu vs mẹ ta mà ông ấy mới mù quáng đến vậy , ta & cha con ko trách ông ấy nên con cũng đừng trách ông ấy , ta & cha sẽ luôn dõi theo 2 con , con hãy cứ làm những gì con nghĩ là đúng , đừng để thù hận làm mờ lý trí , con nhé ! ‘’
_’’ Con nhớ cha mẹ lắm ! ‘’ .
_’’ Con ngoan , 2 ta sẽ vui nếu con vui đấy . À , con đừng buồn nữa bởi vì …….cha & mẹ đã thành thiên thần & sống hạnh phúc bên nhau mãi mãi ..Hãy sống tốt & luôn vui vẻ con nhé ! ‘’
Rồi luồng sáng tắt vụt đi , 2 bóng người ấy cũng biến mất .
Nó cố chạy theo , chạy nhanh nhất có thể , nhưng nó ko tài nào theo kịp , nó ko tài nào vs tới cha mẹ mình ……
_’’ Cha , mẹ ! ‘’
Nó choàng tỉnh & hét lên sau giấc mơ ngắn ngủi . Mồ hôi lấm tấm trên trán nó .
Nghe tiếng no hét , Kỳ Sơn vội chạy tới :
_’’ Em nằm mơ à ? ‘’
Nó gật gật đầu & way sang nhìn đồng hồ . Đã 5 giờ sáng rồi , chợt , nhớ ra 1 điều , nó way sang Kỳ Sơn , mặt lo lắng :
_’’ Anh ko ngủ sao ? ‘’
Kỳ Sơn mỉm cười nhìn nó , đưa tay xoa đầu nó :
_’’ Ko sao , em đói bụng chưa , anh nấu cháo rồi đấy , số 1 nhé , ngon ko chê vào đâu được ! ‘’
Điệu bộ của Kỳ Sơn làm nó phải bật cười ….
Chap 14 : Gượng dậy sau nỗi đau
Cả 2 cùng ăn sáng rồi cùng đến trường . Nhờ có Kỳ Sơn ở cạnh mà nó vui vẻ hẳn lên .
Hôm nay , ko khí mát mẻ , bầu trời trong xanh 1 cách lạ thường .
Báo hiệu điềm lành chăng ?
Nó mỉm cười vui vẻ , nó sẽ ko mang thù hận nữa , vì cha mẹ nó cũng đâu trách ông hắn . Vậy là …..nó có thể thích hắn rồi !
Vừa vào tới cổng trường , nó bắt gặp được ánh mắt của mọi người xung wanh nhìn mình & xầm xì to nhỏ :
_’’ Xí , đĩa mà đeo chân hạc , ko biết nhục là gì …. ‘’
_’’ Con nhỏ này , cứ đeo bám 3 chàng hoàng tử của trường , ko biết có ý đồ gì nữa … ‘’
_’’ Nó làm anh Nhật Lâm mấy hôm nay ko tới trường , giờ lại đi cùng anh Kỳ Sơn nữa chứ ! .. ‘’
…..
_’’ Im hết đi ! Muốn bị đuổi học à ? ‘’ . Kỳ Sơn đưa mắt nhìn sag nơi nói xấu nó & quát làm đám
đó phải bỏ đi .
Dù sao cũng wen rồi , nó ko chấp mấy người đó , mỉm cười nhìn Kỳ Sơn để Kỳ Sơn an tâm .
Nó vào lớp học , hôm nay có tiết toán ..
Nó đành ‘’cuốn gói’’ tới phòng hội trưởng ….
Đặt chân tới phòng hội trưởng , nó bàng hoàng khi thấy cảnh trước mặt , hắn đang vui vẻ nói cười vs 1 đứa con gái – ko phải nó ..
Chân nó va vào thành cửa , phát ra tiếng động làm cuộc trò chuyện ngừng lại , thấy nó , hắn buông người con gái đang vòng tay ôm ra & nói :
_’’ Ngồi xuống đó đi , lấy bài tập ra làm ‘’
Rồi way sag người con gái bên cạnh , hắn nhẹ nhàng nói :
_’’ Jani , em về trước đi , chút anh về ! ‘’
Nghe hắn nói , đứa con gái ấy ngoan ngoãn ra về .
Trong đầu nó rối bời , nó muốn hỏi hắn người đó là ai nhưng ko sao nói ra được.
Mới đó mà hắn đã thân mật vs đứa con gái khác rồi !
Cũng phải thôi !
Nó & hắn đâu có gì , vả lại , hắn wen ai là quyền của hắn mà ……nhưng sao nó lại đau thế này ?
Thấy vẻ mặt của nó , hắn biết chứ , hắn biết nó buồn lắm , nhưng vì sự an toàn của nó nên ……
Tối hôm wa . Tại biệt thự họ Nhất
_’’ Ha ha , cháu ta càng ngày càng đẹp ra , hôm nay về , có 1 món quà cho con đây ! Jani , vào đây ! ‘’
Vừa nói ông vừa nhìn ra cửa .
1 cô gái bước vào , gương mặt trái xoan , má lúm đồng tiền , xinh như búp bê , mỉm cười tươi chào hắn .
Hắn ko đáp lại , vẫn giữ ánh mắt lạnh lùng đến vô cảm .
