Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
g ngạc nhiên vì Giai Băng chủ động đổi một đề tài quá xa rời tình cảnh lúc này, Đằng Hy nhíu mày suy nghĩ, nhất thời không lí giải nổi tại sao.
-Em có thể hạ hai tên võ sĩ Sumô nhật cùng lúc nếu không bị trọng tài huýt còi phạm luật do dùng thủ đoạn nữa_Tựsướng về chính mình là hiện tượng bình thường như võ đường trong thời buổi trình độ chém gió được đem ra làm chuẩn mực đo đạc sự hiện đại và pro của người dân này. Tất nhiên, không ngoại trừ nàng dâu trong mớ của các bà mẹ rặn mãi mới có con trai-Giai Nhân Kỳ.
-Giai Băng, rốt cuộc em muốn nói gì?_Đưa tay nhu nhu vầng thái dương vì những câu nói của Giai Băng mà nhăn lên ngẫm ngợi, Đằng Hy thở dài bất nhẫn_Khoé mắt anh đang xuất hiện vết chân chim rồi đây.
-Anh không sợ sức mạnh tuyệt hảo ngang tầm dị nhân
của em sao?_Do dự cắn móng tay, Giai Băng không mảy may gân xanh đã nổi trên trán Đằng Hy, kiên nhẫn nhỏ giọng.
-Em muốn chết hả?_Sức chịu đựng của con người vô cùng ít ỏi, nhất là đối với người ích kỉ như Đằng Hy. Anh từ tốn không điên tiếc rống lên, chỉ nhu trầm cười gằn hỏi.
-Em đang đe doạ anh mà anh không biết sao?_Môi Giai Băng giật giật, cảm thấy mình như một con khỉ đột nãy giờ tập nói tiếng người_Anh không sợ em sẽ giết anh diệt khẩu à? Với sức mạnh khủng khiếp đó, em có thể giết anh đấy?
Lần này, Đằng Hy tự nguyện đóng băng.
Bầu không khí ảm đảm như cặn nước lắng xuống đáy cốc, ép kiệt sự nhiệt huyết trong tim con cái nhà người ta.
-Thật...khôi hài!_Thật lâu sau, Đằng Hy mới nở một nụ cười nhạt hơn cả nước bọt.
Song 'nụ cười nước bọt' kia lại làm Giai Băng nghiệm ra...đã là Lọ Lem thiện lương như lông đầy mình thì dù có tu 10 kiếp cũng không thể sắm vai phù thủy với nụ cười hoang dại được. Điển hình là...đến đe dọa cô cũng chỉ khiến người ta thêm nhục mạ mình.
-Em không có gan giết anh đâu_Ngắm nhìn biểu hiện thất vọng trên ngũ quan nhu mì không kém phần sắc sảo của Giai Băng, Đằng Hy lợi thế chiều cao 'vò' mái tóc khá rối của cô, ôn nhu 1 cách kì lạ mà nói.
-Sao không?_Lạnh lùng hất tay Đằng Hy đi, Giai Băng cộc cằn đáp lại. Cảm giác thất bại xộc lên mũi khiến cô muốn hắc xì ngay lập tức phóng uế vi khuẩn vào mặt người đối diện.
-Vì người háo sắc như em không có lòng phá huỷ một tuyệt tạc như anh, càng không có gan triệt tiêu con đường sống cuối cùng khi em bị Đằng gia này vứt bỏ!_Trầm giọng mê hoặc, Đằng Hy từ từ dồn Giai Băng vào góc cụt. Hai tay anh chống lên bức tường màu tro xám kìm giữ, đôi môi khiêu gợi đồng thời phối hợp lướt lên chiếc cổ dài của cô, khiêu khích toàn bộ sự nhạy cảm của một thiếu nữ.
Toàn thân Giai Băng như mặt trống căng mịn bị dùi trống nện vào, run rẩy dữ dội. Da vượn kiên cường hết thảy dựng đứng như lông nhím.
Lần đầu tiên, cô tiếp xúc quá gần với 1 người khác giới như thế này, cho dù, trước đó cô và Lãnh Kiên yêu nhau say đắm.
