Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
t thường ngày , nói vs nó :
_’’ Đi theo tôi luôn ! ‘’
_’’ Hả ? Sao tôi lại phải đi theo anh chứ ? ‘’ . Nó nhìn hắn
_’’ Vì …. Cô là osin của tôi , cũng là thành viên trog hội hs nên cô phải đi theo tôi tới phòng hội hs ! ‘’
_’’ Nhưng kêu hội trưởng mà ,đâu có kêu tôi đâu ? ‘’
_’’ Vậy giờ cô muốn đi tới phòng hội hs , hay là tiếp tục chuyện khi nãy ‘’ . Hắn gian tà nhìn nó hâm dọa
Tim nó đập thình thịch , nó ko muốn tiếp tục gì hết ,đành phải ngoan ngoãn đi theo hắn tới phòng hội hs thôi .
Thế là cả 2 cùng tới phòng hội hs , ko ai nói lời nào , đâu ai biết tim cả 2 đang loạn nhịp ….
Cạch !
Cánh cửa phòng hội hs mở ra , hắn ung dung bước vào , theo sau là nó .
_’’ Bà tới đây làm gì ? ‘’ .
Vừa vào tới , nó đã nghe thấy tiếng hắn quát lên , người phụ nữ trung niên đang đứng trước mặt nó là ai ? Sao hắn lại có vẻ giận dữ đến thế ?
_’’ Mẹ …. ‘’
_’’ Bà ko đủ tư cách thay thế mẹ tôi đâu ? ‘’ . Hắn vẫn giữ giọng lạnh lùng ấy
_’’ À … Ta tới đây để nói vs con , ngày mốt là sinh nhật cha của con , ông ấy rất nhớ con & mong con sẽ tới dự ! ‘’
_’’ Ha , chuyện lạ . Ông ấy còn nhớ tới đứa con này sao . Buồn cười thật . Mời bà về cho ‘’
Người phụ nữ ấy ngao ngán lắc đầu , chỉ còn cách này thôi , chỉ vậy hắn mới chịu về thăm cha hắn . Bà ta đi lướt ngang wa hắn , dừng lại & buông 1 câu :
_’’ Con có thể ko tới , nhưng co nghĩ có thể bảo vệ nổi con bé ấy khỏi tốp người của cha con ko ? ‘’
_’’ Bà ….. ‘’
_’’ Tại con ép bọn ta thôi ! Chào con . ‘’
Người phụ nử ấy cất bước đi . Hắn thì chau mày lại , thấy thế , nó vội chạy tới & hỏi :
_’’ Có chuyện gì vậy ? ‘’
Hắn nhìn nó , ánh mắt do dự , rồi nói :
_’’ Ko có gì đâu . Ra về cô về cùng Nhật Lâm & Kỳ Sơn đi . Tôi bận chút chuyện ‘’
_’’ Ừm , vậy h tôi về lớp nha ‘’
Hắn khẽ gật đầu , rồi ngồi xuống ghế , nó đưa mắt nhìn hắn , rồi way đi . Nó ko biết hắn đang gặp phải chuyện gì nữa ? Bây h nó thấy tội nghiệp cho hắn thật . Có biết bao nhiu chuyện cần hắn giải quyết .
_‘’ Hic … hic ‘’
Đang đi thì nó nghe tiếng khóc thút thít của ai đó , nó tò mò , đi về hướng có tiếng khóc . Là Tuyết Như .
“Tại sao chị ấy lại khóc ở đây ? “ . Nó tiến lại gần Tuyết Như , cất giọng :
_’’ Chào chị ! ‘’
_’’….’’
Tuyết Như ngẩng mặt lên nhìn nó , ko nói gì .
_’’ Em có thể ngồi đây được chứ ? ‘’
_”…’’
Ko nói gì , Tuyết Như chỉ nhích wa nhườn chỗ , coi như câu trả lời . Nó ngồi xuống cạnh Tuyết Như .
_’’ Chị …. Có chuyện buồn à ? Có chuyện mà để trog lòng là càng buồn thêm đấy , chị có thể chia sẻ vs em mà ! ‘’
_’’ Sao ..chị đối xử vs em như thế …mà em lại tốt vs chị vậy ? ‘’ . Tuyết Như nhìn nó
_’’ Những chuyện đó em ko để tâm đâu , chị đừng lo , em xem chị như 1 người chị thật sự , nên ko để tâm đâu ! ‘’
_’’ Thật sao ? ‘’
_’’ Dạ ! ‘’
Tuyết Như mỉm cười , nhìn nó & nói :
_’’ Chị biết rồi , ở em có 1 điều mà chị ko có , & điều đó đã làm cho các anh ấy mến em , chị đã hiểu rồi . Tất cả tại chị hết , do chị quá ngốc , quá mù quáng , chỉ vì lòng ích kỷ của mình , đã đối xử tệ vs em , hôm đó , chị đã suy nghĩ rất nhiều , chị đã hiểu ra , đâu nhất thiết phải là Hải Long , chị tin rằng sẽ có người trân trông chị . Nếu có thể ….. em …& chị kết nghĩa chị em nhé ! ‘’
_’’ Dạ ! ‘’ . Nó cười toe toét
_’’ Em gái ngoan ! ‘’ .
