Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
. Hừ...
Công Thành hậm hực bỏ đi . Lâm Uyên rụt cổ, lè lưỡi nhìn theo:
- Ối chà! Em mới thấy anh ấy giận lần đầu đó. Trông cũng khiếp đấy chứ.
Yến Linh bực tức:
- Một con người ích kỷ như thế sao tôi lại để ý chứ ? Thật là ..
- Chị này, không phải anh ấy ích kỷ đâu, mà là anh ấy đã biết ghen rồi đó. Chị nghì kỹ lại đi . Lúc bình thường anh ấy rất hiền cơ mà. Tại gặp địch thủ, anh ấy mới thay đổi tính tình thôi . Đàn ông nào cũng vậy mà.
Yến Linh nao núng lòng:
- Em sành sỏi qúa vậy.
Dĩ nhiên rồi, chuyên gia về tình yêu mà.
Quay đi, Yến Linh cười thầm, lòng nôn nao lạ:
- Có phải đó là sự thật hay không?
Vừa cắm cúi xuống bàn phím được mấy phút thì điện thoại reo vang. Lâm Uyên nhấc ống nghe:
- Alộ số máy .. mã số... thuộc bộ phận lưu trữ hồ sơ nghe đây ạ.
Đầu dây bên kia là một giọng nam:
- Thế à. Vậy em có phải là người yêu của anh không ?
Lâm Uyên đỏ bừng cả má, cô đã nhận ra giọng nói đó của ai:
- Anh đó nha, muốn phá em phải không ?
Đdâu có đâu, tại anh nhớ em quá nên muốn gặp em thôi mà.
Lòng dân tràn yêu thương, cảm nhận được trái tim anh đang đập gần kề đâu đây, cô nhỏ nhẹ làm nũng:
- Có phải không đó hay là muốn mắng em cho hả giận vì em không gọi điện cho anh ?
Vũ Phong ru cô bằng giọng tha thiết, ngọt ngào:
- Làm sao anh có thể giận em cho được chứ . Em ra cổng công ty đi, anh muốn gặp em giây lát thôi . Anh nhớ em lắm.
Không ngăn được lý lẻ của con tim, Lâm Uyên mạnh dạn:
- Vâng, em sẽ ra ngay đây ạ.
Gác ống nghe, cô ngước mặt nhìn quanh:
- Chị Hoa ơi! Chị trông giúp em một tí nhé. Em ra đây có chút việc.
- Được rồi, nhanh lên nghe em.
- Dạ.
Thướt tha bước xuống từng bậc thang trong tà áo dài màu tím nhạt, cô nghe lòng dân lên niềm hạnh phúc khi Vũ Phong đón cô bằng ánh mắt nồng nàn và nụ cười yêu thương.
Năm được bàn tay của cô, Vũ Phong đưa lên môi hôn nhẹ:
- Nàng tiên bé nhỏ của anh! Hôm nay em xinh đẹp lắm. Anh đã suýt chết vì em đấy.
Vân vê tà áo dài trong tay, Lâm Uyên e thẹn:
- Miệng của anh luc nào cũng ngọt như đường vậy, hèn gì các cô gái phải chết vì anh.
- Không . Anh không muốn ai chết vì anh cả. Anh chỉ muốn em chết vì anh thôi.
Côlém lỉnh:
- Không dám chết vì anh đâu.
Keó nhẹ của xe, Vũ Phong đưa tay:
- Em vào đây, anh có chuyện muốn nói với em.
- Em .. em phải vào ngaỵ Công việc em đang bỏ dở.
Vũ Phong buồn bã:
- Không lẽ dành cho anh vài phút cũng không được hay sao?
Xót xa cả lòng, cô ngoan ngoãn bước vào xe. Vũ Phong chờ cô yên vị, anh lôi trong túi ra một chiếc hộp màu đỏ rất đẹp:
- Anh tặng em này.
Lâm Uyên tròn mắt:
- Sao tự nhiên lại tặng quà cho em? Có ý đồ gì đây hả ?
Bẹo má cô, Vũ Phong cười tươi, mắt anh nồng nàn âu yếm:
- Anh không có ý đồ gì khác ngoài muốn được em yêu đâu.
- Anh này!
Lâm Uyên nhẹ nhàng bật nắp hộp. Cô trợn mắt khi trong đó là một sợi dây chuyền lóng lánh ánh bạc rất là đẹp.
Vũ Phong choàng tay qua, anh tình tứ hỏi:
- Em có thích hay không? Anh đeo vào cho em nhé.
Cô không trả lời mà lặng thinh để cho Vũ Phong đeo vào cổ cho cộ Tay anh chạm vào da thịt cô làm tê rần cả lên . Anh nhẹ nhàng hôn lên má cộ Bất ngờ qúa, cô quay lại. Khoảng cách giữa môi và môi gần nhau đến nỗi tưởng chừng như bằng "cọng tóc".
Chớp mắt một cái, Vũ Phong đã miên man trên cánh hoa hồng hé nở. Cả hai ngất ngây trao nhau nụ hôn nồng cháy.
Đắm chìm trong hạnh phúc, họ đầu ngờ rằng có một người đã tình cờ trông thấy. Ng` đó như bị chôn chân tại chỗ, mắt trợn tròn giận dữ. Mặt anh toa? ra một nét lạnh lùng đến dữ tợn, đôi mắt trở nên đổ ngầu như điên dại.
