Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
tăng thêm lực đàn hồi, đánh một quả vô cùng đẹp mắt. Tôi có thể nghe thấy tiếng trầm trồ ngạc nhiên của những người xung quanh. Hahaha! Mọi người xung quanh đều bị chấn động trước cú phản công thiên hạ vô địch của tôi. Tuy nhiên, sau tiếng trầm trồ ấy là tiếng thở hổn hển của con bò bắt đầu chiến đấu.
Cái này là... ngoảnh đầu lại, chỉ thấy gã chết tiệt vừa bị tôi coi như tấm ván giận mặt tím đen lại như bao công. Lúc nãy tôi đâu có giẫm vào khuôn mặt tạm coi là đẹp trai của anh ta. Vì sao mặt anh ta lại thành ra như thế? Đúng lúc tôi vẫn đang mơ màng suy nghĩ vì sao khuôn mặt của anh ta đen lại thì đột nhiên anh ta lao đến trước mặt tôi như một cơn gió, giơ tay phải, túm lấy áo của tôi, xách tôi lên như xách một con gà con.Oa! Đại lực sĩ!
Chỉ có điều...
"Khụ, khụ, khụ..."
Dùng lực quá mạnh.
"Thôi được rồi, được rồi. Đây là sân bóng, không phải là phòng tập võ".
Hội trưởng Hưu Tư bất thình lĩnh xuất hiện trước mặt tôi và con nhím lùn kia. Nhờ thế mà tôi mới thoát khỏi móng vuốt của tên ác quỷ đáng chết.
"Tuy hai người đánh loạn cả lên nhưng hai người vẫn là một đôi rất ăn ý. Hơn nữa điều khiến tôi không thể ngờ tới là cậu đã theo kịp với tốc độ của Nam"
Hội trưởng Hưu Tư khen ngợi nói.Một cặp ăn ý?
"Ai là một cặp ăn ý với cậu ta?".
Nghe hội trưởng Hưu Tư nói vậy, tôi lập tức giậm chân hét to.Nhưng điều khiến tôi không ngờ tới là cùng giậm chân hét to với tôi còn có con nhím đáng chết kia.
"Nhìn này, đến cách nói chuyện cũng giống hệt nhau"
Khuôn mặt thô kệch của hội trưởng Hưu Tư nở nụ cười thân thiện, chỉ là... không được hợp cho lắm. Thực ra, nếu không nói đến thói vô lễ ngạo mạn thì con nhím đáng chết kia cũng rất được. Chỉ có điều...Anh ta thật sự khiến người ta thấy căm ghét.
Cuối cùng thì buổi tập quần vợt cũng kết thúc. Tôi lê từng bước về ký túc với cơ thể mệt mỏi rã rời. Thời gian học và thời gian hoạt động của các câu lạc bộ đã kết thúc, vì thế mà ký túc nam không còn yên tĩnh như lúc sáng khi tôi mới đến nữa.
Tuy đã sớm lường trước được điều này, nhưng... nhìn thấy cảnh tượng như thế này vẫn không khỏi kinh hồn bạt vía. Trên hành lang là các loại nam sinh, người thì gọi điện thoại, người thì hóng gió, người thì ăn vặt, thậm chí còn có người chổng mông lên để người khác đánh đòn.
Đúng là thế giới muôn màu, cái gì cũng có.Những nam sinh này thật là...Ack... không thể nhìn tiếp được nữa. Tôi thấy mình nên nhanh chóng về phòng thì tốt hơn. Nếu nhìn tiếp thì không biết chừng sẽ mọc gai trong mắt. Tôi chạy về phòng. Lúc này, chắc bạn cùng phòng của tôi đã về rồi. Hy vọng anh ta không phải là một quái nhân. Tôi thầm cầu nguyện trong lòng. Xin đừng để tôi nhìn thấy người trong phòng đang ngoáy mũi, cắt móng chân, nhổ nước bọt.
