watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Tiểu Thuyết Hay >

CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

Wap Đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG

đọc CÔ NÀNG HỢP ĐỒNG đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 18.05.26 / 00:09
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
ang. Cô tái mặt nhìn đồ vật Diệp Luyến Hoàn đang cầm trên tay, ngớ ngẩn hỏi lại: “Cô nói thế là có ý gì?”.



“Tôi vừa nói rõ với cô rồi còn gì.” Diệp Luyến Hoàn vừa nói vừa bật máy lên.



“Con có biết tập đoàn sở thị không?”



“Biết ạ!”



“Vậy con có biết vị chủ tịch thứ tư của tập đoàn Sở thị là ông nội con không?”







Hương Tranh nhận ra đó là giọng nói của Sở Trung Thiên và Sở phu nhân, cô cảm thấy có gì đó không đúng, cô muốn giành lấy chiếc máy nghe trộm trên tay Diệp Luyến Hoàn nhưng cô ta đã cảnh giác nắm tay lại.



“Tại sao cô lại nghe trộm họ nói chuyện? Tại sao cô lại phải ghi lại những lời này?” Hương Tranh tức giận chất vấn, trong lòng thấy vô cùng khó chịu, cô cảm thấy có lỗi vì đã giúp Diệp Luyến Hoàn chuyển cái túi thơm ấy cho Sở Trung Thiên.



“Tôi sẽ không rời xa Sở Trung Thiên.” Diệp Luyến Hoàn tắt máy, đắc ý nói tiếp. “Cô biết vì sao Sở bá mẫu lại đến thành phố Thiên Nhan này không? Là tôi mời bác ấy đến. Tôi thật sự rất yêu Sở Trung Thiên, nhưng anh ấy lại không cho tôi cơ hội nên tôi đành cầu xin Sở bá mẫu giúp đỡ. Tôi chỉ không ngờ được Sở Trung Thiên không những không bị Sở bá mẫu thuyết phục mà anh ấy còn lật ngược thế cờ, xin Sở bá mẫu cho tự do hẹn hò với người khác. Không còn cách nào khác, tôi đành phải cài máy nghe trộm trong nhà Sở Trung Thiên, nhằm nắm được nhất cử nhất động của anh ấy để tiện bề thực hiện kế hoạch của mình. Thế nhưng, tôi chẳng nghe ngóng được tin tức gì của cô và Sở Trung Thiên mà chỉ biết được bí mật động trời của Sở gia”.



“Cô thật đáng sợ!” Hương Tranh hoảng loạn nhìn Luyến Hoàn, vô thức lùi một bước.



Diệp Luyến Hoàn không trả lời cô, chỉ cười và hỏi lại: “Cô không hiếu kỳ chuyện sau đó như thế nào à? Cô cũng không muốn biết bí mật động trời của Sở gia là gì sao?”.



Hương Tranh tái mặt, khẽ lắc đầu: “Tôi không muốn biết, không muốn nghe gì hết! Tôi cũng cảnh cáo cô, cô mau dừng trò nghe trộm đó lại, nếu không tôi... nếu không tôi sẽ…”.



“Nếu không thì sao? Cô sẽ làm gì tôi?” Đôi môi hồng nhếch lên vẻ thách thức. “Cô đừng vội, máy nghe trộm tôi sẽ giao lại cho cô, nhưng cô phải nghe tôi nói mấy câu này đã.”



Hương Tranh chống đầu chiếc ô xuống đất làm chỗ dựa cho tấm thân đang run rẩy.



“Rốt cuộc là cô muốn nói với tôi chuyện gì?”



“Tôi chỉ muốn nói với cô, tôi thật sự yêu Sở Trung Thiên. Chuyện tôi và Kiệt Thâm trước đây chỉ là do tôi nhất thời hồ đồ, tôi đã phải trả giá đắt cho sai lầm đó. Sau này, tôi nhất định không mắc những sai lầm tương tự. Cô có thể yên tâm giao Sở Trung Thiên cho tôi. Tôi sẽ chăm sóc tốt cho anh ấy.”



Hương Tranh bóp chặt chai dầu đậu phộng trong tay, giận dữ nói: “Sao cô lại cho rằng Sở Trung Thiên sẽ về bên cô? Nói cho cô biết, tôi sẽ không để cho cô được toại nguyện, tôi sẽ không rời xa Sở Trung Thiên”.



Diệp Luyến Hoàn đưa tay vén mấy sợi tóc bị bung ra sang hai bên tai, tự tin nói với Hương Tranh: “Cô sẽ làm gì để ngăn cản tôi? Hương tiểu thư, cô sẽ làm gì để giành lại Sở Trung Thiên từ tay tôi? Tôi nói cho cô biết, Sở Trung Thiên hiện đang bị Sở Nhân Vũ truy sát, điều anh ấy cần lúc này là một chỗ dựa, không phải một gánh nặng”.



“Truy sát ư?” Hương Tranh sững người. “Sao Trung Thiên lại bị truy sát?”



Diệp Luyến Hoàn đặt cái máy nghe trộm vào tay Hương Tranh. “Cô cầm lấy, về nhà nghe xong sẽ hiểu. Có điều tôi muốn cô nhớ kỹ những lời tôi nói hôm nay. Sở Trung Thiên là của tôi, không ai có thể cướp anh ấy khỏi tay tôi. Người có thể chống lại Sở thị để cứu Sở gia lúc này chỉ có Diệp gia chúng tôi. Nêu cô lại gần Sở Trung Thiên, tôi sẽ không giúp anh ấy nữa, đến lúc đó mẹ con Sở Trung Thiên chỉ có con đường chết mà thôi. Cô hiểu những gì tôi vừa nói chứ?”



Hương Tranh không trả lời. Cô đã bị Diệp Luyến Hoàn làm cho đờ đẫn. Cô không thể tin nổi có người bác nào lại nhẫn tâm tìm giết cháu mình, chuyện này ngoài sức tưởng tượng của cô. Cô đang nghi ngờ rằng cái người tên là Sở Nhân Vũ đó đầu óc hẳn là có vấn đề... Đợi đã, Sở Nhân Vũ? Cái tên này nghe quen quen, hình như cô đã từng nghe thấy ở đâu đó rồi.



Hương Tranh đứng chôn chân suy nghĩ rất lâu, cuối cùng cô cũng nhớ ra.



Là Sở Tu Phàm! Cô nhớ thời gian anh sống ở ngôi nhà gỗ trong rừng phong, anh thường ngây người ngắm một bức ảnh, đằng sau bức ảnh có ghi dòng chữ: “Cha, Sở Nhân Vũ”.



Cha Sở Tu Phàm là Sở Nhân Vũ, bác của Sở Trung Thiên cũng là Sở Nhân Vũ, ba người cùng họ Sở, lẽ nào cha Sở Tu Phàm chính là bác của Sở Trung Thiên?



Hương Tranh đứng ngây ra đó, chẳng để ý gì đến xung quanh, đến khi thấy nóng gáy vì bị Diệp Luyến Hoàn chiếu tướng, cô mới giật mình tỉnh lại.



“Tôi đang nói chuyện với cô đấy! Sao cô cứ ngây người ra vậy?” Diệp Luyến Hoàn nói vẻ không hài lòng.



“Tồi...” Hương Tranh định tìm cách giải thích, chợt một ý nghĩ lóe lên trong đầu cô. Nếu Sở Nhân Vũ đúng là cha của Sở Tu Phàm thì cô có thể cầu xin Sở Tu Phàm thuyết phục cha mình tha cho mẹ con Sở Trung Thiên. Nói không chừng, Sở Tu Phàm vì cảm kích sự chăm sóc của cô mà sẽ nhận lời giúp cô. Đến lúc đó, chỉ cần Sở Nhân Vũ tha cho mẹ con Sở Trung Thiên thì Sở Trung Thiên không cần phải kết hôn với Diệp Luyến Hoàn nữa.



Nghĩ đến đó, Hương Tranh cảm thấy cô vẫn còn nhiều hy vọng.



Hương Tranh bừng tỉnh. Mọi lo lắng như tan biến hết. Cô tự tin nói với Diệp Luyến Hoàn: “Diệp tiểu thư. Cô có muốn đánh cược với tôi không?”.

Diệp Luyến Hoàn không hiểu vì sao Hương Tranh lại biến đổi nhanh đến vậy. Điều gì khiến cho cô ta tự tin đến thế? Luyến Hoàn sợ trong chuyện này có gì gian lận nên mới cẩn trọng hỏi lại: “Cược cái gì?”.



“Cược xem tôi có thể thuyết phục được Sở Nhân Vũ bỏ qua cho mẹ con Trung Thiên hay không.”



“Thuyết phục Sở Nhân Vũ ư?” Trên đời này còn có người muốn đi thuyết phục con quỷ Sa tăng Sở Nhân Vũ ư? Diệp Luyến Hoàn nghi ngờ tai mình có vấn đề.



“Đúng thế!” Hương Tranh không ngần ngại gật đầu.



Hóa ra không phải tai cô có vấn đề, con người không biết trời cao đất dày đứng trước mặt cô đây mới là kẻ có vấn đề! Sở Nhân Vũ là loại người nào? Ông ta vì tiền mà sẵn sàng ra tay giết hại cả anh em, loại người này có thể bị người khác thuyết phục ư? Hương Tranh muốn đi xin con quỷ dữ Sở Nhân Vũ tha cho Sở Trung Thiên ư? Thật là điều không tưởng. Diệp Luyến Hoàn cười thầm trong bụng.



Hương Tranh đứng cạnh cũng nhìn thấu suy nghĩ của Diệp Luyến Hoàn bèn cố ý nói khích: “Tại sao cô không trả lời? Lẽ nào cô không dám cược?”.



“Ha ha! Trên đời này, có chuyện gì mà Diệp Luyến Hoàn tôi không dám làm?” Diệp Luyến Hoàn quay một vòng, tự hào trả lời câu chất vấn của Hương Tranh. “Được. Tôi cược. Nhưng nếu tôi thắng, tôi sẽ nhận được gì?”



“Nếu cô thắng, sau này tôi sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cô và Sở Trung Thiên nữa. Nếu cô thua, cô lập tức phải rời xa Sở Trung Thiên mãi mãi, không được can thiệp vào chuyện của chúng tôi. Đương nhiên, nếu cô sợ, cô không cần cược với tôi, sau này tôi và Sở Trung Thiên làm gì, cô không được xen vào. Thế nào? Cô có định cược không? Cô không cần trả lời tôi ngay, cứ suy nghĩ cho kỹ…”.



“Không cần! Tôi đồng ý cược!” Điều kiện cược lần này đối với Diệp Luyến Hoàn mà nói chỉ có lợi mà không có hại chẳng cần nhọc công làm gì đã nắm chắc phần thắng.



“Được. Nhưng tôi muốn cô giúp tôi tìm địa chỉ của Sở Nhân Vũ.”



“Không vấn đề.”



“Được. Vậy thì mai gặp lại.”



Nhận được câu trả lời mong muốn, HươngTranh không ở lại thêm nữa, cô vội vẫy một chiếc taxi ra về.



Diệp Luyến Hoàn nhìn theo Hương Tranh đến khi cô ngồi vào xe mới lấy điện thoại di động từ trong túi xách ra.



“Văn phòng thám tử phải không? Tôi là Diệp Luyến Hoàn, tôi muốn điều tra về Sở Nhân Vũ...”



“…”



“Rất tốt! Giúp tôi điều tra địa chỉ nơi ở của ông ta.” Vừa tắt máy, Diệp Luyến Hoàn lại gọi lại, nói thêm: “Cả số điện thoại nữa, cũng điều tra luôn cho tôi. Làm ngay cho tôi!...”.



Trong taxi, Hương Tranh dựa lưng vào ghế sau, lặng lẽ nhìn ra cửa sổ. Hương Tranh đặt hai tay trên đùi, trong tay trái là chiếc tai nghe màu bạc đang cắm với máy nghe trộm đang nằm trong túi quần mà Diệp Luyến Hoàn vừa đưa cho cô.



Ngoài cửa xe, cảnh vật trôi qua vùn vụt, chiếc xe chạy qua nhiều nơi như vậy nhưng Hương Tranh không chú ý. Toàn bộ tâm trí cô còn đang tập trung vào đoạn đối thoại của mẹ con Sở Trung Thiên. Sau khi nghe hết đoạn đối thoại, bí mật của Sở gia khiến cô vô cùng kinh ngạc nhưng nó không khiến cô lùi bước. Hiểu được sự lo lắng mà Sở Tr
<<1 ... 394041
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Đánh Cắp Tình Yêu
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 4
1234567»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.115
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |