Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
năm nay anh muống ở lại… Tương Quân, nhà em cũng chỉ có ba người phụ nữ, đêm trừ tịch (đêm ba mươi) xum vầy ăn cơm sẽ không có gì thú vị? Công tác tổng vệ sinh luôn luôn có ít nặng nề, cần đàn ông hỗ trợ, lễ mừng năm mới năm nay, anh muốn cùng trải qua với mẹ em, bà nội em, có hoan nghênh không?
Anh không chỉ là lo lắng cho cô, luyến tiếc cô mà thôi, Nguyên Hạo như vậy đã xem như gián tiếp yêu cầu cô dẫn anh về nhà gặp người nhà cô, hy vọng cả hai người được hai bên gia đình tán thành.
Tuy rằng bọn họ mới kết giao một tháng, anh đã cảm thấy không thể xa cô.
Tương Quân thật không ngờ anh muốn cùng cô trải qua lễ mừng năm mới, nghỉ đông thật dài cùng cô, cùng người nhà của cô, anh thật là Nguyên Hạo sao? Như thế nào lại dịu dàng như vậy? Thật sự giống như Tiểu Linh nói, anh là bị ma quỷ nhập vào sao…
Nhưng mà, tâm tính ấm áp thiện lượng, có anh cùng ăn tối, hương vị không khí mừng năm mới nhất định là không giống.
“Kỳ thật, em cũng đề cập qua chuyện của chúng ta với mẹ và bà nội.” Tương Quân ngập ngừng nói: “Mẹ vẫn nhất nhớ anh, nhưng mà em sợ anh cảm thấy kỳ quái… Anh tới, mẹ em sẽ thực vui vẻ, hoan nghênh anh tới nhà đón mừng năm mới.”
Cô làm sao có thể đáng yêu như vậy? Đứng đắn nói hoan nghênh, biết rõ đây là thời gian đi làm, hơn nữa mấy nhân viên muốn chết kia lấy hai người bọn họ mở bàn cá cược ở dưới kia, còn tưởng rằng anh không biết, nhưng là hiện tại thật sự nhịn không được.
Đem cô ôm đến trên đùi mình, không để ý tới cô không được tự nhiên thẹn thùng giãy dụa, cầm lấy khuôn mặt nhỏ nhắn hồng thấu của cô, hôn cô.
Hôn môi cô đồng thời nghĩ, ngọt, thế này mới gọi là điểm tâm a!
Chương 7-1
Bận rộn công tác vẫn liên tục cho đến trước giao thừa một ngày, công trình đã nhận năm trước làm xong nghiệm thu, thanh toán khỏan tiền, lấy lý do thăm hỏi nhân viên cả một năm vất vả, Nguyên Hạo phát thêm một tháng lương cuối năm, làm cho nhóm nhân viên vui vẻ thỏai mái, một năm qua thật là tốt.
Đến ngày ba mươi, Nguyên Hạo sáng sớm lái xe đưa cha mẹ cùng với em gái, em rể bốn người ra sân bay rồi trở lại chỗ ở, không phải như trước lăn ra ngủ, mà là cầm lễ vật chuẩn bị từ nhiều ngày, đi tới trước nhà ba người của Tương Quân, đó là một khu nhà bên trong khu phố náo nhiệt, hòan cảnh đơn thuần im lặng, chắc chắn là đã ở được mười năm.
Cho nên bảy giờ sáng, anh chờ ngay tại đầu ngõ nhỏ nhà Tương Quân, nhìn trước nhìn sau xe, không ngừng từ sau kính chiếu hậu kiểm tra dung nhan chính mình, không thể nào thong dong tự nhiên, chưa từng nhĩ tới Nguyên Hạo anh cũng sẽ khẩn trương.
Cửa kính xe truyền đến hai tiếng “Cốc cốc” vang dội, Nguyên hạo quay đầu, thấy hiện ra khuôn mặt thanh tú tươi cười.