Lãnh Kiên là vì tôn trọng cô nên mấy năm qua 'án binh bất động' không lời than oán, so đo. Còn Đằng Hy, anh ta chỉ mới gặp cô chưa trọn 1 tháng mà đã ham hố như vậy...không phải đem cô đặt ngang hàng với mấy cô nàng hư đốn tối ngày uốn éo bên cột điện không sợ giật sao?
Thật khiếm nhã!
Được danh dự dẫn lối chỉ đường, Giai Băng tỉnh hẳn khỏi cơn mê man sai lạc. Cô phẫn uất run lên nhìn mấy sợi tóc ngắn trên đỉnh đầu của Đằng Hy đang chọc chọc vào mũi, miệng, má mình đến ngứa ngáy. Càng tức giận muốn trốc da khi cảm nhận được cánh môi đầy nước bọt của anh ta bò bò trên vành tai mình.
Giỏi lắm! Anh ta không biết mấy cái chỗ anh ta rải bọt lên chỉ có chồng cô mới xứng đáng được cấp giấy phép hưởng thụ thôi sao? Xem ra hôm nay trời xanh muốn cô thay mẹ chồng giáo huấn đứa con hư đốn này rồi.
P/s: Từng này đủ chưa nhỉ? Su có làm cho trái tim kák pà hướng về ĐẰNG hy ko zợ?
Chương 27: Tôi phải 'sờ' vợ tôi
Một lòng đã quyết, Giai Băng nâng cùi chỏ của mình lên, thần thông nheo mắt xác định độ cao
tuyệt đối có thể gây án trăm trận trăm thắng. Sauk hi niệm một bài kinh 100% tự sáng tác không có tài liệu tham khảo, cầu trời khấn phật mình tai qua nạn khỏi, Giai Băng gom góp hết toàn bộ phẫn uất đang dâng trào trong phế quản cùng tủi hờn đích thực của đời con gái, mãnh lực hạ một đòn trí mạng đến ruồi cũng phải bẹt dí vào cái gáy khiêu gợi của Đằng Hy.
Tất nhiên, Đằng Hy lúc này đang bận dẫn binh công thành nên hoàn toàn không phòng bị, bị công kích bất ngờ thì như một con cá nằm trên thớt ngoan ngoãn chịu đòn, người bẻ cong giãy một cái tuyệt đẹp. Xui cho Giai Băng yếu lực, anh ta khí khái nam tử vẫn trụ vững trên hai chân, không ngã xuống mà bất khuất, hiên ngang trừng mắt nhìn ‘tên tiểu nhân’ không biết vô liêm sỉ nhân lúc con người ta thăng hóa đến thăng thiên đánh lén, thanh âm gầm lên ‘phô trương’ sự tức giận ngút ngàn của khổ chủ:
-Giai Băng, em dám…
-Đằng thiếu phu nhân, người đâu rồi?_Đúng lúc tưởng chừng như Giai Băng sẽ bị thiêu rụi dưới ánh nhìn gắt gao thẳng chiếu 45 độ chuẩn của Đằng Hy thì tiếng gọi trong trẻo, kính cẩn của một gia nhân nào đó vang lên, gần ngay bên tai mà xa tận chân trời.
Theo cái phản xạ trần trụi không tự chủ của con người, Đằng Hy quay đầu ngoái nhìn về phía cửa ra vào.
Chớp thời cơ ngàn năm có một, Giai Băng tình nguyện hạ thanh danh làm tiểu nhân lần nữa, xoay người một vòng đến bay cả dép lông rồi đá một cú vào bụng Đằng Hy, mạnh đến mức cô chắc mẩm dấu chân mình đã cho bụng anh ta một dấu kís mảk cỡ lớn. ‘Trang tuấn
kiệt’ dù có ngoan cường đến mức nào…cuối cùng cũng hưởng đòn trí mạng, thân thể vô lực ngã rầm xuống đất. Lúc ra đi về với tổ tiên, ánh mắt anh ta khinh bỉ dán lên người tiểu nhân như thề nguyền sẽ trả thù gì gì đó, nổi điên cong miệng cười một cái tuyệt đẹp.
