Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
!! đã làm Kỳ hoản sợ
Nó chớp chớp mắt ổn định tinh thần rồi làm lơ mọi chuyện
- Kỳ… kỳ phải nấu đồ ăn đây… Hiền cứ ngồi đây đi
Nó lúng túng đi vào bếp
Khoảng thời gian đó… tuy chỉ có 30 phút nhưng quả thật… rất khó hiểu , rất khó chịu … Nó chỉ biết cấm cúi nấu thật nhiều… tuy là thế nhưng đầu vẫn nghĩ tới những lời nói của hắn “ Kỳ có thai à ? “ …. Mỗi lần câu nói ấy hiện lên là nó cứ như sắp phát điên đến nơi vậy , bầm nát mấy củ cà rốt không thương tiếc…
Bên cạnh đó , Trung Hiền cũng không yên bình là mấy , dù chính miệng Tử Kỳ nói là không phải… nhưng rõ ràng tâm trạng của 1 người đàn ông khi thấy người mình yêu… đang nằm trong vòng nghi vấn rằng đã có con với một người khác… thì rõ ràng như ngồi trên đóng lửa , thấp thỏm lo âu… Nhưng quả thật là với bản lĩnh của hắn thì tâm trạng của cá nhân không thể nào dễ dàng lộ rõ mồn một như vậy, hắn trong rất điềm tỉnh ngồi trên ghế soffa … và xem ti vi
Bỗng dưng…
OE..OE..OE..OE~~~
Tiếng khóc của Trung Đan làm cả 2 đang BÌNH TĨNH theo kiểu của mình cũng giật mình và vội chạy vào phòng
Khi hắn đến nơi thì…
- Ôi !! Trung Đan ngoan ! con thức rồi hả !?... ừ ừ chắc con đói rồi ! cô pha sữa cho con uống nha !! … nín đi nín đi
Hắn nở nụ cười thầm trong lòng… toan quay ra ngoài thì
- Này !!
Hắn quay lại
- Đã vào thì phụ Kỳ đi chứ !!
Hắn mở to mắt nhìn nó đi tới gần
- Này ! ẫm con mình cẩn thận đấy
Nó đỡ nhóc vào tay hắn , rồi mĩm cười đùn đẩy trách nhiệm
- Kỳ còn phải dọn bữa trưa lẫn pha sữa cho Trung Đan nữa , Hiền quá rãnh tay đi ! nên vì thế hãy chăm sóc Trung Đan cho tốt , ít nhất là trong 10 phút đấy
- Kỳ !!!
Nó không thèm nghe và bỏ mặc hắn với đứa con dễ thương của mình
Ôi thật là lúng túng và hổn loạn mà…. Nhìn cái cách bế cũng có thể hiểu rằng hắn chưa bao giờ biết làm một người cha thế nào mà ! Ai đời lại bế con như kiểu xách hàng đi chợ ấy ! bế nách Trung Đan giơ thẵng ra trước cứ như là sợ bị nhiểm khuẩn hay sao ấy… Dù Trung Hiền có làm bất cứ cái gì đi nữa thì tiếng khóc của Trung Đan không lúc nào ngớt hơi mà toàn tăng tốc …. Hắn nhanh chóng đặc con mình lại lên giường … rồi ngồi suy nghĩ…. Kết quả là …
- Nhìn nè !!!
Hắn lè lưỡi nhăn mặt làm hề chọc Trung Đan…. Và đây là hồi đáp
OE…OE…OE
- Nín nín nín !!... không được à ?.... để ba làm cái khác
Hắn cuối mặt xuống rồi hất lên làm ông kẹ
- Tèn Ten
OE OE OE OE ~~~
Hắn hoản loạn với biểu hiện của Trung Đan nên
- Đừng khóc nữa , ba đánh thật đấy !!!
- OE OE OE OE ~~~~
Nó đang trong bếp khi nghe thấy tiếng khóc đó cũng vội chạy vào
- HIỀN LÀM CÁI GÌ VẬY ?
Nó bực tức chạy đến ẫm Trung Đan lên và dỗ dỗ , mặt thì không hề bớt cáu gắt với hắn
Còn Trung Hiền thì hoàn toàn rơi vào thế bị động
- Hiền…
- Không có Hiền gì hết !! Sao lại có một người ba không có kinh nghiệm như Hiền nhỉ ? Thật là….
- Hiền…
- Thôi đi !! vào bếp mà dọn đồ ăn lên , Kỳ pha sữa và làm xong bữa trưa rồi !
- Vậy…
- Gì nữa !! còn không đi nhanh ! Hay là Hiền chăm sóc Trung Đan
Hắn giật mình
- Không không !!! Hiền dọn bữa trưa là được phải không
Và chạy thẳng vào bếp không quay đầu lại
Nó bớt cáu và mĩm cười nhìn Trung Đan
- Trung Đan à !! ba con không phải cố ý làm con sợ đâu.. ba con chỉ muốn con vui thôi , còn đừng giận ba nha !! … Ôi Trung Đan dễ thương quá đi mất
Thằng nhóc đó… cười thật khấu khỉnh với nó…
_____________________________
5 phút sau …
Nó ẫm Trung Đan ra ngoài thì
- Hiền định bê toàn bộ thức ăn ở trong bếp ra luôn đấy à ?
- Hả ?
Nó gắt và đi tới
- Sao lại không múc ra tô sẳnmà mang nguyên nồi thế này…
- Hiền..