“Chào buổi sáng.” Tương Quân khom người mỉm cười, bình thường lúc đi làm luôn cột đuôi ngựa sau đầu, tóc đen mềm mại tự nhiên bao lấy mặt cô trông càng nhỏ, trắng nọn hơn, môi như mật khó có được, tinh thần thoạt nhìn tốt lắm.
Nguyên Hạo thấy cô liền quay cửa kính xe xuống, nhẹ giọng nói với cô một tiếng chào.
Cửa sổ xe kéo xuống làm không khí lạnh lẽo liền tiến vào trong, đang muốn mắng cô hai câu thời tiết lạnh như thế, sao sáng sớm như vậy đã đi xuống đây chờ anh? Kết quả thấy cách xa Tương Quân hai buớc, có hai người phụ nữ lớn tuổi mang theo mỉm cười ấm áp đang nhìn anh.
Người tuổi lớn hơn trên mặt khắc dấu vết của năm tháng, nhưng mà hình dáng nhu hòa kia, khi cười rộ lên nheo lại ánh mắt, làm cho Nguyên Hạo cảm thấy nhìn người trước mắt như thấy bộ dáng năm mươi năm sau của Tương Quân, anh cảm thấy rất đẹp!
Nguyên Hạo lập tức biết hai người họ là ai, lập tức xuống xe, kính cẩn đi về phía hai vị trưởng bối chào hỏi.
“Bác Hiệp, bà nội, buổi sáng tốt lành, con là Nguyên Hạo.” Tương Quân vì anh nên đã giới thiệu trước, anh chủ động chào hỏi.
“Thời tiết lạnh như thế, vãn bối làm cho trưởng bối chờ, thật sự là băn khoăn.” Anh lập tức mở cửa xe, chủ động đỡ người lớn tuổi, bà nội Tương Quân hành động có chút không tiện ngồi vào phía sau xe, bình thường anh mở cửa xe thô bạo bây giờ lại trở nên dịu dàng dị thường, thật cẩn thận giống như đang đỡ lão Phật gia.
Kế tiếp đến phiên bạn gái, Nguyên Hạo đối mặt với Tương Quân, có cảm giác thở phào nhẹ nhõm một hơi.
“Nguyên Hạo, anh hôm nay thật không giống ngày thường.” Tương Quân nhìn phải nhìn trái, cảm giác hôm nay Nguyên Hạo khác với bình thường, nói như thế nào…Chưa từng thấy anh “bình thường” như bây giờ, Nguyên Hạo trước đây nếu đồ ăn không ngon sẽ không ăn, quần áo lướt nhìn qua chỉ luôn là tây trang, áo sơ mi, thế nhưng hôm nnay anh lại mặc quần bò cùng áo lông cao cổ, quần bò nha, cho dù là nghỉ, Nguyên Hạo cũng chưa bao giờ từng qua loa như vậy.
“Anh…thực lo lắng sao?” Tương Quân không khỏi đóan như vậy, nhưng lại cảm thấy không có khả năng, bởi vậy miệng mới nghi hoặc.
“Nhanh lên xe, thời tiết rất lạnh, anh mở máy sưởi trong xe, không còn lạnh nữa.” Nguyên Hạo lại cố nói trái nói phải, khiến cô đang lãi nhãi tới đầu xe, vì cô mở cửa.
Đóng cửa xe, Nguyên Hạo xoay người, ảo não chính mình thế nhưng lại bị nhìn thấu.
Đúng vậy, anh đang lo lắng hồi hộp lòng bàn tay đổ mồ hôi, lo lắng người nhà Tương Quân có thể hay không không thích người đàn ông như anh theo đuổi con gái, cháu gái duy nhất.
Mặc như vậy có thể hay không ngoài sức tưởng tượng? Kiểu tóc của kỹ sư thiết kế nổi tiếng có thể hay không có vẻ rất bờm xờm? Còn nữa, anh đã cạorâu sạch sẽ, như vậy làm tăng thêm khí phách của anh, bình thường anh thật vừa lòng, nhưng mà ở trong mắt trưởng bối, thật sự rất khó tin tưởng anh là người làm đến nơi đến chốn, người đàn ông tốt sẽ không làm cho Tương Quân chịu khổ a!
