Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
n Hạo áp lực tuôn ra một tiếng rủa thấp: “Nếu không muốn xem mắt, còn nói cô rất thích ý?”
“Bởi vì tôi cảm thấy, chúng ta có cơ hội rất lớn lúc đầu thầu nếu trổ hết tài năng.”
Có nghĩa gì chứ? Việc này cùng vấn đề của anh có liên hệ cái gì.
“Nhưng là nếu bởi vì vậy mà đắc tội Hoàng đổng, ảnh hưởng kết quả đấu thầu thì rất đáng tiếc, anh càng ương ngạnh, sẽ không có kết quả…” Tương Quân giải thích có trật tự nguyên nhân đáp ứng xem mắt của cô.
Một khi anh mở miệng liền làm không khí trở nên căng thẳng, tuyệt không thu hồi uyển chuyển, thực dễ dàng đem khách hàng quan trọng chọc giận.
Đứng ở lập trường của một nhân viên cùng một người phụ nữ, Nguyên Hạo thật thực ngang ngược! Nhưng đứng ở lập trường của “Hiệp Tương Quân”, cô sẽ cảm thấy là lỗi của chính mình.
“Cô làm sao biết tôi không thể ngăn cản ông già kia?” Dám khinh thường anh, làm như là lần đầu anh gặp phải lọai tình huống này sao?
Gây dựng sự nghiệp đã hơn mười năm, Nguyên Hạo ngay cả chính mình đều không đếm được, anh từ chối bao nhiêu ý tốt của khách hàng vì anh sắp xếp xem mắt, ngay cả việc nhỏ ấy cũng không thể xử lý, mười năm này của anh chẳng phải là bỏ trắng?
Nhưng mà nha đầu chết tiệt kia nhưng thật ra nói trúng một sự kiện, anh một khi tức giận, thường thường không để ý hậu quả, mà lúc ấy, anh xác thực có điểm bị sự tức giận của chính mình làm mờ đầu óc.
Vì sao tức giận như vậy?
Nhìn cô trước mắt nhỏ xinh, thoáng chốc có ý tưởng chưa từng nhìn thấy vẻ đẹp này ở Đài Loan, làm cho người ta nhịn không được muốn quay đầu nhìn bằng hai mắt.
Ngày hôm qua Hoàng đổng cho người đến giúp cô, hiệu quả làm cho ánh mắt người ta sáng lên, vì xem mắt hôm nay, bất luận là trang phục hay là loại trang phục đều là màu sắc tốt nhất, lại càng thêm cẩn thận xinh đẹp.
Nghĩ đến cô không có phản kháng giống như búp bê mặc cho người ta trang điểm, mà cô sẽ mang theo hơi thở ngọt mê người kia, đứng ở trước mặt một người đàn ông xa lạ, hấp dẫn ánh mắt người kia.
Sau đó một khi cô mở miệng, người đàn ông kia sẽ phát hiện giọng nói cô trong trẻo dễ nghe, nói chuyện tốc độ rất chậm, từng chữ từng chữ, rành mạch ngấm vào trong đầu, hơn nữa cô vẫn ngu ngốc không phân biệt được lời nói vui đùa, khơi dậy hiếu kì đặc biệt.
Tiếp theo người đàn ông kia sẽ có cảm tình tốt đối với cô, lại tiếp theo vừa đi vừa đề nghị với trưởng bối ngay tại khách sạn, cuối cùng người đàn ông sẽ triển khai theo đuổi cô ấy.
Cô gái Hiệp Tương Quân ngu ngốc kia, người luôn đối đãi với đồng nghiệp còn thật quan sát tỉ mỉ, biết người kia tâm tình khi nào không tốt, quản anh ta có hay không ăn cái gì, trách cứ đối phương không có uống vitamin chết tiệt gì đó, còn có, đối phương có khả năng cũng không ăn quen điểm tâm ngọt ngán chết người kiểu Nhật, cô sẽ đi thật xa mua xíu mại trở về…
Chương 4-2
“Tôi… Tôi… Thật xin lỗi.” Tương Quân nghe trong lời nói của anh, ngẫm lại cũng đúng, vì thế thừa nhận chính mình sai lầm.
