watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Truyện Teen Hay >

Truyện Teen - Đồ ngốc tôi là chồng của e

Wap Đọc Truyện Teen - Đồ ngốc tôi là chồng của e

đọc Truyện Teen - Đồ ngốc tôi là chồng của e đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 21.05.26 / 07:18
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
Có chuyện gì không?_Liếc nhìn hai người kia một cái ngụ ý giới thiệu rằng 'xem đây, bà là phụ nữ sắp có chồng, ngươi nên ngộ ra điều này một chút đi', Giai Băng mỉm cười đáp lễ, lời nói thanh thoát, nhẹ nhàng như tiếng ngọc.



-Ờ, con đến Wings-siêu thị trang sức-đi, chúng ta đi chọn nhẫn cưới.



-Nhẫn? Giờ ạ?_Giai Băng đưa mắt nhìn đồng hồ.



-Ừ! Ta cho người đến đón con rồi, cứ đến đó chọn đồ trước, thích cái nào thì chọn cái đó, ta sẽ đến sau_Mẹ Đằng nói gấp rồi cúp máy, trước đó, tiếng nói chuyện cười đùa đập vào tai Giai Băng, có lẽ, bà đang tiếp khách.



Nhưng...đi bây giờ...thôi, 36 kế, chuồn là thượng sách.



Nghĩ vậy, Giai Băng từ tốn cười lệ rồi cáo lui. Vừa chống nạng vừanhấc chân đi được một quãng xa, cô bỗng quyến luyến quay đầu nhìn lại.



Thiên địa ơi! Cảnh tượng gì 'đá' thủng mắt cô thế này? Kia...có phải cái tên họ Đằng biến thái đó đang giơ cao tay, bắt lấy nắm tay của Lãnh Kiên nhà cô không? Còn nữa...sao lâu như vậy, 5 giây rồi vẫn chưa chịu buông tay con trai nhà lành ra, đã thấy, mắt dán chặt lên mặt Lãnh Kiên nữa chứ!! Chẳng lẽ...



"No no no!!! Nevẻ! Không thể được! Không thể có chuyện 2 người đó 'trong lòng như đã bên ngoài còn e' được. Không! Lãnh Kiên, anh còn có em đây nè. Em đang nhìn anh đây nè! Mau cho hắn một đấm đi chứ! Anh đừng nhìn hắn không rời như thế!!!!!!!!"



Khi xưa, Giai Băng đọc một chuyện kể rằng: có một đôi tình nhân thường nắm tay đợi xe buýt và một chàng trai lái xe ô tô siêu sành điệu thường đậu trước mặt họ. Dần dà, cô gái kia có cảm tình với tên siêu sành điệu đó. Một hôm, hắn đem hoa đến tặng cô và bảo "Em có vui lòng bỏ tên kia không?", Cô ta nghiễm nhiên đỏ mặt gật đầu cái rụp. Kết quả, tên đó vui sướng như điên, chạy sang ông anh bạn trai vừa bị đá bên cạnh, cầm tay mà nói "Anh à, cô ta bỏ anh rồi, chúng ta yêu nhau nhé!". Thế có lừa tình không chứ. Lúc đọc cái này, Giai Băng cười đến sái quái hàm, nhưng giờ, khi thực tại đang dần có xu hương như trong câu chuyện ấy, cô lại không cười nổi. Liệu có khi nào truyện giả tình thật không trời?



Lo lắng cho mình bị bỏ rơi, Giai Băng toan quay lại, chống nạng đến chia rẽ thì bị một đám người áo vét đen chỉnh tề, mắt đeo cặp kính râm ngầu không tả nổi chắn ngay

trước mặt, trịnh trọng cúi đầu rồi người bưng đầu, người xách tay, kẻ nâng chân cô 'vận chuyện' ra một chiếc xe cũng đen nốt đậu gần đó. Trong cô lúc này, như con lợn nái bị nướng đen thui sắp được lên bàn mổ cho người ta khai tiệc vậy.



Chuyện gì thế trời!



-Cậu là người đầu tiên phản ứng thái quá với cương vị của một người anh trai đấy!_Hất nắm tay bị mình bắt được sang bên, Đằng Dạ phủi tay, giọng nói ẵm lạnh đánh giá.



-Cút ra xa khỏi em gái tôi!_Lãnh Kiên xoa xoa nắm tay mình, nghiến răng như muốn gào lên.



