Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
ó , nó cất tiếng hỏi :
_’’ Anh Nhật Lâm đâu ? ‘’
_’’ Ra ngoài rồi ‘’. Hắn cũng vậy , trả lời thản nhiên như chưa từng có chuyện gì.
Nó ngồi xuống cạnh hắn & dò xét :
_’’ Nếu có em gái , anh có vui ko ? ‘’
Nghe nó hỏi thế , hắn cũng hơi bất ngờ :
_’’ Sao lại hỏi tôi chuyện đó ? ‘’
_’’ Thì anh cứ trả lời đi ! ‘’
_’’ Tôi ko thích có em gái ! ‘’
_’’ Sao lại ko thích ! Hay là như vầy , thí dụ , tôi … à em là em gái của anh , anh có vui ko ? ‘’
Hắn buông tờ báo xuống ,hôm nay hắn thấy nó hơi lạ , sao cứ nói đến chuyện em gái , bực bội , hắn gắt lên :
_’’ Ko , cô bị sao vậy hả ? ‘’
_’’ Hoàng Linh là em gái mày đó , Hải Long ‘’
Nhật Lâm từ ngoài đi vào , nói vs hắn :
_’’ Sao ? Em gái ư ? ‘’
Hắn đứng phắt dậy , tim như bị ai bóp nghẹt ,trò quái quỷ gì đây ?
Hắn vờ cười như đang dính vào 1 trò chơi :
_’’ Ha , diễn hay lắm ! ‘’
_’’ Ko diễn đâu , em nói thật đó ! ‘’. Nó nhìn hắn.
Hắn như ko tin vào tai mình nữa . Nó vừa nói gì chứ ?
Hắn & nó là anh em ư ? Ko phải chứ ….
Reng ……reng ….
Đột nhiên chuông điện thoại vang , Nhật Lâm nhấc máy .
_’’ Ta đây ! ‘’
_’’ Ông Nhất ? ‘’
_’’ Con , Hải Long & con bé Hoàng Linh nữa , đến nhà ta ngay , các con đã biết chuyện rồi phải ko ? Bây giờ là lúc ta kể đoạn kết cho các con nghe ! ‘’
_” Dạ ! ‘’
Gác máy , Nhật Lâm khẽ thở dài :
_’’ Ông Nhất sẽ kể đoạn kết cho chúng ta nghe , mau tới đó thôi ! ‘’
Cả 3 cùng lên xe tới đó .
Nó hoang mang , ko pit ai là anh trai mình , nếu là hắn thì sao ? hoặc ko phải hắn mà là ai khác thì sao ?
Hắn thì đầu óc như muốn nổ tung , sao nó lại là em gái hắn chứ ? Ko thể như thế được , hắn chưa khẳng định tình cảm của mình vs nó mà …..
Còn Nhật Lâm , trog lòng có gì đó lo lắng , sao ông Nhất lại kêu Nhật Lâm đi theo chứ ? Nhật Lâm ko muốn trở thành anh trai nó tí nào ….
& điều duy nhất hắn & Nhật Lâm nài nỉ ông trời đó là :
‘’ Làm ơn đi , Hoàng Linh ko phải em gái mình , cầu mong là vậy . Đây chỉ là hiểu lầm , là hiểu lầm mà thôi ….. ‘’
Két !
Chiếc xe dừng lại ngay trước cổng 1 cái biệt thự to lớn .
Cả 3 bước xuống , cùng vào sảnh .
Tại nơi đây , ông Nhất đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế xoay .
_’’ Các con ngồi xuống đi ! ‘’ . Ông ôn tồn nói
Nó , hắn & cả Nhật Lâm nữa , ai nấy điều lo lắng .
Đợi bọn nó ngồi xuống , ông Nhất nói tiếp , giọng nói mang 1 cái gì đó , man mác buồn !
_’’ Qúa khứ ! Cái quá khứ ấy tưởng chừng bị chôn chặt trong ký ức , nhưng hôm nay , định mệnh đã đưa 3 đứa các con gặp nhau …. ‘’
Ông Nhất bắt đầu vào câu chuyện , ánh mắt ông đang hướng về ký ức , ký ức đó chứa nhiều đau thương hay chứa nhiều nước mắt , chỉ người trog cuộn mới hiểu ……
_’’ Ý trời , đúng là ý trời . Ta sẽ kể cho các con nghe . Câu chuyện 30 năm về trước . ‘’
Nhân vật :
* Thiên : cha nó
* Mỹ : mẹ nó
* Huy : cha Nhật Lâm
* Liên : mẹ Nhật Lâm
* Tân : cha hắn – ông Nhất
* Trang : dì hắn
* Nhung : mẹ hắn
* Duy , Hoa : cha mẹ nuôi của nó
30 năm trước ,
Trước cánh cổng trường , 1 cô gái xinh đẹp , mặc 1 chiếc váy màu trắng tinh khiết , tóc bay trog gió , đang đứng chờ 1 người .