Biết rõ sẽ bị mắng, bị cự tuyệt, vì sao còn muốn tìm đến anh?
Bởi vì anh là Nguyên Hạo, anh không có gì là không làm được, anh thường chỉ làm những việc người khác không làm được.
Tương Quân mới trước đây thực sùng bái Nguyên Hạo, cảm thấy anh rất lợi hại, Nguyên Hạo năm mười tuổi liền lái xe ô tô xoay vòng, anh mười sáu tuổi liền lên đỉnh Ngọc Sơn nghiên cứu, mười bảy tuổi nghỉ hè trung học, ở Châu Âu tự mình đi du lịch, tự lo tiền tiêu vặt từ nhỏ đến lớn, ngôn ngữ không rõ còn dám ở Tây Ban Nha du lịch, cũng chinh phục đỉnh núi cao nhất Tây Ban Nha – Núi Ted.
Tương Quân mười tuổi cảm thấy Nguyên Hạo thực rất giỏi, chuyện làm cô không dám tưởng tượng, nhưng đến hiện tại hai mươi tuổi, cô vẫn cảm thấy Nguyên Hạo rất lợi hại, tuy rằng sợ tính tình dữ dằn và lớn giọng của anh , nhưng vẫn như cũ không thể kiềm chế đối với anh sùng bái cùng khâm phục.
“Ngu ngốc.” Nguyên Hạo nghe cô giải thích đã muốn mắng cô, nói xin lỗi cái gì? Cô thấy mình sai sao?
Cô chỉ là muốn vì công việc góp một phần tâm lực, trước khi anh làm hỏng không khí muốn bù lại sai lầm, theo lý thuyết, hẳn là anh giải thích mới đúng.
Tính tình Nguyên Hạo thật khó chịu, nhưng nếu cảm thấy chính mình đã sai lầm, anh sẽ thực thẳng thắn nhận sai, làm người đàn ông không chỉ phải kiên cường, còn phải khéo léo.
Nhìn người ngu ngốc trước mắt, thỉnh thỏang chọc anh giận lên như sấm, Nguyên Hạo nhận rõ một sự kiện.
“Tôi không giúp một cô gái sợ hãi, rụt rè, không có nửa điểm tự tin làm đảm bảo.” Anh hừ hừ tức, quay đầu đi vào phòng, đứng ở trước chỗ để rượu, lướt sơ qua rượu khách sạn cung cấp rượu mơ, bia, rượu trắng, rượu có chút ga, trực tiếp cầm lấy Volka, xoay mở bình, đem chất lỏng trong suốt như nước chậm rãi rót vào trong ly thủy tinh trong suốt.
..Bạn đang đọc truyện tại Truyen0sex.Net chúc các bạn vui vẻ...
Nguyên Hạo lay động ly thủy tinh, ly rượu gần nhất có kích thước nhỏ, anh cầm ly rượu kia, đi về phía Tương Quân đang khó nén thần sắc lo lắng.
“Lo lắng? Uống hết đi.” Anh đưa ly rượu kia ra, dùng ngữ khí không thể phản bác bức bách cô uống hết.
Rõ ràng vài giờ trước có người nói với anh, tửu lượng của Hiệp Tương Quân chỉ có một ly bia, anh lại chọn một chai rượu nồng độ cao, rót một ngụm muốn cô uống hết.
Đương nhiên không phải muốn cô uống rượu thêm can đảm, mà là do bản thân anh bất an.
“Rượu? Nhưng mà tôi…” Tương Quân vừa nghe hương vị liền cảm thấy đầu chóang váng, lắc lắc đầu lộ ra gương mặt giải thích với anh.
