Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
phía trước.
Không hiểu nên mới thấy đáng sợ. Dường như câu nói ấy của hội trưởng Hưu Tư có ý gì khác.
Nhưng câu nói này của hội trưởng Hưu Tư lại khiến tôi có cảm giác rất tức giận. Chỉ vì không hiểu nên phủ nhận anh ta sao? Chỉ vì không hiểu nên mới kết luận anh ta là người như vậy sao?
"Có phải mọi người chưa bao giờ nghĩ đến việc tìm hiểu con người thật của cậu ta không?"Ngọn lửa căm giận trong lòng tôi càng ngày càng lớn.
Dường như hội trưởng Hưu Tư không ngờ tôi lại nói câu ấy, vì thế mơ hồ nhìn tôi. Khuôn mặt của tôi ẩn chứa vẻ tức giận không thể kìm nén được, không biết hội trưởng Hưu Tư nhìn rồi có thấy càng mơ hồ hơn không?
"Nếu cậu ta cố tình che giấu thì hà cớ cậu phải cố hiểu bằng được?"Hội trưởng Hưu Tư quay mặt đi, không để ý đến sự tức giận của tôi.
Cố tình che giấu, vì vậy không tìm hiểu sao? Câu nói nghe có vẻ rất có lý của hội trưởng Hưu Tư lại khiến ngọn lửa tức giận của tôi bùng cháy dữ dội. Vì sao ư? Có lẽ vì tôi đã phát hiện điều vô lý trong câu nói nghe có vẻ có lý này. Bởi vì tôi biết, đôi khi, có những chuyện, có lẽ không phải do người ta cố tình che giấu. Chỉ là có một số người, sau khi trải qua chuyện gì đó liền quen với việc che giấu con người thật của mình, không phải vì điều gì khác, chỉ là vì không muốn bị tổn thương.
Đối với những người này, tuy che giấu con người thật của mình, dùng vỏ bọc cứng cáp để bảo vệ mình, tưởng rằng làm như vậy sẽ không bị tổn thương, nhưng vì không còn bị tổn thương nhiều như trước nên nỗi cô đơn cũng theo đó mà tăng lên. Điều đó....có lẽ là khuyết điểm của việc ngụy trang bản thân mình.
Vì nỗi cô đơn tăng lên, dường như những người này càng khao khát được người khác hiểu hơn. Cho dù là cách vỏ bọc rất dày nhưng vẫn hy vọng người khác có thể hiểu được mình. Cho dù chỉ là một người thôi cũng được....
Nhưng câu nói"hà cớ cố hiểu bằng được"đã đập vỡ tất cả hy vọng của anh ta.
Trong khoảnh khắc ấy, dường như tôi có thể cảm nhận được nụ cười của Hạ Dạ Hàn. Dường như tôi càng muốn tìm hiểu câu chuyện có liên quan đến anh ta.
"Có lẽ chính vì mọi người không hiểu nên cậu ta mới muốn che giấu cũng nên, chẳng phải sao?"Tôi không biết mình muốn hỏi hội trưởng Hưu Tư hay hỏi chính bản thân mình.
"Suy nghĩ của mỗi người không ai giống ai, ngay cả bản thân mình chúng ta còn không thể hiểu được, huống hồ là những người cố tình che giấu bản thân mình?"Lời nói của hội trưởng Hưu Tư dường như ẩn chứa chút thương cảm mơ hồ.
Đột nhiên tôi thấy mọi thứ đều rất mơ hồ. Hội trưởng Hưu Tư xuất hiện một cách mơ hồ, sau đó cùng tôi nói rất nhiều câu mơ hồ.
"Hội trưởng, anh đến tìm tôi là để nói chuyện về Hạ Dạ Hàn sao?"
Vì không muốn tiếp tục chủ đề nói chuyện này, vì sợ rằng nếu tiếp tục nói về Hạ Dạ Hàn thì tôi sẽ lập tức chạy đi hỏi anh ta rốt cuộc bí mật của anh ta là gì nên tôi thấy chuyển chủ đề nói chuyện thì tốt hơn.
"Cũng không có chuyện gì quan trọng, chỉ là muốn biết rốt cuộc cậu và Nam làm sao vậy?"
"Chúng tôi?"Tôi mơ hồ nhìn hội trưởng Hưu Tư.
Rất rõ ràng sao?
Gần đây có cảm giác mọi người nhìn chúng tôi bằng ánh mắt khác, thì ra mọi người đều biết tôi và Hàn Thành Nam xảy ra chuyện sao?
"Cậu Nam suốt ngày đến tìm tôi nói muốn chuyển ký túc. Hai người đã xảy ra chuyện gì sao?"
Hàn Thành Nam muốn chuyển ký túc?
Đột nhiên tôi ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc. Tuy anh chàng này rất tức giận nhưng cũng không nhất thiết phải giận đến mức này chứ? Lại còn đòi chuyển ký túc...cái anh chàng này....
Trong khoảnh khắc ấy, đột nhiên tôi có cảm giác bị bỏ rơi.
Anh giống như một đứa trẻ giận hờn vô cớ, có chuyện gì không thể nói rõ ràngđược sao? Nhất định phải giận hờn đến mức không thể cứu vãn được sao? Nhất định phải thành ra như thế này sao?
Một tâm trạng vốn đã không bình tĩnh vì biết chuyện Hàn Thành Nam muốn chuyển ký túc lại càng không bình tĩnh hơn.
"Rốt cuộc là chuyện gì? Nam nó chẳng chịu nói gì cả". Những lời nói quan tâm của hội trưởng Hưu Tư vang lên bên tai nhưng tôi lại chẳng nghe thấy gì cả. Lúc này đây, điều duy nhất tôi nghĩ tới là lập tức đi tìm Hàn Thành Nam để nói cho rõ ràng.
Nhất định phải tìm Hàn Thành Nam để nói cho rõ ràng....
"Hội trưởng, tôi còn có chuyện phải làm, tôi đi trước đây". Nói xong tôi đứng dậy, chuẩn bị đi tìm Hàn Thành Nam.
"Cậu ta ở tầng thượng của ký túc". Lúc mà tôi vẫn chưa kịp chạy đi thì đột nhiên hội trưởng Hưu Tư nói câu ấy.
Xem ra những người trong trưởng ngoài việc biết xuất quỷ nhập thần, đi lại không có tiếng động thì còn có thể đoán được suy nghĩ của người khác, chỉ có điều, dường như chuyện này không bao gồm Hàn Thành Nam. Nếu anh ấy có thể hiểu được suy nghĩ của tôi thì có lẽ bây giờ tôi đã không ở đây để cho hội trưởng Hưu Tư nhìn thấu tâm tư của mình.
Tôi chạy lên tầng thượng của ký túc với tốc độ ánh sáng.
Vì sao lại chạy nhanh như thế ư?
Vì tôi rất lo lắng.
Vì sao lại lo lắng ư?
Vì tôi sợ lại không gặp được anh ấy.
Tôi vừa chạy vừa thầm tự hỏi rồi tự trả lời một cách vô nghĩa.
Khi tôi thở hổn hển chạy lên tầng thượng của ký túc thì đột nhiên có cảm giác sợ hãi.
Rốt cuộc tôi đến để xin lỗi hay đến để chất vấn vì sao anh lại giận dữ đến mức như thế này?
Một người vốn dĩ tâm trạng đang rối bời như tôi, một người lúc nào cũng vô tình làm anh tức giận như tôi nên nói gì với anh đây?
Cân nhắc một hồi lâu, tuy vẫn chưa biết nói thế nào nhưng tôi vẫn quyết định gặp anh đã rồi tính.
Tôi rảo bước về phía tầng thường nhưng lại sững sờ khi nhìn thấy một cảnh tượng.
Hàn Thành Nam.... anh ấy đang ngây người đứng bên mép tầng thượng.
Ký túc của chúng tôi, nói là cao thì không cao, nói không cao....nhảy xuống cũng chết người.
Nếu anh chàng này nhảy xuống thật.....
Trong đầu tôi xuất hiện vô số cảnh chết chóc khủng khiếp.
Sau đó tôi không nghĩ ngợi gì mà lao ra.
Tôi tuyệt đối không thể nhìn Hàn Thành Nam nghĩ quẩn được. Tuy anh chàng này nhỏ mọn chết đi được lại còn thích giận rỗi vô cớ, nhưng....nhưng, đối với tôi, anh ấy rất quan trọng.
Có lẽ nghe thấy tiếng bước chân nên lúc tôi vẫn chưa lại gần thì đột nhiên anh ngoảnh đầu lại.
Dường như tôi không ngờ anh chàng này sẽ ngoảnh đầu, tôi muốn dừng chân nhưng phát hiện mình chạy quá nhanh, không thể dừng lại được.
Ack....nếu như thế này thì có lẽ tôi sẽ nhảy xuống trước Hàn Thành Nam.
Con người mỗi khi gặp nguy hiểm đều nhắm mắt lại theo thói quen. Tôi là người, dĩ nhiên cũng không ngoại lệ. Tôi nhắm mắt, không dám nhìn mình đã rơi xuống từ tòa nhà cao tầng nào này như thế nào.
Theo tôi được biết cảm giác nhảy lầu sẽ là thời gian chậm lại, nổi gió khắp người, cảm giác mất trọng lượng hoàn toàn, nhưng bây giờ tôi không có cảm giác ấy?
Tôi mơ màng mở mắt, nhìn thấy Hàn Thành Nam với khuôn mặt dữ tợn đang túm chặt lấy tôi, dường như là sợ tôi sẽ rơi xuống.
Anh chàng này....lúc nào cũng khiến người khác cảm động như thế.
"Cậu không muốn sống à?"Anh tức giận nói.
Không muốn sống là anh chứ? Tôi nghĩ vậy nhưng không dám nói ra. Dù sao thì bây giờ anh chàng này là ân nhân cứu mạng của tôi.
"Cái....cái đó....cậu, cậu ở đây làm gì?"Tôi cẩn thận hỏi.
Khi tôi nhìn thẳng vào mắt anh, anh lạnh lùng quay mặt đi.
Nhỏ mọn....nhỏ mọn...vô cùng nhỏ mọn.....
Nhất định phải dùng thái độ này để nói chuyện với tôi sao? Chỉ có điều....trong lòng tôi cũng có đôi chút an ủi, dù sao thì nói chuyện với những lời lẽ không mấy tốt đẹp như thế này còn tốt hơn là lạnh lùng quay lưng vào mặt.
"....thực ra, mình....mình có chuyện muốn nói với cậu".
Dường như gần đây tôi có một cái tật, đó là cứ nói vào vấn đề chính là tôi lại lắp ba lắp bắp như gà mắc tóc.
"Tôi không có gì để nói với cậu". Nói xong anh đi về phía cửa tầng thượng.
Cái gì cơ. Vừa nãy tôi vẫn còn lo anh chàng này sẽ nghĩ quẩn, tôi thấy chắc chắn là mình bị điên nên mới nghĩ vậy? Loại người nhỏ nhen như anh ta sao có thể áy náy vì người khác được?
"Ơ...ơ.....đừng, đừng nói như thế mà". Tôi vừa cười trừ vừa chạy đến trước mặt anh, ngăn bước chân của anh.
Anh lạnh lùn