Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
nh mà D còn lạnh giá hơn nó nữa.
- Vậy sao? Tôi xin lỗi vì tôi mà Trường bị liên luỵ
- Không sao, vì D Trường bị sao cũng được. D đừng lo cho Trường. Để xem thằng Đỏ làm gì
- Đừng có khùng. Trường không đấu lại nó đâu – Nhỏ gắt lên
- Trường sẽ đấu tới cùng dù có ra sao
- Tôi không phải con rối mà 2 người dành qua dành lại
- Trường không coi D là một con rối, Tr không dành D vì tình cảm không ai lấy của ai được. Trường chỉ muốn cho nó biết Trường cũng thật lòng thương D như nó.
- Tôi…….Hnmmmmmmmmmm
Nhỏ im lặng một lúc lâu rồi nói với tôi :
- Tôi không thể để liên luỵ tới Trường được. Tr nghỉ ngơi cho khoẻ, chắc mai Phượng lên đó.
Mới nói chuyện 1 tý mà nó đã ngủ rồi. Thằng này thiệt là……Nhìn nó ngủ hay thiệt. Mắt con trai gì mà y chang con gái, lông mi cong vút. Mà giống lúc thằng Đỏ ngủ thiệt. Tôi lại nhắc tới đỏ rồi. Sao người con trai này giống người con trai đó thế kia???khuôn mặt điển trai này làm chết bao nhiêu cô gái đây. Ngày mai chủ nhật, về rồi lại cùng bọn kia lên thăm nó.
Sáng hôm sau….Trời đang mưa
Tôi với nhóc V.A về nhà. Mẹ tôi nhìn tôi bằng ánh mắt ” sát khí ” tôi liền lên tiếng :
- Mẹ làm gì vậy?
- Tối qua 2 chị em con đi đâu
- Thì con nói có bạn bị tai nạn ở bệnh viện nên ở lại
” Bốp ”
Một cái tát giáng trời in hằn lên má tôi. Tôi không khóc. Tôi vẫn đứng đó ôm mặt. Thằng nhóc V.A liền nói :
- Mẹ làm gì vậy? Tối qua chị với con ở bệnh viện coi thằng Sáu con Cô Anh với chú Lợi làm cùng cơ quan với mẹ đó. Sao mẹ đánh chị?
- Ủa hôm qua mẹ với chú Toản thấy chị con ở Bar Blue mà
- Mẹ sai rồi. Mẹ quá đáng với chị quá. – Thằng nhóc V.A luôn lên tiếng
- Chưa hỏi con cái rõ ràng mà sao làm như vậy rồi Long? Làm như thế tổn thương cháu nó. – Cô Ba lên tiếng
- Nhưng rõ ràng hôm qua cháu thấy nó ở quán Blue mà chị – Người đàn ông ấy nhấn mạnh.
Lại là người đàn ông ấy. Lại chính lời nói của ông ấy khiến tôi ăn trọn 1 cái tát của mẹ. Đau lắm, giờ tim quặn thắt. Tôi liền nói :
- Ùh, cứ coi tôi là như vậy đi, cứ nghe theo lời người đàn ông này đi
Nói rồi tôi lao ra ngoài đường, cứ đi thất thểu giữa trời mưa. Nhóc v.A đuổi theo tôi. Tôi kêu nó về nhà xíu nữa tôi về. Nó thì nghe lời tôi, thương tôi lắm, nó liền đi về. Tôi không ganh tỵ, tôi không tức nó, tôi không coi nó là đứa con của người đàn ông kia mà tôi coi nó như một đứa em trai thực thụ. Cớ sao mẹ tôi làm thế với tôi? cái tát đầu đời mẹ dành cho tôi đấy ! Mẹ ơi ! mẹ ngày xưa đâu rồi……..
