Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
i xế lên đưa anh về.
- Cô đang làm cái quái gì thế? Cô không màng đến danh dự của chồng cô ah?
- Cô lo tìm việc khác cho mình đi thì hơn. Chồng tôi miệng đầy mùi rượu. Mà được cái ông xã nhà này không uống được rượu, 3 ly nhỏ là bất tỉnh nhân sự, gọi đằng giời cũng không dậy được thì làm ăn gì được với cô. Nếu cô muốn tôi sẽ đưa cô đến bệnh viện kiểm tra xem chồng tôi làm gì cô chưa.
Người đàn bà kia cứng họng không nói được lời nào. Là nhân viên mới quả thật cô ta không biết điểm này, lại quá vội vàng chủ quan.
- Tôi nghĩ cô có chuyện gì đó cần nhiều tiền, nên mới phải nghĩ đến cách này - cô rút trong ví ra 2 triệu quẳng vào người phụ nữ - đây, cầm lấy. Học một khóa làm người đi. Còn nếu cô còn thích kéo dài trò đùa này ấy mà, tôi không ngại đâu. Thích thì chiều mà liều thì chiến đấy.
Sáng hôm sau, tỉnh dậy, đầu anh đau như búa bổ, không rõ hôm qua đã xảy ra chuyện gì. Đáng nhẽ giờ này, hai vợ chồng đang đi du lịch cùng nhau mới phải. Thế mà, anh lại đang ở nhà. Ko thấy Vy đâu cả. Gọi điện cho cô, cô cũng không nghe máy. Tú hỏi anh Lâm tài xế riêng của mình chuyện gì đã xảy ra. Anh Lâm kể rõ mọi chuyện. Tú chỉ biết lắc đâu ngao ngán, "Phụ nữ thật đáng sợ". Đến tối, Vy mới về.
Hôm nay, Tú đã đích thân xuống bếp nấu ăn. Lại còn toàn là món vợ thích. Ây vậy mà vừa về, cô chẳng thèm ngó ngàng, đi một mạch lên phòng.
Anh nuốt nước bọt, trong lòng đầy những hoang mang, lo lắng. Rồi cuối cùng, Tú vẫn lên phòng. Anh từ từ ôm lấy Vy:
- Vợ ơi, anh xin lỗi.
Vy gạt tay anh ra:
- Anh làm gì có lỗi gì mà xin.
Trong lòng cô cũng rõ, anh không sai, nhưng khi thấy chồng mình ở bên người phụ nữ khác, không hiểu sao, cô thấy tim mình đau nhói, thực sự rất khó chịu. Như có một con dao rạch toạc lòng mình ra vậy. Và cô thấy sợ, nếu giữa hai người có chuyện gì, nếu anh bị người khác cướp đi, thì cô sẽ đau khổ đến mức nào? Cô có chịu đựng được không? Phải chăng, cô đang ghen? Phải chăng, cô....
- Lỗi anh to lắm_ cô khóc
Tú ôm lấy Vy thật chặt:
- Ừ!. Anh biết. Em đừng khóc nữa. Anh đau lòng lắm. Anh yêu em.
- Em không yêu anh... Em không yêu anh! Em ghét anh.
- Ừ! Ghét anh thì đừng khóc nữa._anh dỗ dành cô
- Tôi yêu anh đấy đồ tồi ạ. Tại yêu anh, tôi mới khóc đấy.
Nghe thấy Vy nói vậy, Tú thực sự rất ngạc nhiên. Đây là lần đầu, Vy chịu nói với anh điều đó. Điều anh đã mong ước từ rất lâu rồi.
- Anh hôn em nhé?_Tú dịu dàng vuốt nhẹ dòng nước mắt vương trên môi cô
Vy quay mặt tránh, nhưng bị anh kéo lại rồi đặt lên đó một nụ hôn mạnh bạo. Dần dần nụ hôn đó trở nên dịu dàng hơn, ngọt ngào hơn. Và cả hai say đắm trong nụ hôn dài ấy, dài ngỡ như là bất tận.
Sáng hôm sau, anh mang một tâm trạng rất hừng khởi đi làm. Thi thoảng miệng lại cười trộm rất vui tươi. Anh Lâm nhìn cậu chủ của mình mà cũng thấy vui lây, nhưng nhớ đến chuyện gì, anh nói nhỏ vào tai Tú:
- Thưa cậu chủ, hôm qua bên khách sạn Palace gọi điện báo là mợ chủ đến đặt một phòng và đập vỡ hết moi thứ đồ đạc bên trong.
Anh ngẩn người một lát rồi bật cười thật to. Vợ anh ghen đó mà. Yêu thì phải ghen thôi.
Ko biết ai từng nói khoảng cách là một thứ rất đáng sợ, sự bội bạc của nó có thể giết chết yêu thương. Và đôi trẻ đang sắp sửa phải đối diện với ma vương đáng sợ đó.
- Em ơi, đang học ah?
- Vâng. Có chuyện gì thế?
- Ông nội bị đột quỵ.
- Trời ơi, bây giờ ông thế nào rồi anh?-cô ngĩ ngay, thảm nào mấy hôm nay anh cứ bồn chồn không yên. Chốc chốc lại ra hành lang gọi điện thoại, vẻ mặt rất trầm trọng. Cô hỏi thì anh chỉ bảo là chuyện công ty, để cô không lo lắng ảnh hưởng đến việc học.