_’’ Jani là đứa con gái tốt , ta muốn con đối xử tốt vs nó , có thể sẽ là ….vợ tương lai của con đấy , Hải Long ! ‘’
_’’ Sao ? ‘’
Hắn bất ngờ đứng phắt dậy , đưa mắt nhìn ông nội hắn.
_’’ Cứ phản đối , nếu muốn ‘’con bé’’ ấy giống mẹ nó ‘’
Ông nhìn hắn đầy hăm he .
Hắn ko ngờ ,người hắn luôn kính trọng từ bé lại là người thế này đây , mỉm cười chua xót , hắn bỏ lên phòng ……..
Jani : 1 cô gái đáng iu , nhỏ hơn nó 1 tuổi , rất hiểu lý lẽ …..
***
Thực tại :
Tiết học toán của nó trôi wa 1 cách ảm đạm .
Kỳ Sơn đợi nó trước cổng trường , nó cùng Kỳ Sơn đến nhà hắn vì Kỳ Sơn muốn thế .
Vào đến nhà , vừa thấy Kỳ Sơn hắn hơi bất ngờ :
_’’ Mày về khi nào vậy ? ‘’
_’’ Tối wa ! ‘’
_’’ Ừm ….’’ . Rồi hắn way wa nó _’’ Ta học thôi ! ‘’
Nó lại phải ngồi hì hụt giải toán , trog khi hắn cứ cằm cái roi nhịp nhịp làm nó ‘’có áp lực’’ , nộp cuốn tập cho hắn xog , nó vươn vai , mắt nó nhướn hết nổi rồi , gật lên gật xuống 1 hồi , nó bắt đầu lim dim ngủ & ….
Nhìn cuốn tập nó làm , sai thì nhiều mà đúng thì ít , hắn way wa định cho nó ‘’ăn roi’’ thì bắt gặp nó đang ngủ ngon lành , nhìn mặt nó đáng iu y như ……con tiểu Linh Linh í .
( Sao hắn lại ví nó thế nhỡ ^O^ )
_’’ Nói chuyện chút đi , nhân lúc em ấy đang ngủ ! ‘’ .Kỳ Sơn lấy áo đắp cho nó & tiến lại chỗ hắn ngồi .
_’’ Nói gì ? ‘’ .Hắn thản nhiên
_’’ Chuyện gì xảy ra vậy . Mày nói tao nghe đi . Tao nghe nói hình như ông mày đã về nước phải ko ? ‘’
_’’ Phải ! ‘’
_’’ Thằng Nhật Lâm là anh trai của Hoàng Linh sao ? ‘’
_’’ Ừm ! ‘’
_’’ Mày nói câu dài hơn là mày chết à ? ‘’
_’’Nói gì ? ‘’
Hắn cứ thản nhiên trog khi Kỳ Sơn đang tức ói máu , hỏi tới đâu , hắn đáp gọn tới đó ….
Ko thèm đôi co vs hắn nữa , Kỳ Sơn vs lấy cái remote , bật tivi lên xem .
Ngủ 1 hồi lâu , nó sực tỉnh , nó dụi dụi mắt ngước lên nhìn đồng hồ , đã 8h rồi !
Chết !
Nó vội vs tay lấy cuốn tập !
Nhưng nó chậm hơn hắn 1 giây , hắn cầm cuốn tập lên & nhìn nó :
_’’ Xòe tay ra ! ‘’
Hic . nó đã hiểu số phận ‘’bi đát’’ của nó , lại bị ăn roi nữa .
Nhưng ko , trái vs suy nghĩ của nó , hắn ko đánh nó , hắn chỉ đưa cuốn tập cho nó & nói :
_’’ Về học lại công thức cho kỹ , mai mà làm sai thì ăn roi gấp đôi ! ‘’
Nó giật lấy cuốn tập & ra về .
Kỳ Sơn cũng đi theo nó .
Vừa ra tới cổng thì :
_’’ anh Hải Long ơi , ông tới thăm anh nè……’’
Giọng nói trog trẻo của Jani vang lên .
Trước mặt nó là Jani & ông nội hắn .
Nó bất ngờ .
Ông nội hắn nhìn nó 1 hồi lâu rồi nhéch mép cười :
_’’ Con gái của 2 người kia đây sao ? ‘’
Nó đứng im đó , nhớ lại lời cha mẹ nó nói trog giấc mơ ...
Nó mỉm cười nhìn ông nội hắn & nói :
_'' Cháu chào ông ! ''
Ông nội hắn ngạc nhiên trước thái độ của nó , bật cười mà nói :
_'' Ha ha , ko hận ta sao , ta đã giết cha mẹ con đấy & cũng có thể sẽ ..... ''
_'' Ông nội ..... ! ''
giọng lạnh lùng của hắn vag lên sau lưng nó cắt ngag câu nói của ông hắn .
Nhìn nó vs ánh mắt ko mấy thiện cảm , ông nội hắn nhếch mép cười rồi đi vào nhà .
Hắn & Jani cũng đi theo phía sau .
’’ Ông … tới giờ này có gì ko ? ‘’ . Hắn lạnh lùng hỏi khi thấy ông đã yên vị ngồi xuống ghế .
_’’ Nếu ta ko tới thì đâu biết con bé ấy có ở đây ? ‘’