Nó ngộ ra 1 điều
- À !! chắc là bữa cơm của Hiền luôn có Thảo Yên lo cho nên đến nỗi dọn 1 bữa cơm cũng không xong phải không
- … không đâu !! Hiền biết !... múc ra tô phải không ! được rồi
Lập tức hắn chạy vào trong mang tô ra và múc canh vào
Nhưng do quá hấp tấp nên
- Á !!
Hắn nắm chặt bàn tay bị phỏng khi vô tình làm đỗ canh nóng vào tay
Nó đi đến
- Có sao không !! ? ngâm tay vào nước lạnh nhanh đi
Hắn nhìn nó
- Ờ,,,
______________________________
Nó đặc Trung Đan ngồi vào xe đẩy , rồi quay sang lấy kem dưỡng tay trong túi xách của mình ra
Trung Hiền mới xối nước xong thì đi ra
Nó lo lắng vội chạy đến
- Tay đỏ hết rồi
Hắn ..mĩm cười
- Không sao !
Nó nhăn mặt
- Không sao gì mà không sao , đỏ cả lên rồi , lấy cái này thoa lên đi !
- Không cần mà!!
Nó giựt lấy tay hắn và lấy ít kem thoa lên
- Nếu không xử lí cẩn thận sẽ để lại xẹo và rát lắm đấy !! Đau không ?
Hắn vui vẻ lắc đầu
- Không !
Nó lại tiếp tục cuối xuống thoa tiếp… rất nhẹ nhàng và chu đáo
Trên bàn ăn
- Hiền ăn trước đi !! Kỳ bế Trung Đan uống sữa đã
Hắn nhìn nó … e dè nhìn chén cơm sẵn trên bàn của mình
Hắn dùng tay của mình cầm đôi đũa
- Á !
Nó ngước nhìn , thấy đôi đũa rớt xuống đất..
- Sao thế ?
Hắn ái ngại..
- Không… không có gì đâu
Nó nhìn tay hắn , quả thật là còn rất đỏ dù đã thoa thuốc
- Hiền ăn được không ?
Hắn cười gượng
- Được !!
Rồi giả vờ cố cầm muỗng lên
Nó bớt lo và lại tiếp tục cầm bình sữa đỡ Trung Đan
Nhưng… dù là muỗng hay đũa thì chúng rơi rơi toản xuống đất
Nó vội ngước nhìn hắn , lo lắng
- Thôi !! ,,, đợi Kỳ lo xong cho Trung Đan thì Kỳ sẽ giúp Hiền..
Hắn mĩm cười
Nó không có ý gì khác đâu… chỉ là hắn cố tình nghĩ theo hướng khác mà thôi.
Ôi đúng là con nít… uống xong sữa thì ngáp quá trời…
- Ôi ! Trung Đan buồn ngủ rồi à ?... cô bế con vào phòng ngủ nha !!!
Nó vui vẻ ẩm cậu nhóc vào trong phòng
Còn hắn thì vẫn ngồi đó, ánh mắt không phút nào rời khỏi nó, dù nón làm gì, cười đùa hay thậm chí là không hề quan tâm hắn thì hắn vẫn vui vẻ nhìn nó một cách thoải mái và mãn nguyện
___________________
Nó bước ra ngoài sau khi đã dỗ được cậu ấm Trung Đan ngủ ngon giấc .
Khi ra đến bàn ăn thì nó vẫn tỏ ra bình thường , cầm chén cơm lên và nói
- Hiền ăn đi !!
Hắn mở tròn mắt nhìn nó
Nó nhìn hắn… và chợt nhận ra… miệng lấp bắp… ấp úng… không kém phần ngượng ngùng…
Hắn nhếch môi cười
- Không phài Kỳ nói sẽ giúp Hiền sao ?
- Kỳ…Kỳ
Nó quay mặt đi… suy nghĩ điều gì đó… có vẻ rất nghiêm chỉnh…và nó nở nụ cười rất ư là thản nhiên
- Kỳ sẽ giúp !
Nó cầm chén cơm lên , gắp 1 đũa cơm đưa gần tới miệng hắn
Hắn chỉ nhìn nó…
- Ăn đi !!
Giờ thì hắn mới vui vẻ “ khai khẩu “ ( mở miệng ) ra và ăn
Không biết vô tình hay cố ý …
Hiện giờ tâm trạng của hắn rất vui vẻ và tràn ngập hạnh phúc … sau khi ăn được gần nữa chén cơm thì nó lên tiếng
- Thái Phong ..
Khuôn mặt đang tươi vui của Trung Hiền bỗng nhiên tối sầm lại , nhìn nó không chớp mắt
Nó vẫn tiếp tục lời của mình
- Vì cả Kỳ và Thái Phong đều làm việc ở công ty nên rất hiếm khi Kỳ có thể lo được bữa ăn toàn diện như vậy cho anh ấy .
- …Vậy sao ?
Nó vui vẻ
- Nhưng mà, bù lại cứ rãnh rỗi vào bữa tối thì Kỳ luôn cố gắng chuẩn bị bữa ăn thật ngon cho Thái Phong ! có lẽ một ngày đi làm việc vất vã nên cứ hễ những gì Kỳ nấu là Anh ấy luôn ăn rất ngon miệng
Hắn vẫn nhìn nó… nhưng đây là ánh mắt có chút căm hờn
- Chắc là… Thái Phong yêu Kỳ lắm !!
- Đương nhiên !... và Kỳ cũng yêu anh ấy… Anh ấy là một n