- Đã qua cơn nguy hiểm, nhưng vẫn còn rất yếu. Bây giờ anh phải bay sang Mỹ để chăm ông và thay ông điều hành công ty bên ấy.
- Được! Em đi cùng anh.
- Ko được. Em còn phải học. Chỉ còn gần một tháng nữa là thi rồi.
- Nhưng...
- Ko nhưng gì cả. Nhiệm vụ của em là đỗ đại học nghe chưa? Công ty bên này sẽ do bác anh điều hành tạm thời. Khi bố mẹ anh mới mất, bác chèo chống công ty cho đến khi anh về làm nên không có gì phải lo cả.
- Lúc này em lại chả giúp gì được cho anh.
- Lại đây nào - anh dang tay đón cô ngồi vào lòng- mấy hôm nay anh rất lo cho ông, lại cả việc công ty mà tưởng sắp nổ tung. May mà về nhà nghe em cười nói chuyện trên trời dưới biển, được em nấu cho ăn, bị em bấu véo ái, ừ như thế đấy haha, giúp anh thấy thoải mái hơn rất nhiều. Cảm ơn em.
- Xì,nghe chả vào gì cả. Hay để em gọi cho ông em cùng đi với anh. Để 2 ông bầu bạn với nhau, tinh thần thoài mái thì ông nội sẽ mau khỏi hơn
- Ừ, được. Nhưng anh đi chưa biết lúc nào có thể về được, anh lo nhất là em.
- Lo em lười biếng hay lo em buồn. Yên chí đi, em sẽ học thật chăm chỉ. Buồn thì em đã có bạn bè gia đình. Anh chỉ lo linh tinh.
Anh siết nhẹ lấy cô:
- Nhỡ lúc bảo vệ đi vắng, trộm lẻn vào ăn trộm mất báu vật thì sao?
- Nhà mình có báu vật hả anh? Sao em không biết?
- Báu vật quốc gia ý chứ. Tên là Vy to mồm hiếm có, đanh đá hiếm có, lười hiếm có.
- Á àh, xem bạo lực gia đình đây - cô đẩy anh ra vừa cù vừa cấu
- Thôi anh chừa rồi, đừng đừng..
Cô hỉ hả với chiến thắng của mình, rồi cô nằm áp xuống ngực anh:
- Cầu cho ông mau khỏi, cầu cho anh đi bình an, cầu cho anh sớm về với em.
**
Tháng tám, trời nắng oi bức. đâu đâu cũng thấy một màu vàng rực đến khó chịu. Cô nhận được điểm thi đại học của mình, suýt thì thủ khoa. Cô báo cho anh, anh khen vợ anh giỏi giang nhất thế giới. Định bụng còn 2 tháng nữa mới nhập học thì cô sang Mĩ 1 chuyến. Nhưng bác anh bảo cô đến công ty phụ giúp sẵn tiện học việc, mai sau có thể giúp chồng làm ăn. Cô không dám chối. nhưng công việc cũng khiến cô bớt nhớ anh. Mấy đứa bạn thân bảo cô yêu chồng say đắm quá. Cô bướng bỉnh chối. Nhưng chối được mãi đấy. Có hôm đang buôn điện thoại với con bạn thân. Nó bảo" Hỏi thật, trả lời thật. Yêu chưa?", cô trả lời "Yêu say đắm rồi mới chết"
Thế mà cũng nửa năm từ ngày anh đi, 2 người vẫn liên lạc qua skype. Vẫn trêu đùa nhau như không hề có có khoảng cách nào vậy. Mỗi tội nỗi nhớ cứ dày vò họ từng đêm. Thật mong cho họ sớm được về bên nhau.
HỒI KẾT
- Anh này, ngẫm lại, từ khi lấy anh, em toàn làm những chuyện mình không thích thôi. Nào là nấu ăn này, dọn dẹp nhà cửa này, lại còn học đại học nữa chứ.
- Và việc nào em cũng làm rất xuất sắc phải không? Anh rất tự hào về vợ anh đấy.
- À! Anh ơi, có bạn đại học muốn làm quen em. Em nói em có chồng rồi mà người ta vẫn không bỏ cuộc ý. Em có nên cho làm quen không?
- Chết thật đấy, định đánh chủ cướp hoa ah? Làm thế nào bây giờ?
- Haiz, cũng tại vợ anh xinh đẹp quá, khổ thế không biết.
- Hả? Em nói gì mà tự nhiên bên này nổi sấm chớp đì đùng, không nge thấy gì cả.
- EM NÓI EM GHÉT ANH!!!
- Hả? Hả
- Em nói em nhớ anh- cô nói lí nhí
- Sao tự nhiên nói nhỏ thế- anh cười gian- hết sấm chớp rồi, em nói lại lần nữa đi.
- Em sắp nói thẳng vào tai anh rồi đây chồng yêu ạ, 12 tiếng nữa ra sân bay đón em, em sẽ nói cho nghe hehe.
The end.
Đôi lời của tôi: Một câu chuyện nhẹ nhàng mong có thể giúp các bạn tạm thời quên đi những căng thẳng, buồn phiền. Chúc mọi người một ngày mới tốt lành.
bạn đang đọc truyện tại: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com, chúc bạn đọc truyện vui vẻ