Lúc này thật sự nước mắt tôi chan hoà với nước mưa. Nó không có vị mặn của nước mắt, nó không có vị nhạt của nước mưa mà chỉ chen lẫn đắng cay của cuộc đời. Trời lạnh quá. Tôi đói nữa……Tôi thấy tôi như dần quỵ xuống………..
Tôi lờ mờ tỉnh dậy. Một màu trắng toát, tinh khiết lắm…Giờ không còn lạnh mà ấm rồi. Tôi chợt ngồi dậy. Bỗng một tiếng nói quen thuộc :
- Đang chuyền dịch đấy, nằm yên đi Lỳ
Là Đỏ ! Tại sao tôi lại ở bệnh viện? Tôi nhớ tôi đang đi trong mưa cơ màh. Tôi liền hỏi :
- Sao tôi ở đây?
- Té ra đường ngay trời mưa mà còn hỏi, mặt mày trắng bệch. Làm Đỏ lo lắm biết không?
- Àh thế àh? cảm ơn
- Mà sao ra nông nỗi đó. Trời thì lạnh, nhờ mấy cô y tá thay đồ cho đó. Thằng nhóc em Lỳ đi mua đồ ăn rồi
Giọng nói ngày xưa. thái độ ngày xưa, khác hẳn trên lớp. Đúng ! đây là người tôi đã yêu và từng yêu. Đúng là con người này rồi. Vẫn khuôn mặt này, vẫn những lời nói này với tôi. Nhưng lúc này người tôi nghĩ tới đang là mẹ tôi. Bao nhiêu câu hỏi đặt ra trong đầu tôi lúc này. Bất chợt giọt nước mắt tôi lại rơi lần nữa, lòng thì đau nhói. Lúc đó thằng Đỏ lại gần tôi và nói :
- Thiên thần mang tên băng giá, nhưng ấm mãi trong tim Đỏ. Lỳ biết là ai không?
Tôi vẫn im lặng để những giọt n’c mắt rơi xuống.
- Là Lỳ, luôn là Lỳ. Mãi chỉ có một mình Lỳ thôi. Muốn khóc hãy khóc hết đi. Trong lòng không còn muộn phiền, lo âu nữa đâu.
- Tôi cảm ơn – Tôi nói trong tiếng khóc nấc
Và nó ngồi xuống giường và đưa tay đẩy đầu tôi vào vai nó. Bờ vai vững chắc ấy, luôn là nơi để tôi dựa vào. Nhưng sao cảm giác không còn như xưa nữa. Nhưng tôi vẫn muốn nó quay trở về. Tôi không phản ứng. Tôi vẫn khóc. Tôi chưa bao giờ khóc trước mặt một người con trai nào nhiều bằng khóc trước mặt Đỏ……
- Tại sao Đỏ làm thế với Trường
- Vì Trường cướp mất Lỳ của đỏ
- Tôi có thích Trường đâu
- Những cử chỉ và lời nói cũng như ánh mắt của Lỳ nói lên điều đó. Đừng giấu Đỏ
- Tôi……..
Tôi chưa kịp nói gì nó đã cắt lời :
- Dù rằng biết Lỳ chưa quên được Đỏ nhưng trong tim Lỳ lúc này hình bóng ai lớn hơn??? Ai là cái bóng của ai? Đỏ biết được rồi.
- Vì sao Đỏ chuyển về đây?
- Vì sức chịu đựng con người có hạn. Ký ức ngày xưa quay về, Đỏ muốn bên cạnh Lỳ mãi mãi.
- Không thể được đâu
- Chỉ có Đỏ yêu Lỳ là đủ
- Vậy Đỏ đừng làm tổn thương đến Trường
- Không thể
- Đỏ khác rồi, Đỏ khác con người trước kia Lỳ thương – Tôi bất chợt nói lớn và đổi cách xưng hô như ngày nào.
- Đúng, đỏ khác rồi. Cũng vì một người mà ra thôi – Nó nói và nhìn ra xa.