Đó chỉ là nét bên ngoài . Con` bên trong tậm trạng thì sao ? Tâm trí của anh ta xem như đã đi hoang tận đâu . Bao nhiêu công việc chuẩn bị để thực hiện không còn nữa, xen vào đó là nỗi bức xúc khó tả. Nỗi đau thấu xương dằn xé rét buốt tim gan anh . Chợt một câu nói từ tâm tư vọng lại làm anh bừng tỉnh: "Mày đã thua cuộc chưa vậy, Đình Thái? Nếu thua thì chấp nhận đi".
Không hiểu sao bước chân anh lại tiến gần đến chiếc xe đang đậu. Không nói một lời, anh đưa tay gõ cửa kiếng.
Hai người chợt rời nhau. Lâm Uyên sững sờ nhìn Đình Thái. Cô có cảm giác như có lỗi thật lớn đối với anh, nhưng nó bị vùi lấp ngay khi Vũ Phong bóp nhẹ tay cô, thủ thỉ:
- Không sao đâu em.
Như được truyền sức mạnh, cô mở cửa bước ra, dáng tự tin bản lĩnh . Chợt cô nhìn vào mắt anh . Như có một luồng điện xẹt qua, cô cúi mặt khép nép . Sự tự tin trong cô bay đâu mất, nhươn`g lại nỗi lo sợ vu vơ.
Vũ Phong đã đứng bên cạnh cô từ lầu . Anh ngẩng cao đầu, gương mặt hất cao của kẻ chiến thắng . Điểm qua một lượt gương mặt của người đối diện để đóan xem thái độ hiện tại ra sao, anh chià tay, mở lời:
- Xin chào anh . Anh vừa đi công tác về, phải không ? Trông anh có vẻ mệt thì phải.
Đình Thái nhếch môi, anh liếc nhìn Lâm Uyên, giọng đè nén:
- Cám ơn sự quan tâm của anh . Tôi vừa mới đến làm thôi.
Vũ Phong móc họng:
- Anh đúng là một ông giám đốc giỏi, luôn lo lắng cho công ty, thật là nể phục.
Sửa lại cà vạt, Đình Thái mỉm cười trả đũa:
- Ông anh cũng không kém . Luông vì lợi ích của công ty nên nhín chút thời gian đi tìm hợp đồng mới.
Lâm Uyên lí nhí:
- Thưa giám đốc, tôi vào trong làm việc.
- Uả, hôm nay không phải cô được nghỉ phép hay sao ? Cô hãy đi chơi với bạn đi, đừng để anh ta phải buồn.
- Giám đốc .. tôi ..
Vũ Phong xen vào:
- Anh Thái à! Lỗi là ở nơi tôi, xin anh đừng xử phạt cô ấy.
- Ô, không sao . Hôm nay thật sự là ngày nghỉ của cô ấy mà . Anh hãy đưa cô ấy đi đâu chơi đi, trông cô ấy buồn qúa đấy.
Khuôn mặt anh kín bưng, sắc nét lạnh lùng khỏ tả. Lướt mắt qua người Lâm Uyên, anh rắn rỏi:
- chúc vui vẻ nhé . Nếu biết ơn tôi thì nhớ mua về cho ít quà.
Tướng anh bước đi đầy cao ngạo. Lâm Uyên nhìn theo, lệ đã hoen mí mắt.
Vũ Phong bước đến bên cô:
- Em không sao chứ?
Đưa tay lau nước mắt cho cô, anh an ủi:
- Không có chuyện gì đâu, em đừng lo lắng . Chúng ta đi dùng cơm nhé.
Cô như một con rối để cho anh điều khiển. Đến khi xe đã khởi động máy, chuẩn bị lăn bánh, cô mới hoàn hồn, lắp bắp:
- Không . Anh Phong! Anh dừng xe lại đi . Em không đi với anh được đâu, em xin lỗi.
Xe vừa dừng bánh, cô đã tung cửa bước ra . Vũ Phong hốt hoảng:
- Uyên! Em làm gì vậy?
- Em xin lỗi . Em phải trở lại công ty.
Cô vụt chạy đi . Vũ Phong lo lắng nhìn theo, anh bấu chặt tay vào cửa xe, lòng hỗn loạn.
- Em đang nghĩ gì thế .. Lâm Uyên?
Phóng lên bậc thang cuối cùng, cô hớt hải chạy lại lối đi bằng thang máy. Thật may, cửa cũng vừa khép lại. Vén áo dài, cô phóng tót vào trong . Qúa đà, người cô va vào ngực người đàn ông đứng phiá trong . Vòng tay ai chưa trọn sao mà ấm áp thế? Cô ngước mặt nhìn lền rồi lúng túng thoát ra:
- Xin lỗi giám đốc.
Cảm giác nuối tiếc, nhưng tiếng nói của anh vẫn lạnh lùng:
- Cô không đi chơi với người yêu hay sao?
- Thưa, hôm nay không phải ngày nghỉ của tôi.
- Không sao, tôi cho phép mà.
- Cám ơn giám đốc, tôi phải thực hành đúng quy tắc của công ty.
Vẫn giọng lạnh lùng đó, nhưng lần này làm Lâm Uyên muốn bậc khóc:
- Nếu cô đúng nguyên tắc như vậy thì hãy viết kiểm điểm cho tôi.
Cửa thang máy vừa mở ra, Đình Thái lại bỏ sau lưng một câu:
- Một tiếng sau, tôi muốn thấy nó nằm trên bàn làm việc của tôi, OK.
Dù biết rằng Lâm Uyên rất tủi thân, nhưng anh vẫn dằn lòng bước đi . Anh không muốn cô nhìn thấy điểm yếu của mình . Anh không dám nhìn thấy giọt nước mắc của cô.
Anh sợ... anh sẽ gục ngã trước cô.
Anh biết cô ấm ức và khóc đó, nhưng biết làm sao khi tình thế b