Tiêu phí thời gian cho vẻ ngoài nhiều hơn so với bình thường, anh muốn cho người nhà Tương Quân ấn tượng tốt, cảm thấy bản thân quá mâu thuẫn để ý bề ngoài thật sự quá mức, nhưng anh không thể khống chế được hành vi của mình.
“Nguyên Hạo, cảm ơn con a, phiền toái con làm lái xe.” Sau khi Nguyên Hạo lên xe, bà Hiệp ở phía sau đã mở miệng.
Không có người đàn ông làm trụ cột kinh tế gia đình, ba người phụ nữ đều phải đi làm mới có thể duy trì cuộc sống, bà Hiệp ở bệnh viện làm quản lý ban đêm, dựa vào may vá nuôi lớn con và phụ dưỡng mẹ chồng, cả ban giáo sư hợp lại, may vá cùng với đan len, bình thường bận nhiều việc…mọi người đều làm, đến khi lễ mừng năm mới, chỉ có thể thừa dịp buổi sáng ba mươi đi chọn mua hàng Tết.
Hơn nữa bà nội Tương Quân tuổi lớn, không thể đi quá xa, càng chịu không nổi đường cái ngày lễ đông nghẹt người, năm rồi đi mua đồ, đều để bà ở lại trong nhà, Tương Quân cùng mẹ hai người đi nhanh về nhanh.
Năm nay khó có được người thân thể cường tráng lái xe, nguyện ý làm hộ hoa sứ giả kiêm cu li cho cả nhà ba người, bởi vậy bà Hiệp mang theo tâm tình vui vẻ ra khỏi cửa, cả một buổi sáng khuôn mặt tươi cười giấu không được.
“Đừng nói như vậy, là con quấy rầy.” Anh đáng quý khiêm tốn.
Dùng tư thái lấy lòng người khác, hi vọng đối phương đối với mình có ấn tượng tốt, loại chuyện này trước kia Nguyên Hạo không bao giờ làm, nhưng đối tượng là Tương Quân, anh đối với đánh giá của người nhà cô coi trọng, hy vọng mỗi người đều đối vối tình cảm lưu luyến này của hai người bọn họ lạc quan tán thành: “Nguyên Hạo…Ừm, con so với trong tưởng tượng của ta không quá giống nhau.” Bà Hiệp nghiền ngẫm mỉm cười: “Ta cùng bà nội nghe từ con bé Linh nói rất nhiều chuyện về con.”
Nguyên Hạo vừa nghe thấy tên em gái liền nhíu mày, vừa rồi đưa người nhà đến sân bay, hai người còn ầm ỹ cả lên ở trên xe, không có Tương Quân ngăn cản, hai người bọn họ liền một đường ầm ỹ đến sân bay, cuối cùng Nguyên Linh xuống khỏi cửa xe, còn ngây thơ đá lốp bánh xe của anh.
“Nguyên Linh…” Anh không khỏi kinh hãi, nha đầu chết tiệt kia sẽ không thọc gậy bánh xe anh chứ? “Nó từ nhỏ tính tình đã vậy.”
Anh nói về thời điểm bốc đồng của em gái mình, thế nhưng tuyệt không chột dạ, tính tình đại thiếu gia của anh rõ ràng là cũng không tốt hơn bao nhiêu: “Nói chuyện có khi không biết nặng nhẹ, mong bác không lấy làm phiền lòng.”
“Ha ha…”
Tiếng phì cười ngắt ngang lời nói vắt hết óc suy nghĩ của Nguyên Hạo, phải biết rằng cái quỷ “lời nói khó nghe của Nguyên Linh” có bao nhiêu muốn lấy mạng anh.
“Ừ.” Sợ lại không phân biệt được công và tư mà nhúng tay vào, hơn nữa cô gái này từ khi trở về từ Nhật Bản, đã trốn tránh anh ba ngày!
Tùy ý gật đầu tỏ vẻ biết, Nguyên Hạo liền lên lầu, trở lại văn phòng của mình.
Quá mất mặt… Bị anh