Chợt !
Ánh mắt cô ấy sáng lên khi thấy người con trai chạy tới :
_’’ anh Thiên ! ‘’
Chàng trai mỉm cười khi thấy cô gái , họ yêu nhau say đắm , sống trong hạnh phúc & có những người bạn tuyệt vời …
Nhưng họ đâu ngờ rằng , có 1 ngày ….
_ ‘’ Huy , Tân 2 anh dừng lại đi , đừng đánh nữa ! ‘’ .
Mỹ hét lên trong tuyệt vọng khi nhìn thấy 2 người bạn thân vì mình mà đánh nhau .
Thấy cô khóc nức nở , 2 người ấy dừng lại , tiến về phía cô :
_’’ Đừng khóc ! Anh xin lỗi ! ‘’ . Tân nói trong đau khổ .
_’’ Anh yêu em mà Mỹ , tại sao ko phải là anh … ‘’ . Huy lay lay vai cô .
Tân vội ngăn Huy lại , để ko làm đau Mỹ .
Đằng xa , 1 bóng người chạy lại – đó là Thiên .
Thấy Mỹ khóc , Thiên liền ngồi xuống & nói = giọng giận dữ :
_’’ Có chuyện gì vậy ? ‘’
_’’ Mày im đi ! Mày có gì mà hơn tao chứ ? ‘’ . Huy nhào tới , đánh Thiên .
Nhìn cảnh tượng trước mắt , Mỹ thất vọng , tại sao tình bạn của họ lại đi tới con đường này chứ ?
_ ‘’ CÁC ANH THÔI ĐI , CÓ CẦN PHẢI VẬY KO . TÔI YÊU ANH THIÊN , CÒN 2 ANH TÔI CHỈ XEM LÀ 2 NGƯỜI BẠN THÂN THÔI , LÀM ƠN ĐI …. ĐỪNG TRẺ CON NHƯ THẾ CHỨ ? ‘’
Cô hét lên trog nước mắt .
Sau ngày hôm đó , họ ít gặp nhau hơn . Mọi chuyện tưởng chừng như mơ …..
Cho đến 1 chiều chủ nhật . Họ tình cờ gặp lại nhau trên con phố cũ :
_’’ Chào em ! ‘’. Tân dịu dàng nhìn cô
Cô ko nói gì , chỉ khẽ mỉm cười .
_’’ Giới thiệu vs em , đây là vợ anh , cô ấy tên Nhung ‘’
_’’ Còn đây là vợ anh , tên Liên ‘’
_’’ Chúc mừng các anh ‘’
Cô cười mãn nguyện khi nhìn thấy bạn mình đã có đôi có cặp , cô vòng tay mình wa tay Thiên , họ ngập tràn hạnh phúc …….
Mấy tháng sau , cô & Thiên đã có 2 đứa con xinh xắn ….
Tưởng chừng mọi chuyện đã xong , nhưng đâu ai pit được .
Đằng sau sự hạnh phúc của 1 gia đình là đau khổ ?
Tuy đã lấy vợ , nhưng Tân & Huy đâu quên đi tình cảm sâu đậm của mình đã dành cho cô . 2 người lấy vợ chỉ vì gia đình ép buộc .
Đâu khi nào họ wan tâm đến vợ mình ..
& vì 1 ngày say xỉn , ông Tân đã phạm sai lầm lớn , đó ko phải sai lầm gì to tát đối vs 1 cặp vợ chồng nhưng vs ông , đó lại là sai lầm lớn .
Vì say quá , ko làm chủ được mình ,ông ngỡ vợ mình là Mỹ nên …..
& thế là Hải Long ra đời …..
Do thấy ông quá lạnh nhạt vs vợ con , cha của ông đã làm 1 chuyện , chuyện đó khiến ông đau khổ & ray rứt đến tận bây h .
Hôm đó , gia đình nó dã ngoại cùng 2 người bạn ..... chuyến dã ngoại ấy & cả chiếc xe tự phát nổ đó ............... điều là do sự sắp đặt của cha ông Tân . Vì cha ông nghĩ nếu ko còn Mỹ trên đời thì sẽ ko có gì xảy ra nữa , & cũng là vì Thiên đã cướp người con gái mà Tân yêu .......
Cũng may là hôm đó , 2 đứa trẻ được cứu sống bởi 2 người bạn thân của họ , nhưng họ thì ........
