Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
Tương Quân vừa cùng kế tóan chạy từ ngân hàng trở về.
Một hồi về đến cho bàn làm việc liền thấy trên bàn đầy văn kiện, Tương Quân nhịn không được xoay người óan giận với nhóm đồng nghiệp đang bận rộn.
“Ai nha, Tiểu Tương Quân, giám đốc nhìn thấy cô tâm tình sẽ tốt lắm, hiện tại việc của mọi người như vậy, khẩn trương đến bụng cũng đau, không nghĩ đến xem mặt quỷ của giám đối, cô liền giúp mọi người làm đi, đưa một chút văn kiện thôi.”
“Đúng vậy, dù sao cô cũng muốn đưa điểm tâm tình yêu cho giám đốc mà, thuận tiện thôi! Hôm nay là cái gì? Buger kẹp rau diếp? Sinh tố hương diệp quất?” Thức ăn dưỡng sinh như thế, làm cho mọi người cười thành tiếng: “Chỉ có cô đưa đồ ăn, giám đốc mới có thể ăn ‘cỏ’ nha.” Ha ha, nhịn không được cười.
“Chà chà, chúng ta đều không có được buger.” Có người với lấy cái bánh su lạnh ai óan thở dài, lại cắn một ngụm, sữa tươi tràn ra dính vào khóe miệng.
“Các người…” Tương Quân bị đồng nghiệp nói móc đến đỏ mặt, nhưng cuối cùng cô sẽ ngậm miệng không phản kích.
Đều do Nguyên Hạo, công việc bây giờ tự nhiên vẫn bình thường trưng ra trăm vạn mặt lạnh với người khác, nhưng lại không bao giờ rống cô, lên lớp cô nữa, có một lúc nghĩ đến không có người thấy, anh xem xét công việc giao cho cô hòan thành xong, lại đưa tay sờ mặt cô, biểu tình trên mặt rất dịu dàng, làm những người khác khi thấy tất cả đều bị dọa há hốc mồm.
Hơn nữa cô sẽ không che dấu cảm xúc của chính mình, cũng sẽ không cố tình trấn định bày ra vẻ không việc gì, vì nguyên nhân vậy, mọi người đều thích chọc cô.
Cô đỏ mặt ôm chồng tư liệu kia, lấy cả buổi trà chiều “đặc biệt” với bánh đi mua riêng về cho Nguyên Hạo đi cùng nhau, cô giống như cô vợ trở về, không cần gõ cửa, trực tiếp tiến vào văn phòng của Nguyên Hạo.
Nhóm nhân viên nguyên bản đang bận rộn sau khi thấy cửa phòng giám đốc mở ra, nghe thấy “Cạch” một tiếng âm thanh cửa khóa lại, lập tức có người hưng phấn mà bắt đầu bàn cá cược.
“Đến đây, đến đây, đến cược hôm nay giám đốc sẽ giữ Tiểu Tương Tương ở lại bao lâu?”
“Mười lăm phút.” Có thể nói chuyện tâm tình kéo dài lại trao đổi vài cái hôn.
“Hai mươi phút” Lại hôn thêm năm phút đồng hồ nhiều hơn cũng không sai biệt lắm.
“Một giờ.” Thật sự rất khinh thường thân thể cường tráng giám đốc của bọn họ, hai mươi phút, sao có thể thỏa mãn được anh?
“Mua rồi không rụt tay, chờ bắt đầu phiên giao dịch!”
Một đám người làm việc đến điên hết, dám lấy ông chủ ra vui đùa.
Mà lúc này ở trong phòng Nguyên Hạo…
Thấy cô ôm một đống tài liệu lên lầu, Nguyên Hạo thật không biết muốn cám ơn đám nhân viên to gan giúp anh tạo ra cơ hội tốt hay là muốn mắng bọn họ một đám gian trá.
Tìm một người đến đưa văn kiện mà anh không thể bộc phát tính tình được, nếu phát hiện sai lầm, anh có thể mắng cô sao? Như thế nào bỏ được a!