Xin đừng, xin đừng!Tôi vừa nghĩ vừa mở cửa phòng....Vừa mở cửa phòng đã nhìn thấy khung cảnh đầy sắc xuân.Quả thực không thể tưởng tượng được, tôi vừa mở cửa thì nhìn thấy một anh chàng cao to đang cởi quần áo. Lưng trần gợi cảm cùng với chiếc quần đã nới lỏng thắt lưng. Hình ảnh gợi cảm này đã tạo ra một vẻ đẹp trai vô cùng khác thường. Lẽ ra nên tiếp tục nhìn mới đúng, nhưng do phản ứng siêu tự nhiên của con gái, cộng thêm lần đầu tiên nhìn thấy cảnh tượng no mắt này nên tôi đã hét lên một cách điên loạn.
"A!"
Không đúng, bây giờ tôi là con trai. Vì sao lại hét lên như thế? Nhưng đã không còn cơ hội cho tôi hối hận vì tôi đã hét lên rồi. Thôi, nếu đã như vậy thì cứ coi như là màn chào hỏi đi. Nếu tôi nhớ không nhầm thì trên bảng sơ đồ ký túc có viết tôi ở cùng phòng với một người tên là Hàn Thành Nam.
"Hàn...".
Đúng lúc mà tôi định mở miệng chào hỏi thì cái người nghe thấy tiếng hét thất thanh của tôi đã quay người lại. Bởi vì anh ta quay người lại nên tôi nhìn thấy mặt anh ta. Vì nhìn thấy mặt anh ta nên lời chào hỏi đã đi đến họng rồi lại vội nuốt xuống.
"Sao lại là cậu?".
Tôi ngạc nhiên thốt lên. Không đúng, mà phải nói là kinh hoàng mới phải.
...Anh ta cũng phát ra phát ra âm thanh kinh ngạc, à, không đúng, là âm thanh kinh hoàng giống tôi.
"Đây là ký túc của tôi. Vì sao tôi không thể ở đây? Còn cậu, lại còn hỏi vì sao tôi ở đây?"Nghe thấy lời chất vấn của tôi, anh ta ném vào mặt tôi mấy câu ấy.
"Ký túc của cậu, sao có thể thế được, rõ ràng bạn cùng phòng của tôi là Hàn Thành...Nam?"
Đột nhiên tôi nhớ lại hôm nay mọi người đều gọi anh ta là Nam. Lẽ nào, anh ta chính là Hàn Thành Nam trong truyền thuyết?
"Chả trách tôi thấy phòng của mình có thêm một cái túi không biết từ đâu rơi xuống". Anh ta nói với giọng điệu không thoải mái cho lắm.
Phòng mình?
"Bây giờ cái phòng này không phải là phòng của một mình cậu rồi".
Chỉ có điều, nếu nói như vậy thì sau này tôi phải sống chung với cái gã trước mắt mình sao?
Sống chung!
Tuy đồ chết tiệt trước mặt mình ngạo mạn vô lễ, nói chuyện thì chỉ khiến người ta muốn cho ăn đấm nhưng nói thế nào thì anh ta cũng là một tay đẹp trai.
Để một thiếunữ đang độ tuổi trăng rằm như tôi và anh chàng đẹp trai này sống chung một phòng thì đúng là ép tôi phải phạm sai lầm. Sao lại có thể như thế được cơ chứ?
Tuy, tuy thân phận hiện tại của tôi là nam sinh, nhưng về mặt tâm lý thì tôi vẫn là nữ sinh. Dĩ nhiên, nếu xét về mặt sinh lý thì cũng vậy.
Giống như lúc nãy tôi đã hét lên khi nhìn thấy anh ta cởi quần áo. Vì vậy, sắp xếp tôi và anh ta cùng một phòng thì quả là một chuyện hết sức nguy hiểm.