Cảm tưởng của Giai Băng lúc đó chỉ có thể gói gọn: “Ngã nghe sướng tai thật!”.
Tiếng ‘bịch’ da thịt kia thật dễ kích thích thú tính của con người. Hèn gì, xã hội thời nay hết 30 % người dân cải chính quy tà. Nếu không phải sợ có lỗi với công ơn dưỡng dục của cha nuôi, Giai Băng cũng tình nguyện dấn thân vào, đá thêm vài cú lên người Đằng Hy để giải tỏa xì-trét rồi.
Sung sướng thay cho thằng con nhà họ Đằng, nền đất phòng Đằng Dạ rất biết chơi trội, tất tần tật được trải thảm lông đen cực xa hoa, nên căn bản, xương cốt Đằng Hy khi ngã được ưu ái nâng đỡ, không bị tổn thương gì nhiều, cùng lắm là bị bong gân, rạn xương thôi. Đời may chán!
Bĩu môi khinh thường thưởng thức dáng nằm sõng soài nhưng không kém phần quyến rũ có thể quật chết hàng trăm cô nàng háo sắc của Đằng Hy (trừ kẻ gây tội), Giai Băng hả hê cười mãn nguyện dạo một vòng quanh ‘thi thể’ anh ta như đi ngắm triển lãm xác ướp Ai Cập, lòng tích cực đánh giá cho điểm. Người như Đằng Hy…không đem vào sở thủ cho nhân loại chiêm ngưỡng thì thật lãng phí!
Dạo no một lúc, Giai Băng bỗng mở căng tròn đôi mắt khá to đen lay láy của mình, ngây thơ nai tơ nhìn Đằng Hy cũng đang thâm ý vị trường đáp lại mình, vẻ mặt bắt đầu xuất hiện sự lo lắng, thương tâm. Cô nắn giọng hết sức ngọt, uốn ** như mấy cô nàng điệu đà đỏng đảnh ở trường mà hỏi:
-Anh Đằng Hy, anh bị ngã rồi kìa? Thật bất cẩn! Có đau lắm không? Em dìu anh đi bệnh viện nhé? Sao anh không nói gì với em? Em vô tội nhá! Hay dây thần kinh anh chấn động đơ cứng rồi? Thật tội nghiệp!_Giai Băng nói một tràng không ngơi nghỉ, lâu lâu mới dừng hít sâu lấy không khí rồi nói tiếp, hoàn toàn không cho Đằng Hy tức bốc khói kia cơ hội góp giọng_Để em sửa dây thần kinh cho anh nhé! Dễ thôi mà, đơn giản như nối mạch điện ấy. Xem anh kìa! Xúc động không nói được gì kìa! Đừng như thế! Đó là bổn phận của em mà! Haha!! Đáng đời!
Ném hai câu làm lộ bản chất thật của mình, Giai Băng thôi đả kích người bị nạn, vẫy vẫy tay chào như để tạm biệt rồi quẩy mông bước đi, định bụng tẩu thoát khỏi hiện trường án mạng.
Nhưng chưa bước được 2 bước, một chân cô đã bị oán hồn không tan Đằng Hy níu lại, người theo quán tính noi gương anh chồng ngã bịch xuống đất cũng rất mực êm tai.
Sau 2 phút dài dán mặt cho đất trưng mông cho trần nhà, Giai Băng đau điếng xoa xoa cái mặt đã phẳng lì do tiếp xúc mạnh với mặt phẳng đất, khổ não phát hiện cằm mình cũng có dấu hiệu bong gân như cái chân tội nghiệp mấy tuần trước.
Tức, Giai Băng toan bò người dậy trả đũa kẻ chết một mình không chịu chết kia thì cửa phòng Đằng Dạ chợt chuyển động, hé mở một đôi chân mặc đôi dép lông hình con hổ hết sức dễ thương…và khôi hài.
Kẹt trong tình cảnh tim rớt bịt xuống dạ dày này, Giai Băng cơ hồ muốn cười nhưng không cười nổi. Vì mặt của cái tên được tận mắt chứng kiến màn níu chân dây dưa vô cùng ám muội của cô và Đằn