“Cô hiện tại trông như thế này, tôi tuyệt không dám đảm đương làm người tiến cử cô, sắc mặt cô khó coi muốn chết, uống cạn.” Ngữ khí hung ác không kiên nhẫn, bức bách cô uống cạn rượu anh rót, đại khái chỉ có cái cô gái Hiệp Tương Quân ngu ngốc, mới có thể không nghi ngờ anh.
Vẻ mặt cô khó xử lại không thể cự tuyệt, cắn môi dưới, làm cho Nguyên Hạo cảm thấy nếu không khi dễ cô thì tuyệt đối thực có lỗi với chính mình. (Kat: Anh Hạo BT vừa thôi, nhưng mà em thếch!!!)
“Được rồi được rồi, tôi uống.” Không muốn làm cho anh tức giận, không muốn làm anh cảm thấy cô không phải phụ nữ, cô ôm quyết tâm tráng sĩ đọan cổ tay (cắt cổ tay), một ngụm uống cạn Vodka.
Chất lỏng lạt nóng và nồng đốt đau yết hầu, Tương Quân chỉ cảm thấy một cổ nhiệt khí nhắm thẳng hướng ót, mặt nóng quá, mà đầu của cô choáng váng không thôi.
“Ôi chao.” Rượu này thật lợi hại, cô liên tục lắc đầu, lại không làm dịu đi được trận choáng váng khó chịu kia, rõ ràng hai chân đang đứng ổn định trên mặt đất, chân cô đột nhiên mềm mại lảo đảo.
“Như thế nào? Ngay cả đứng cũng không được? Khí sắc tốt một chút, đi thôi, đừng để cho Hòang đổng chờ lâu.” Nguyên Hạo thuận thế dìu cô một phen, đỡ cô đứng vững xong lập tức buông tay, bước ra khỏi cửa phòng đi ở đằng trước.
Rượu kia không chỉ làm cho khí sắc cô tốt lên một chút mà thôi, mà là tốt nhiều lắm, khuôn mặt cô lúc nãy tái nhợt quá đáng giờ trở nên đỏ ửng, xứng với phục trang tươi mát, thoạt nhìn phá lệ mê người.
Nguyên Hạo cảm thấy chính mình nếu lại tiếp tục nhìn cô, nhất định sẽ biến thành sắc lang.
“Giám đốc…” Phía sau truyền đến tiếng la suy yếu, Nguyên Hạo nghe tiếng dừng lại bước chân.
Làm bộ dường như không có việc gì quay đầu, thấy cô dựa vào tường, cố gắng mở to mắt bảo trì thanh tỉnh, từng bước một hướng anh đi tới.
Nguyên Hạo nhíu mày thầm nghĩ, không phải nói một ly bia sẽ say, một ngụm Vodka còn không thể làm cho cô hôn mê sao?
Kiên trì như vậy nhất định phải đi đến tiệc xem mắt? Cô cứ như vậy muốn đi! Không sợ bị bán đi sao? Thật ngu ngốc.
“Sẽ không đâu, có anh a.”
Đột nhiên, thanh âm trong trẻo của cô truyền vào trong đầu anh, Nguyên Hạo hòan hồn mới phát hiện, lúc anh tự hỏi liền bất giác nói ra thành lời, anh đỡ lấy Tương Quân đang say, làm cho thân hình nhỏ nhắn của cô tựa vào trên người, mà cằn nhằn của anh cũng thốt ra.
Nhưng mà câu trả lời của cô, sáu chữ đơn giản như vậy, làm cho bất mãn của Nguyên Hạo biến mất.
“Cô tin tưởng tôi như vậy sao?”
“Vâng.” Tương Quân hỗn lọan, cố gắng làm cho chính mình không bởi vì cồn mà tinh thần mờ mịt.
“Phải không? Cô không phải sợ tôi, sợ muốn chết sao?” Mỗi lần đều đứng cách xa anh hai bước, cho dù lấy thứ gì cho anh cũng giống nhau, dường như sợ anh cắn cô.
“Đúng.” Cô còn có can đảm thừa nhận, nha đầu chết ti