Đúng là tôi làm đau lòng rất nhiều người. Bỗng nó nói tiếp :
- Phải chi ngày đó Đỏ không ghen quá đáng thì không tuột mất Lỳ rồi
- Đỏ đừng nhắc lại. Qúa khứ mãi là quá khứ. Hãy để nó là kí ức đẹp của chúng ta
- Quay về bênĐỏ như ngày xưa được không?
- Tôi…….
” cạch ”
Tiếng mở cửa làm tôi với thằng Đỏ giật mình. Thì ra là nhóc V.A. Nó lườm thằng Đỏ rồi đưa cho tôi đồ ăn :
- Chị ăn đi, nhìn chị nhợt nhạt quá đó.
- Em ăn gì chưa? mà mấy giờ rồi
- 2h chiều rồi đó chị
- Vậy àh?
- Chị àh
- Cái gì?
- Cho ba em với mẹ vào nhé
- Thôi chị không muốn gặp họ. Đừng cho họ vào
Chưa kịp gì mẹ tôi với người đàn ông đó bước vào. Tôi liền nói :
- Mẹ với chú đi ra, con cần sự yên tĩnh. Đừng làm phiền con
- Bé ! mẹ….
Tôi không đợi bà nói tôi cắt lời :
- Con không muốn nghe mẹ nói gì hết. Mẹ với chú ra ngoài đi
Ngay lập tức bà đi ra ngoài. Còn tôi bên trong, ăn cháo mà nuốt không qua nữa. Tôi cố gạt nước mắt. Nghẹn ứ ở cổ họng. Tôi liền nói với V.A và Đỏ :
- 2 người ra ngoài. Tôi không muốn ai ở trong này
- Thôi để Đỏ ở trong với Lỳ
- Em cũng ở với chị
- Àh ! Trường sao rồi? em qua thăm nó chưa? – Tôi hỏi nhóc V.A
- Bọn thằng Tuấn xíu nữa cùng với thằng Trường qua đây đó chị ạh
- Vậy àh? sao em cho bọn nó biết?
- Thì bọn nó không thấy chị nên bọn nó hỏi, em chẳng biết nói sao nên nói ra luôn.
- Thôi được rồi, khi nào bọn nó đến em với Đỏ cùng vào luôn. Giờ 2 người đi ra ngoài đi.
- Ùhm – 2 người nói đồng thanh
Tôi nhìn trong mắt của V.A có vẻ không ưa thằng Đỏ cho lắm……..
Thật sự tôi lo cho nó lắm. Nhưng sao nó lại bị lên bệnh viện? Bệnh tái phát hay sao? Không đâu. Nhưng sao hỏi thằng V.A nó không chịu nói?? Bác sĩ không cho tôi xuất viện. Nhưng tôi đã xin ba mẹ rồi. Ba mẹ tôi cũng quý nhóc HQ lắm. Tôi kiếm phòng vip 1 nhỏ đang nằm thì thấy cô Long với chú Toản đứng đó. Có cả thằng Đỏ ở đó nữa…. Cả đám chúng tôi liền lại chào 2 cô chú và xin phép vào phòng thăm nhóc HQ. Bỗng thằng Đỏ đứng ngay cửa nói :
- Ai vào thì vào thằng Trường ở ngoài
- Cái gì? – Cả đám há hốc
- Thì Thịnh nói rồi, ai vào thì vào thằng Tr ở ngoài
- Đừng vô duyên – con Thảo cố gạt tay nó ra
Bỗng cánh cửa mở ra. Nhóc đứng đó cầm cái bình chuyền gì đó và nói với vẻ mệt mõi :
- Đừng có khùng nữa. Để Trường vào luôn đi.
Rồi đám chúng tôi hất tay thằng nhóc Đỏ ra và đi vào. Thấy nhỏ nằm đó với cái bịch truyền dịch thì phải. Thằng Tin hỏi :
- 2 vợ chồng mày hay nhỉ? ngày trước chồng vào bệnh viện. Ngày sau vợ lẽo đẽo vào……..luôn.