2 người đó , biết mối wan hệ giữa 6 người nên đã đến nhờ ông Tân chăm sóc đứa bé trai ......
Kể đến đó , ông Nhất nghẹn ngào nhìn hắn :
_’’ Khi đứa bé trai được đưa đến , mẹ con nghi ngờ ta có con riêng nên sinh bệnh , ta biết , ta có lỗi khi ko nói rõ vs mẹ con , nhưng nếu nói ra , liệu ông nội của con có để yên cho đứa bé ấy sống yên ko ? …. Vì ko yên tâm nên ta giao đứa bé ấy cho ông Huy , nghĩa là cha của Nhật Lâm bây giờ , tên thật của con là Nguyễn Nhật Lâm chứ ko phải Võ Nhật Lâm … ‘’
Xoảng !
Nhật Lâm bần thần buông ly nước trên tay xuống , ko đời nào , ko thể có chuyện đó được ….
_’’ ÔNG NÓI LÁO , ÔNG GẠT TÔI , TÔI KO TIN ĐÂU ! ‘’
Xô ngả cái bàn trước mặt , Nhật Lâm lao đi , mặc kệ mọi chuyện .
Còn nó ngồi yên tại chỗ , từ lúc ông Nhất kể chuyện tới h , nó cứ cuối gầm mặt xuống , ko ai biết biểu hiện của nó ra sao .
Thấy nó im lặng , ông Nhất lên tiếng trước :
_’’ Ta ….. ‘’
_’’ ÔNG IM ĐI , CHÍNH ÔNG , ÔNG ĐÃ HẠI CHẾT CHA MẸ TÔI , TÔI GHÉT CÁC NGƯỜI , GHÉT CÁC NGƯỜI .., CÁC NGƯỜI ÁC LẮM , TÔI HẬN ÔNG ……tại sao chứ , tại sao ???’’
Nước mắt nó tuôn ra , nó chạy đi , chạy đi mãi .
Tại sao chứ ?
Chính ông nội hắn đã hại cha mẹ nó ư ? Nó sẽ ko tha thứ cho kẻ đó . Tại sao lại cướp đi sinh mạng của cha mẹ nó chứ ?
Nó ghét gia đình hắn lắm , ghét tất cả …..
Nó cứ chạy , chạy mãi , thà ko cho nó biết cái quá khứ đau thương ấy còn hơn…
H nó phải làm sao đây ?
Hắn ? Từ nay nó ko muốn gặp mặt hắn nữa , hắn là cháu của kẻ thù giết cha mẹ nó , nó khóc , kiệt sức , nó ngồi khụy xuống đường ...
Màn đêm tối tăm bao trùm lấy nó , đưa tay quệt nước mắt lăn dài trên má , nó đứng dậy , tự nhủ vs lòng phải mạnh mẽ lên , nó bước đi …
Nhưng…. Nó đi đâu bây h chứ ? ? ?
Đúng rồi !
Nó sẽ về căn nhà của cha mẹ nuôi , dù sao ở đó cũng ko có ai !
Nhưng trước tiên , nó phải way lại nhà hắn lấy đồ …
_’’ Lúc chiều cô chạy đi đâu vậy ! ‘’ . Thấy nó vừa vào nhà , hắn liền hỏi
_’’……..’’
_’’ Nè , tôi nói chuyện vs cô đấy ‘’
_’’……..’’
Nó ko thèm trả lời hắn , cứ đi .
Bực bội , hắn kéo tay nó lại .
_’’ Này …! ‘’
_’’ Tránh ra ! ‘’ . Nó xô mạnh hắn ra khỏi người nó
_’’ Cô …. ‘’
_’’ Tôi ghét các người , đừng dùng bàn tay đó chạm vào tôi .. ‘’
_’’ ........ ‘’ . Hắn đứng im đó , lời nó nói như cứa sâu vào người hắn . Đau đớn ! Là cảm giác hắn lúc này .
Thu dọn đồ xong , nó bước thật nhanh ra khỏi nhà , nhưng 1 lần nữa lại bị hắn níu lại :
_’’ Cô định đi đâu ? ‘’
_’’ Mặc xác tôi , ko cần wan tâm ! ‘’ . Nó lạnh lùng đáp
_’’ Còn hợp đồng thì sao ? ‘’ . Hắn cố níu nó lại = mọi cách có thể
_’’ Hợp đồng ư ? Tính tới thời điểm này , có lẽ đã đủ số tiền tôi cần trả . Nhưng nếu chưa đủ thì tôi sẽ đi làm để trả ! ‘’
_’’ ……. ‘’. Hắn bất lực buông lơi bàn tay nó ra .
Nó bước đi , bóng tối phía trước bao trùm dần lấy dáng người
nhỏ bé của nó