Luồng gió mơn man thổi wa , nó & Tuyết Như nói chuyện vui vẻ , Tuyết Như đã nhận ra mình sai . Tuyết Như ko giống vs bọn kia , chỉ vì lòng đố kị mà thôi , giờ , ko còn nữa , có thể nói chuyện vui vẻ vs nó , thật ra Tuyết Như cũng rất quý nó , vì bản tính & con người nó , giờ đây , Tuyết Như xem nó là 1 đứa em gái , ko thù hằn , tranh chấp nữa …
Nó & Tuyết Như ngồi đó cho tới khi chuông tan học vang lên.
Nó đứng lên chào Tuyết Như rồi chạy ra cổng , nơi Nhật Lâm & Kỳ Sơn đang đợi nó .
Vừa thấy nó tới , Nhật Lâm ngạc nhiên hỏi :
_’’ Em ko đi chug vs Hải Long sao ? ‘’
_’’ Dạ , anh ta nói mình cứ về trước đi , anh ta đi đâu đó chút ‘’
Nghe nó nói , Nhật Lâm & Kỳ Sơn cũng ko hỏi gì nhiều nữa . Cả 3 cùng về nhà.
Nhật Lâm bước lên phòng thay đồ , còn nó & Kỳ Sơn ngồi dưới nhà . Kỳ Sơn trầm tư 1 lúc, cất giọng hỏi :
_’’ Ngày mốt , em rảnh chứ ? ‘’
Nó ngạc nhiên :
_’’ Dạ ? ‘’
_’’ Ngày mốt , em rảnh chứ ? ‘’
_’’ Ngày mốt ….. dạ rảnh , mà có gì ko anh ? ‘’
_’’ Rảnh thì được rồi , 7h ngày mốt trước cổng khu giải trí Happy time of you , anh đợi em ! ‘’ .
Kỳ Sơn mỉm cười nói vs nó . Rồi đứng lên , đi lên phòng mình .
Còn nó , nhìn theo Kỳ Sơn , cười tít mắt .
Mở tivi lên , nó ngồi xem phim , rồi cười 1 mình .
Nhật Lâm từ trên đi xuống , thấy nó ngồi đó , Nhật Lâm mỉm cười đi lại , ngồi xuống cạnh nó , Nhật Lâm nói :
_’’ Lúc ra chơi , anh thấy em ngồi vs Tuyết Như , có chuyện gì sao ? ‘’
Nó bất ngờ , sao Nhật Lâm lại thấy nhỉ ? .
Quay sang Nhật Lâm , nó nói :
_’’ Dạ , ko có gì đâu , chị ấy cũng tội nghiệp lắm , chị ấy ko hại em nữa đâu , em & chị ấy đã kết nghĩa chị em rồi đấy ! ‘’
Suy nghĩ 1 hồi , Nhật Lâm cất tiếng :
_’’ Vậy thì tốt rồi ! ‘’
Bất chợt Nhật Lâm xoa đầu nó , mỉm cười . Nó cũng vậy , ở cạnh Nhật Lâm lúc nào nó cũng thấy ấm áp hết ...
Trời cũng đã khuya , Nhật Lâm & Kỳ Sơn kêu nó đi ngủ mà nó ko chịu , nó nói còn hắn chưa về , nên ngồi đợi , bất lực trước nó , Nhật Lâm & Kỳ Sơn đành lên phòng ngủ ..
Nó ra trước sân , đứng chở hắn .
‘’ Sao h chưa về nhỉ ? Ko biết có chyện gì ko nữa ? ‘’
Nó bồn chồn lo lắng, chưa lúc nào hắn về trễ như thế cả .
Cạch !
Hắn mở cổng , bước vào , nhìn thấy hắn nó vội chạy lại , rồi cũng vội lùi lại phía sau , người hắn nồng nặc mùi rượu , nó cực ghét mùi này , & cũng cực ghét ai say xỉn .
Nhìn thấy nó , hắn đưa mắt hỏi :
_’’ Sao…ức …ức …. cô ..ức ….còn .. chưa … ức …. ngủ ? ‘’
Hắn loạng choạng , thấy thế , nó vội lại đỡ hắn
‘’ người gì đâu mà nặng quá vậy trời ‘’
Nó dìu hắn đi vào nhà . Đột nhiên , hắn đẩy nó ra & quát :
_’’ Tránh ra . Sao ko trả lời câu hỏi của tôi ? ‘’
_’’ Anh say rồi , để tôi đưa anh vào nhà “
_’’ Ko cần , tôi đâu có say ‘’
Rồi hắn loạng choạng bước vào nhà , ngồi vào ghế sofa , hắn nằm dài xuống luôn .
Nó đi lấy nước chanh cho hắn uống để giải rượu .
Lúc này , hắn đã đỡ hơn , ngồi dậy dựa lưng vào ghế ,hắn khẽ thở dài .
Nó đi lại ngồi xuống cạnh hắn :
_’’ Anh ko sao chứ ? ‘’
_’’ Ko sao ? ‘’
_’’ Có chuyện gì xảy ra vậy , nói ra đi , để trog lòng ko tốt đâu , mà… người phụ nữ lúc sáng là … mẹ của anh hả ? ‘’
_’’ BÀ TA KO PHẢI MẸ TÔI ‘’
Hắn gắt , nó giật mình ,sao hắn lại tức giận thế ? Hắn tức giận , còn đáng sợ hơn Nhật Lâm nữa .
Thấy vẻ mặt nó , hắn chợt cuối đầu xuống :
_’’ Tôi xin lỗi ! Tôi ko cố ý lớn tiếng vs cô đâu . Nếu cô muốn biết , thì tôi sẽ kể cho cô nghe . Ông ta vì người đàn bà đó mà
bỏ rơi mẹ tôi , để mẹ tôi sinh bệnh uất ức mà chết , khi mẹ tôi sắp ra đi , ông ta còn đang say đắm vs người đàn bà đó , ông ta ko hề hỏi han khi mẹ tôi bệnh , cũng ko thèm về gặp mẹ tôi lần cuối. Vậy mà cũng đáng làm cha tôi sao chứ ? Bà ta tới trường là để nói vs tôi , ngày mốt là sinh nhật ông ta , ông ta nhớ tôi & mong tôi tới đó . Ha , nghĩ sao vậy ! Tôi đã ko xem ông ta là cha mình từ khi mẹ tôi mất rồi , h nói là nhớ tôi sao ? ‘’
Hắn cuối đầu xuống , nhìn hắn bây h , sao nó thấy hắn tội nghiệp quá , trông hắn thật cô đơn , vẻ lạnh lùng thường ngày cũng từ đó mà ra sao ?
Nó đưa tay vỗ lưng hắn :
_’’ Anh đừng buồn nữa . Nếu ko muốn thì đừng về đó ‘’
Hắn nhìn nó , lời nói của người phụ nữ ấy lại vang vọng trong đầu hắn
’’ Con có thể ko tới , nhưng co nghĩ có thể bảo vệ nổi con bé ấy khỏi tốp người của cha con ko ? ‘’
_’’ Tôi sẽ tới đó ! ‘’. Hắn kiên quyết nói , vẻ mặt thường ngày đã trở lại
_’’ Ko sao chứ ? Nếu anh ko muốn …. ‘’. Nó lo lắng hỏi
_’’ Tôi sẽ đi , cô sẽ đi cùng tôi , vậy đi , ngày mốt 4h . Giờ cũng khuya rồi , cô đi ngủ đi ‘’
_’’ Nhưng mà , tôi…. ‘’
_’’ Ko nhưng nhị gì hết . Cô dám cãi lời tôi à ? ‘’
Hắn kéo nó lên phòng , đưa nó vào phòng , rồi hắn way đi về phòng mình .
Chap 8 : Lời tỏ tình trên đu way đứng
Chủ nhật:
Hôm nay là ngày hắn về nhà , khổ nổi hắn kêu nó đi theo mới ác chứ ?
Nó loay hoay trong phòng cả buổi để hắn đứng ở ngoài chờ .
Lúc này , máu nóng trog người hắn đang dồn lên , từ trước tới h chưa khi nào hắn phải đợi ai cả , nhưng bây h thì sao ? Vì 1 con nhỏ ngốc , hắn phải mất cả tiếng đứng đợi !
Cạch !
Nó mở cừa bước ra , hắn như muốn té xỉu , tưởng nãy h nó trang điểm , ai ngờ đâu , nó mặc cái quần jeans & cái áo thun , thấy hắn mặc 1 bộ đồ sang trọng , nó ngơ ngác :
_’’ Sao anh mặc đồ đẹp thế ? ‘’
Hắn muốn ọc máu , kiềm nén sự tức giận , hắn dõng dạc nói :
_’’ Cô định mặc thế này sao ? ‘