-Tại sao? Cậu không thể lấy quyền anh trai để bắt ép tôi điều đó..._Đằng Dạ lãnh đạm nhắc nhở.



-Một kẻ không hề có địa vị, tiền bạc, quyền lực trong xã hội như anh...không xứng!_Lãnh Kiên cười lạnh_Nên nhớ, chức hội trưởng của anh...là do hiệu trưởng sống chết bảo vệ.



-...trừ phi...giữa anh và Hạ Giai Băng có quan hệ gì đó..._Đằng Dạ không thèm đếm xỉa gì đến câu nói xúc phạm kia, ra vẻ đăm chiêu suy đoán.



-Anh...



-Tôi...sẽ tìm ra điều đó...những việc như thế...rất đáng để quan tâm_Đằng Dạ lẩm bẩm như tự nói với chính mình rồi rời đi, cũng cáo lui theo_...cố mà giữ em gái anh cẩn thận!



***



Tại Wings...



-Đây là số trang sức cuối cùng, Hạ tiểu thư!_Cô nhân viên có sức kiên nhẫn lớn nhất trong đám nhân viên sau khi theo Giai Băng chống nạng đi hết một vòng sảnh lớn chọn nhẫn vui mừng nói, cuối cùng, chị ta cũng không cần phải lết người đi nữa rồi. Nếu không phải vì nể đây là Giai Nhân Kì của P&P, chị ta đã kêu người đưa cô vào trại tâm thần.



-Nếu chị có việc cứ đi trước, em ở đây sẽ từ từ chọn đồ!_Giai Băng nhỏ nhẹ đề nghị rồi chăm chú nhìn ngắm những cặp nhẫn đẹp lung linh trong tủ kính, ánh mắt dừng lại trên một đôi nhẫn của nhãn hiệu nổi tiếng Dọi bằng vàng trắng có kiểu dáng độc đáo lạ lẫm rất gây trí tò mò thích thú, rất quyến rũ và tinh tế cho chủ nhân sở hữu nó. Vừa nhìn vào, Giai Băng đã không ngần ngại muốn thử nó ngay. Cô lấy chiếc nhẫn của phái nữ, đeo vào tay mình rồi tự sướng ngắm nhìn nó.



Thật đẹp..cô chưa nhìn thấy tay con gái nhà ai đeo nhẫn đẹp như tay cô cả. Hơhơ.



Đang tự sướng, cô đảo mắt đến chiếc nhẫn còn lại...thật bất ngờ...nó biến mất!!!



Hoảng hồn, Giai Băng đảo mắt đưa tay lục tìm khắp nơi nhưng đều không thấy. Thế nên, cô đành cúi người xuống ngồi xổm xuống đất, tìm kiếm chiếc nhẫn còn lại.



Không có! Khắp nơi đều không có ngoại trừ chỗ quanh đôi chân của một người nào đó cô chưa tìm.



Ôi nhẫn của cô! Ôi tiền của cô!



Khóc than, Giai Băng đưa tay sờ soạng chân của vị khách mới đến, nhìn thấy cái quần tây đen ôm sát chân của vị khách mà cô bỗng nổi sướng nghĩ bậy "Bên trong chiếc quần tây này, có một lớp lông chân hết sức nam tính của đàn ông, hơhơ!"



Chap 9: Thăm bệnh



-Đang tìm cái này...?_Không để cho Giai Băng liều mạng liên tưởng, tưởng tượng tiếp, chủ nhân của đôi chân bị đem ra xoi mói đưa bàn tay đủ 5 ngón của mình lên, trầm giọng hỏi.



-Ơ?_Lại nghe cái giọng má ám qủy không tan kia, Giai Băng kinh ngạc ngẩng đầu, đưa đôi mắt mở to vô cùng tròn nhìn khuôn mặt ngàn năm có một kia rồi liếc đến chiếc nhẫn đang được đeo ở ngón áp úp trên bàn tay đang giơ ra. Một lần nữa, trái tim lại bị đánh cho một cú sốc rơi lộp bộp xuống dạ dày như quả chính cây. Giai Băng điên đầu nắm chặt ngón tay thành đấm kìm nén cảm xúc cuộn trào, từ tốn đứng dậy, đôi môi bất đắc dĩ nở nụ cười xã giao dẫu vạn lần chẳng hề muốn_...Cụ Đằng, cụ ăn no rửng mỡ hay sao ám con hoài vậy! Còn nữa, sao lại lấy đồ của người khác không một lời xin phép thế ạ? Tuy cụ tuổi già sức yếu không coi lí đời ra gì, nhưng ít nhất cụ cũng nên hiểu rằng, lấy đồ không xin phép

sẽ phải ngồi tù mút mông chứ!