Cho dù anh ta không vồ mồi như con hổ đói thì không biết chừng một ngày nào đó tôi sẽ vồ lấy anh ta.
"Thật là xui xẻo...."Anh ta nói vài chữ rồi lại tiếp tục quay người cởi quần áo. Chỉ có điều, lần này anh ta bắt đầu cởi quần.
.....Anh ta định cứ cởi tiếp như thế sao?
Tôi....tôi cứ tiếp tục nhìn sao?
Dù sao thì bây giờ tôi cũng là nam sinh, cứ đứng nhìn thì cũng chẳng có gì. Nhưng nói gì thì nói con gái vẫn cảm thấy có chút gì đó không tự nhiên.
Nhưng tôi vẫn rất muốn nhìn tiếp! Nhưng....rốt cuộc nhìn hay không nhìn đây?
Đúng lúc tôi đứng ngây ra đó thì anh ta đã thay quần áo xong rồi.
Huhuhu....đã nhìn thấy gì đâu. Đúng là khiến người ta đau lòng. Có điều không sao, sau này vẫn còn nhiều cơ hội.
"Hahaha....."
Nghĩ đến đấy, tôi không kìm được phấn khích một cách lạ thường.
"Lại thế rồi, điều cười ngu độn này là tuyệt chiêu của cậu hả?"Đột nhiên anh ta quay lại lườm tôi một cái.
Đồ đáng ghét, không nói thì sẽ chết chắc? Nếu một ngày mình chết thì không biết chừng là bị anh ta làm cho tức chết.
"Ai cần cậu quan tâm".
Tôi nói với giọng đầy khinh thường, nhân tiện tặng lại cho anh ta một cái lườm.
N tiếng sau khi nói năm chữ ấy, tôi bắt đầu thấy hối hận.
Sao trên thế giới này lại có người nhỏ mọn đến thế? Tôi chỉ nói đúng năm chữ"Ai cần cậu quan tâm", vậy mà anh ta không quan tâm thật.
Không đúng, nói đúng hơn là mặc kệ tôi.
Trong N tiếng, anh ta không thèm nói với tôi một lời nào.
Tôi sắp phát điên lên. Thử nghĩ mà xem không có ti vi thì thôi, ngay cả cái đài cũng không có. Trong trường hợp mà hoàn toàn không có trò gì tiêu khiển, bạn cùng phòng duy nhất của bạn lại không thèm nói một lời nào với bạn.
"Hàn Thành Nam, chúng ta đi tìm hội trưởng Hưu Tư được không?"Sau một hồi cân nhắc, tôi thấy cứ im lặng mãi như thế này cũng không phải là cách hay, đành phải mở miệng.
..."Không". Anh ta vừa xem tạp chí quần vợt vừa từ chối một cách rất thẳng thừng.
Con người này....thôi thôi, vốn dĩ tưởng rằng anh ta sẽ không thèm nói lời nào cơ, không ngờ anh ta vẫn đáp lại mình.
"Vì sao?"Tôi phát huy tinh thần không ngại học hỏi đến mức tối đa.
"Quá xa".
....Lại chìm vào không gian yên tĩnh vô hạn.
Tôi đã tưởng tượng trong đầu một vạn khả năng mà anh ta có thể trả lời nhưng không ngờ anh ta lại ném hai chữ ấy. Quá xa? Lẽ nào ký túc nam của học viện Mỹ Lan to như hoàng cung sao? Lại còn nói là quá xa?
Thôi, thôi....nếu người ta đã đưa ra lý do thì tôi cũng không còn gì để nói nữa.
"Hàn Thành Nam, anh có sở thích gì không?"Tôi lại muốn khơi gợi chủ đề nói chuyện.
"Không". Anh ta chúi đầu đọc tạp chí quần vợt, không thèm ngẩng mặt lên nhìn tôi.
Cái kiểu không đếm xỉa đến sự tồn tại của tôi của anh ta khiến tôi tức điên lên.
"Cậu,