Tối nay lại đến đóng đinh bọn họ, trước đem công việc bỏ qua một bên, nhện mệnh lệnh tiếp lấy buổi trà chiều siêu cấp dưỡng sinh mà cô mau riêng về.
“Hôm nay lấy ‘cỏ’ gì cho anh ăn?” Ừm, buger kẹp dau diếp, sinh tố việt quất… Mới vài ngày? Thế nhưng anh quen với loại phương thức ẩm thực này! “Nghe nói bánh buổi trà chiều hôm nay của bọn họ là bánh su bơ…” Vì sao anh phải nhai ‘cỏ’ vậy? 0
“Hôm nay rất lạnh, mọi người lại làm việc, ăn một chút đồ ngọt tinh thần sẽ có vẻ tốt hơn.” Nghe không ra ngụ ý của anh, Tương Quân thật ngây thơ trả lời.
Quên đi, Nguyên Hạo không nghĩ lại vì việc nhỏ ấy tranh chấp với cô, không muốn làm cho cô lo lắng thân thể của anh, cho nên dù anh thấy thực phẩm dinh dưỡng quỷ quái này, tuy là rất ít hoặc không có hương vị thịt, anh đều cam tâm nhai hết.
Bởi vì không muốn thấy lo lắng trong mắt cô, tuy rằng cô cũng không nói gì, nhưng là anh có thể hiểu hết tâm ý của cô.
Không muốn mất đi người quan trọng, hy vọng người cô để ý thân thể khỏe mạnh, mà anh lại là người trong lòng của cô.
Nguyên Hạo đã biết chuyện này, như cô mong muốn để ý thân thể của mình, nghe lời của cô, làm việc ít nhất cũng phải ngủ sáu tiếng.
Nuốt cả quả táo ăn luôn buger có vị giống như cỏ, anh muốn ăn nhanh chút chấm dứt khổ hình.
“Ăn chậm một chút, phải cẩn thận nhai, từ từ ăn, ăn quá nhanh sẽ đau bao tử.” Tương Quân nhẹ giọng nhắc nhỏ, không muốn anh ăn như hổ đói.
Ngay cả ăn như thế nào cũng có ý kiến… Tốt thôi, anh nghe lời, làm cho ‘cỏ’ trong miệng dừng lại vài giây.
Thấy anh rõ ràng không tình nguyện, nhưng nghe lời của cô vừa ăn vừa chậm rãi nuốt, làm cho Tương Quân thực cảm động.
“Giữa trưa Tiểu Linh gọi điện thoại cho em, nói với em…”
“Cuối tuần này em còn muốn cùng nó đi ra ngoài sao? Không cho phép, thời gian cuối tuần này của em là của anh.” Nghe thấy em gái lại gọi điện thoại cho cô, Nguyên Hạo vội vàng nuốt xuống thứ trong miệng, mở miệng ngắt lời cô, không cho cô cùng em gái đi ngoài dạo cái quỷ gì phố.
Hẹn hò với anh đâu? Cô là bạn gái anh nha! Bọn họ cùng một chỗ mới bao lâu, tình yêu cuồng nhiệt như vậy có thể vì người khác tùy tiện hẹn thì nhận lời đi cùng người đó sao?
“Không phải, Tiểu Linh nói, lễ mừng năm mới bạn ấy cùng Tín Hãn dẫn ba mẹ anh đi lễ mừng năm mới ở Nhật Bản, bảo em hỏi anh có muốn hay không theo chân bọn họ cùng đi.” Tín Hãn là vị hôn phu của Nguyên Linh, hai người bọn họ dự tính mùa xuân kết hôn.
“Không đi.” Nguyên Hạo không chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt.
“Vì sao? Như vậy anh tính một mình ở lại Đài Bắc.” Tương Quân đương nhiên cho rằng anh chắc là muốn đi.
“Chuyện này mẹ anh có đề cập qua, ba anh cũng đồng ý.” Nguyên Hạo lúc giải thích với cô, trong lòng thầm mắng Nguyên Ling nhiều chuyện: “Lễ mừng năm mới ở nhà bọn anh nhất định xuất ngoại, nhưng mà năm nay anh muống ở lại… Tương Quân, nhà em cũng chỉ có ba người phụ nữ, đêm trừ tịch (đêm ba mươi) xum vầy ăn cơm sẽ không có gì thú vị? Công tác tổng vệ sinh luôn luôn có ít nặng nề, cần đàn ông hỗ trợ, lễ mừng năm mới năm nay, anh muốn cùng trải qua với mẹ em, bà nội em, có hoan nghênh không?
Anh không chỉ là lo lắng cho cô, luyến tiếc cô mà thôi, Nguyên Hạo như vậy đã xem như gián tiếp yêu cầu cô dẫn anh về nhà gặp người nhà cô, hy vọng cả hai người được haibên gia đình tán thành.
Tuy rằng bọn họ mới kết giao một tháng, anh đã cảm thấy không thể xa cô.
Tương Quân thật không ngờ anh muốn cùng cô trải qua lễ mừng năm mới, nghỉ đông thật dài cùng cô, cùng người nhà của cô, anh thật là Nguyên Hạo sao? Như thế nào lại dịu dàng như vậy? Thật sự giống như Tiểu Linh nói, anh là bị ma quỷ nhập vào sao…
Nhưng mà, tâm tính ấm áp thiện lượng, có anh cùng ăn tối, hương vị không khí mừng năm mới nhất định là không giống.
“Kỳ thật, em cũng đề cập qua chuyện của chúng ta với mẹ và bà nội.” Tương Quân ngập ngừng nói: “Mẹ vẫn nhất nhớ anh, nhưng mà em sợ anh cảm thấy kỳ quái… Anh tới, mẹ em sẽ thực vui vẻ, hoan nghênh anh tới nhà đón mừng năm mới.”
Cô làm sao có thể đáng yêu như vậy? Đứng đắn nói hoan nghênh, biết rõ đây là thời gian đi làm, hơn nữa mấy nhân viên muốn chết kia lấy hai người bọn họ mở bàn cá cược ở dưới kia, còn tưởng rằng anh không biết, nhưng là hiện tại thật sự nhịn không được.
Đem cô ôm đến trên đùi mình, không để ý tới cô không được tự nhiên thẹn thùng giãy dụa, cầm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn hồng thấu của cô, hôn cô.
Hôn môi cô đồng thời nghĩ, ngọt, thế này mới gọi là điểm tâm a!
Chương 7-1
Bận rộn công tác vẫn liên tục cho đến trước giao thừa một ngày, công trình đã nhận năm trước làm xong nghiệm thu, thanh toán khỏan tiền, lấy lý do thăm hỏi nhân viên cả một năm vất vả, Nguyên Hạo phát thêm một tháng lương cuối năm, làm cho nhóm nhân viên vui vẻ thỏai mái, một năm qua thật là tốt.
Đến ngày ba mươi, Nguyên Hạo sáng sớm lái xe đưa cha mẹ cùng với em gái, em rể bốn người ra sân bay rồi trở lại chỗ ở, không phải như trước lăn ra ngủ, mà là cầm lễ vật chuẩn bị từ nhiều ngày, đi tới trước nhà ba người của Tương Quân, đó là một khu nhà bên trong khu phố náo nhiệt, hòan cảnh đơn thuần im lặng, chắc chắn là đã ở được mười năm.
Cho nên bảy giờ sáng, anh chờ ngay tại đầu ngõ nhỏ nhà Tương Quân, nhìn trước nhìn sau xe, không ngừng từ sau kính chiếu hậu kiểm tra dung nhan chính mình, không thể nào thong dong tự nhiên, chưa từng nhĩ tới Nguyên Hạo anh cũng sẽ khẩn trương.
Cửa kính xe truyền đến hai tiếng “Cốc cốc” vang dội, Nguyên hạo quay đầu,