-Đồ này đâu phải của em!_Đằng Dạ cong môi nhẹ như cười mà như không so đo, đồng thời, rất mau lẹ quay sang cô nhân viên trực quầy đang ngẩng người say mê mình, đưa cho cô ta một tấm thẻ_Tôi lấy đôi này, thanh toán cho tôi.



-Ế! Nhưng cái này tôi chọn trước mà!_Trợn mắt há hốc mồm nhìn kẻ đến sau ngang nhiên tước đoạt lấy đôi nhẫn mà mình vất vả chống nạng suốt 30 phút mới 'nhắm' được, Giai Băng suýt phá hỏng hình tượng mà hét lên, hết sức phẫn nộ thông báo.



-Rất tiếc...người mua trước là tôi!_Nhẹ nhàng cầm lấy bàn tay nõn nà đeo nhẫn của Giai Băng, Đằng Dạ bắn ánh mắt sắc lạnh đánh giá lên ngón áp út của cô một chút, rồi đặt những ngón tay thon dài của bàn tay còn lại lên lớp da mềm trên mu bàn tay cô, trượt dài một cái men theo đầu móng tay tiếp cận chiếc nhẫn tinh xảo...và cuối cùng tàn nhẫn rút nó ra khỏi tay cô. Trong sự ngạc nhiên vô bờ ngập bến mà cả đời Giai Băng mới biết đến lần đầu, Đằng

Dạ đưa chiếc nhẫn lên gần đôi môi mỏng lãng tử của mình...bình thản thổi 'phù' một cái như thể trên đó dính đầy một mảng bụi bẩn, băng lãnh đưa cho nhân viên trực quầy_Khử trùng nó cho tôi!!!



Cái này...không phải là khinh cô bần cùng, hèn hạ, người đầy vi khuẩn nên hắn phải tốn tiền khử trùng sao?



Ai nói cho cô cách giết chết hắn đi, cô nhất định sẽ làm ngay lập tức!!



-Ring...!_Lửa giận vì lòng tự tôn bị đập nát trong người Giai Băng vừa bộc phát đã bị tiếng chuông điện thoại kêu lên dẹp tan. Cô vùng vằng lôi chiếc điện thoại ra, áp lên tai, mắt không ngừng lườm lườm Đằng Dạ, hống hách cáu gắt_Ai vậy?



-Giai Băng hả? Mẹ đây!



-À...mẹ!_Giọng cô hết sức nhỏ nhẹ khi phát giác đây là chủ chi hiện tại của mình, liền nhanh chóng cáo trạng đòi công lí. Đằng gia giàu mà, chắc chắn đủ tiền cho cô trả đôi nhẫn tuyệt đẹp này_Mẹ à...con...



-Con không cần mua nhẫn nữa đâu nhé! Có người mua rồi!_Đằng phu nhân vừa nói vừa cười lớn một tràng hết sức khả ố, tiếng râm ran chuyện trò bên kia vẫn không hề có dấu hiệu ngớt.



-Nhưng..._"Con thấy cái này đẹp hơn, huhu!"



-Không sao đâu, chắc con sẽ thích, thế nhé!_Ngắn gọn, xúc tích và dễ hiểu, Đằng phu nhân ngắt kết nối, để lại Giai Băng với nỗi đau thương bi xót không thể tả.



Còn Đằng Dạ, ngay sau khi đạt được mục đích chà đạp tinh thần thép của Giai Băng đã biến mất không để lại vết tích, kể cả cặp nhẫn cô vô cùng yêu quý đó nữa.



***

Cách ngày hôm đó không lâu sau, Đằng phu nhân lần nữa triệu gọi Giai Băng. Nhưng lần này, không giống như những lần trước, bà cho vời cô để đi gặp một người.



Người đó là ai? Dĩ nh
<<1 ... 910111213 ... 41>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Rắc rối đáng Yêu
Học Viện Nổi Loạn
Cô dâu 17 tuổi
1234...161718»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.10
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |