watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Truyện Teen Hay >

Cô dâu 17 tuổi

Wap Đọc Cô dâu 17 tuổi

đọc Cô dâu 17 tuổi đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 20.05.26 / 07:06
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
n răng cười khi gắp cho nó đũa thịt

-biết thế thì tốt,mà a nhớ k đc bao h bỏ e ở nhà ăn cơm 1mình đâu đấy,nếu có a die vs e

Giọng nó như đe dọa trc

-tuân lệnh vk iu

Chợt trong đầu anh vang lên hồi ức đó.Đúng rồi,anh đã đi từ sáng đến giờ...không 1 cú điện thoại gọi về,anh đã thất hứa với nó rồi,chẳng trá tâm trạng nó buồn như thế,vậy là anh đã làm nó khóc

Anh với tay lất điện thoại trong túi áo khoác treo tủ,kiểm tra thì có cuộc gọi nhỡ của nó...giờ thì không nghi ngờ gì nữa rồi,"phải chăng mình quá vô tâm không",người con gái cạnh mình mà cũng không thể làm cho người ấy luôn luôn cười được

Anh bước xuống lầu,đi thật nhẹ nhàng xuống thì bất ngờ khj gặp nó đang ngồi thẫn thờ nhìn ra bên ngoài cửa,ánh mắt vô định nhìn ra màn đêm,khóe mắt long lanh như đang muốn khóc...một lần nữa...lòng anh lại nhói lên cơn đau,nhưng cơn đau này đau đớn thấy rõ,vì anh hiểu nguyên nhân chắc chắn chỉ tại anh mà thôi.Tiến lại gần nó hơn,anh lấy áo mình khoác lên người nó,vòng tay từ phía sau ôm lấy nó như che chở,cằm anh tựa nhẹ vào đầu nó,môi anh mấp máy thủ thỉ

-sao không lên phòng đi ngủ,mà còn ngồi đây,đã muộn lắm rồi đó...ngồi đây gió lạnh,dễ bị cảm lắm

Nó vẫn không quay đầu lại mà đáp

-anh ngủ trước đi,em chưa muốn ngủ

Lặng một lúc lâu khi vẫn trong tư thế đó,bất chợt windy lên tiếng

-anh xin lỗi

Tiếng xin lỗi tuy không to nhưng gia gia vẫn nghe thấy,thật sự trong ngữ điệu rất thành thật và hối lối,...nhưng..

-tại sao anh lại xin lỗi

Nó vẫn không quay đầu lại hỏi anh,nó ngờ vực suy nghĩ của mình

Windy xoay người nó lại,anh nhìn sâu vào mắt nó,mi nhẹ lên vầng trán nó rồi nói

-thật sự anh xin lỗi,anh đã không giữ lời hứa với em,anh hứa lần sau sẽ không bao giờ vậy nữa,sẽ không bao giờ bỏ mình em ăn cơm một mình...

-thôi,không sao mà,em không sao

Chưa để windy nói hết câu,gia gia đã cắt ngang lời anh,lại quay mặt đi để anh không thể nhìn thấy "giọt nước" đang chuẩn bị rơi kia

"windy,sao đến giờ anh vẫn như vậy,em thật sự tin anh,thật sự muốn tin anh...nhưng sao anh luôn làm em thất vọng...anh đã không thành thật,giá như có chút gì đó anh k lừa dối em thôi...em sẽ tin...nhưng trong toàn bộ câu chuyện này...anh vẫn nói dối,đúng,em cần anh trong những bữa cơm"gia đình"...nhưng đó đâu phải là cái thật sự em muốn,anh hiểu không,sự quan tâm của anh và em muốn chính mình cũng có thể quan tăm anh dù là chuyện nhỏ nhất...anh hứa,rồi anh lại hứa...liệu rằng anh có thể làm được điều anh hứa không...khi xung quanh anh còn quá nhiều thứ vui mà anh luôn tới,em đã thầm hi vọng rằng tất cả những gì xảy ra và tận mắt em thấy chỉ là hiểu lầm thôi,nhưng...nhưng...anh lại nói

thế...thực lòng...thực lòng...em-không-thể-tin...".Nghĩ đến đây,nước mắt nó lại không thể ngừng rơi....

*trường sky

-cậu biết gì chưa-một nam sinh tỏ ra vô cùng hào hứng

-chuyện gì thế,cậu nói đi-người này cũng vô cùng tò mò

-Hồng Khôi sẽ học trường mình,hơn nữa lại học lớp đặc biệt nữa đó

-ồ...

Khi đi ngang qua hành lang,gia gia đã vô tình nghe thấy,điều đó lại càng tăng thêm 1 nỗi buồn trong lòng cô "hừmm,thì ra cô ta chuyển về đây để có thể gần windy"...

Cái cảnh hôm qua,người con gái ngồi cạnh anh là Hồng Khôi khiến cho nó thêm buồn

*****************

chập 14.2:...thái độ đó là sao

*********

Thái độ cự tuyệt của nó khiến windy hoang mang,"cô ấy chưa bao giờ cự tuyệt anh như thế".Nhìn người con gái đang lặng lẽ dọn bàn ăn,ánh mắt vô hồn và sưng húp lên vì khóc khiến lòng anh đau như cắt.

Anh bước lên phòng,đặt tay lên trán suy nghĩ...suy nghĩ về tất cả những gì xảy ra ngày hôm nay...quá mệt mỏi đối với anh

-ngày nào e cũng nấu cơm cho a ăn chứ-windy nhìn nó cười,như là một lời yêu cầu nó hứa

-vâng,e sẽ nấu cho a mỗi ngày,,khi nào a chán thì thôi

-k bao h có chuyện a chán cơm vk a nấu đâu

Hắn nhăn răng cười khi gắp cho nó đũa thịt

-biết thế thì tốt,mà a nhớ k đc bao h bỏ e ở nhà ăn cơm 1mình đâu đấy,nếu có a die vs e

Giọng nó như đe dọa trc

-tuân lệnh vk iu

Chợt trong đầu anh vang lên hồi ức đó.Đúng rồi,anh đã đi từ sáng đến giờ...không 1 cú điện thoại gọi về,anh đã thất hứa với nó rồi,chẳng trá tâm trạng nó buồn như thế,vậy là anh đã làm nó khóc

Anh với tay lất điện thoại trong túi áo khoác treo tủ,kiểm tra thì có cuộc gọi nhỡ của nó...giờ thì không nghi ngờ gì nữa rồi,"phải chăng mình quá vô tâm không",người con gái cạnh mình mà cũng không thể làm cho người ấy luôn luôn cười được

Anh bước xuống lầu,đi thậtnhẹ nhàng xuống thì bất ngờ khj gặp nó đang ngồi thẫn thờ nhìn ra bên ngoài cửa,ánh mắt vô định nhìn ra màn đêm,khóe mắt long lanh như đang muốn khóc...một lần nữa...lòng anh lại nhói lên cơn đau,nhưng cơn đau này đau đớn thấy rõ,vì anh hiểu nguyên nhân chắc chắn chỉ tại anh mà thôi.Tiến lại gần nó hơn,anh lấy áo mình khoác lên người nó,vòng tay từ phía sau ôm lấy nó như che chở,cằm anh tựa nhẹ vào đầu nó,môi anh mấp máy thủ thỉ

-sao không lên phòng đi ngủ,mà còn ngồi đây,đã muộn lắm rồi đó...ngồi đây gió lạnh,dễ bị cảm lắm

Nó vẫn không quay đầu lại mà đáp

-anh ngủ trước đi,em chưa muốn ngủ

Lặng một lúc lâu khi vẫn trong tư thế đó,bất chợt windy lên tiếng

-anh xin lỗi

Tiếng xin lỗi tuy không to nhưng gia gia vẫn nghe thấy,thật sự trong ngữ điệu rất thành thật và hối lối,...nhưng..

-tại sao anh lại xin lỗi

Nó vẫn không quay đầu lại hỏi anh,nó ngờ vực suy nghĩ của mình

Windy xoay người nó lại,anh nhìn sâu vào mắt nó,mi nhẹ lên vầng trán nó rồi nói

-thật sự anh xin lỗi,anh đã không giữ lời hứa với em,anh hứa lần sau sẽ không bao giờ vậy nữa,sẽ không bao giờ bỏ mình em ăn cơm một mình...

-thôi,không sao mà,em không sao

Chưa để windy nói hết câu,gia gia đã cắt ngang lời anh,lại quay mặt đi để anh không thể nhìn thấy "giọt nước" đang chuẩn bị rơi kia

"windy,sao đến giờ anh vẫn như vậy,em thật sự tin anh,thật sự muốn tin anh...nhưng sao anh luôn làm em thất vọng...anh đã không thành thật,giá như có chút gì đó anh k lừa dối em thôi...em sẽ tin...nhưng trong toàn bộ câu chuyện này...anh vẫn nói dối,đúng,em cần anh trong những bữa cơm"gia đình"...nhưng đó đâu phải là cái thật sự em muốn,anh hiểu không,sự quan tâm của anh và em muốn chính mình cũng có thể quan tăm anh dù là chuyện nhỏ nhất...anh hứa,rồi anh lại hứa...liệu rằng anh có thể làm được điều anh hứa không...khi xung quanh anh còn quá nhiều thứ vui mà anh luôn tới,em đã thầm hi vọng rằng tất cả những gì xảy ra và tận mắt em thấy chỉ là hiểu lầm thôi,nhưng...nhưng...anh lại nói

thế...thực lòng...thực lòng...em-không-thể-tin...".Nghĩ đến đây,nước mắt nó lại không thể ngừng rơi....

*trường sky

-cậu biết gì chưa-một nam sinh tỏ ra vô cùng hào hứng

-chuyện gì thế,cậu nói đi-người này cũng vô cùng tò mò

-Hồng Khôi sẽ học trường mình,hơn nữa lại học lớp đặc biệt nữa đó

-ồ...

Khi đi ngang qua hành lang,gia gia đã vô tình nghe thấy,điều đó lại càng tăng thêm 1 nỗi buồn trong lòng cô "hừmm,thì ra cô ta chuyển về đây để có thể gần windy"...

Cái cảnh hôm qua,người con gái ngồi cạnh anh là Hồng Khôi khiến cho nó thêm buồn

*****************

Tiếp nez

*****************Tâm trạng đó cứ theo nó khi cả vào lớp học,vẫn như cũ,nó ngồi ở giữa windy và N.Duy,mắt chăm chú nhìn vào cuốn sách như đang đọc và đọc,tất nhiên 2 chàng trai bên cạnh có thể thấy được sự khác lạ đó...nhưng...không ai dám làm gì cả...N.Duy thi thoảng lại quay sang lén nhìn xem nó như thế nào nhưng cái biểu hiện như không có gì của nó khiến cậu cảm thấy thật sự bất lực...cậu muốn giúp nó nhưng không biết phải giúp như thế nào.Chưa bao giờ cậu thấy mình vô dụng thế này,ngay đến làm cho người con gái cậu "thương" vui vẻ hạnh phúc cậu cũng không làm được.thấy cô ấy đau khổ ngay trước mặt mà cũng phải giả vờ như không thấy.cái mạnh mẽ của vỏ bọc bên ngoài nó còn

quá dày khiến cho không ai có thể tiến đến gần được.nghĩ đó rồi cậu cũng chỉ biết lắc đầu chán nản rồi cố gắng tập trung và việc làm đang dở

Còn windy,trong lòng anh hôm nay có 1 cảm giác lạ...rất lạ...báo trước sẽ là 1 chuyện không hề tốt đẹp sẽ xảy ra...không biết có phải thái độ đó của nó làm anh suy nghĩ nhiều nên ra vậy hay là...cái sự việc sắp xảy ra sẽ là thật.nhìn nó mắt cứ chăm chú đọc,không thèm nhìn anh lấy 1 cái như mọi khi,anh sai...đúng thực sự người sai là anh...nhưng không lẽ nó không nhìn thấy sự thành khẩn xin lỗi trong anh sao?...nó buồn,anh làm sao có thể vui được đây,huống gì...huống gì đó là tại anh nữa.nghĩ đó thôi mà anh giận quá,nó làm cho không khí quanh anh gần như ngạt thở,y như là anh đang trong 1 căn phòng,mà ở đó người ta đang rút dần ra hết khí oxi...quá ngột ngạt,anh không thể chịu

đựng được sự thờ ơ,lạnh lùng của nó,thà như nó khóc,nó đánh anh,nó nói thẳng là nó rất giận anh....còn hơn là nó cứ giữ thái độ yên lặng như k có chuyện gì xảy ra.quá bức bối,anh quay đầy lại phía nó,đang định hỏi cho rõ ràng thì..tiếng ngài hiệu trưởng đằng h
<<1 ... 1112131415 ... 18>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Rắc rối đáng Yêu
Học Viện Nổi Loạn
Cô dâu 17 tuổi
1234...161718»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.11
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |