watch sexy videos at nza-vids!

Wap đọc truyện hay, Đọc truyện tiểu thuyết, Truyện tình cảm, Truyện teen hay chọn lọc

WAP ĐỌC TRUYỆN
TruyenTieuThuyetTinhYeu.SexTgem.Com
Bạn đang truy cập vào TruyenTieuThuyetTinhYeu.sextgem.com, wapsite đọc truyện hay,tổng hợp truyện teen, tiểu thuyết hay, truyện tình yêu , và nhiều truyện tình cảm hay nhất...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!
Hãy luôn click
để ủng hộ wap
Home > Tiểu Thuyết Hay >

Chân Ngắn Sao Phải Xoắn

Wap Đọc Chân Ngắn Sao Phải Xoắn

đọc Chân Ngắn Sao Phải Xoắn đã full

hacktopmDocTruyen (Admin)
dong ho 20.05.26 / 15:49
Tình Trạng: đã hoàn thành
Post by: truyentieuthuyettinhyeu.sextgem.com
y yêu tôi thật thì nên chấp nhận tính cách trời đánh của tôi chứ. Lãng Tử vừa vẫy tay gọi phục vụ, vừa nói với tôi.

- Em đi bằng gì đến đây ? Anh rất muốn đến đón em mà không biết nhà.

- Em đi ô tô !

- Thật à ? Em mua ô tô rồi à ?

- Ơ, không ! Em đi ô tô của nhà nước !

- Là sao ? Anh không hiểu !

- Ô tô bus ấy !

- À… ra thế.

Lãng Tử bật cười. Tôi thì chẳng thấy gì buồn cười ở đây cả. Đi xe bus mà có gì đáng cười sao ? Thật là vớ vẩn. Cuối cùng, sau khi lật đến nát cả quyển menu và căng mắt ra xem bảng giá, tôi cũng gọi được một cốc kem dâu ngon lành. Tôi bắt đầu nghịch cái ô bé xíu người ta cắm lên cốc kem để trang trí. Tôi xoay xoay nó rồi nói.

- Tiếc nhỉ ?

- Cái gì cơ ? . Lãng Tử hỏi lại.

- Cái ô đẹp thế này mà không ăn được.

Lãng Tử lại cười. Trời ạ, anh ấy mà cười như thế này cả buổi tối chắc tim tôi rụng mất, khổ, tính háo sắc bao giờ mới hết đây. Lãng Tử nhấp một ngụm café.

- Tiến Phương ! Em luôn làm cho người khác cảm thấy thú vị đấy.

- Người khác nào ?

- À… ý anh là… người khác là anh…

- À, chuyện đương nhiên mà. Con người thông minh thì luôn biết tạo nên sự thú vị.

Máu tự tin trong tôi trỗi dậy, tôi nghĩ, tôi có thừa thông minh để làm người khác thích mình. ( Gớm, mấy chục năm sống trên đời, mới có một người theo đuổi mà ti toe). Lãng Tử lại cười. ( chết tiệt, lại cười rồi)

- Và cũng gây nên nhiều tai họa !

- Vớ vẩn, em đã gây ra vụ cháy nhà, lở núi nào đâu mà bảo thế.

- À, đương nhiên là không… Em còn nhớ ngày đầu tiên gặp anh khi em lao vào toilet nam rồi sau đó là vụ em đứng bên đường vẫy tay và cười như điên với một thằng cha nào đó chứ ?

Trời đất, anh ấy còn nhớ dai hơn tôi ấy chứ. Những chuyện đáng xấu hổ như thế mà cũng để ý được, thật là bó tay. Mặc dù, tôi đã thấy hơi bối rối nhưng tôi cố tỏ ra lạnh lùng.

- Em quên hết rồi, mà sao thế ?

Công nhận, không biết hồi có bầu tôi, mẹ đã ăn gì mà lớn lên tôi có khả năng diễn xuất và bịa chuyện siêu phàm đến thế. Tôi không những tự khâm phục mình mà còn phục sát đất cả mẹ tôi nữa. Lãng Tử chả cần nhìn phản ứng của tôi, anh ấy nói tiếp.

- Lúc đầu, anh thấy em thật là dở hơi !

- Cái gì ?

Trời ơi, Lãng Tử ơi, sao anh đẹp trai, lịch sự thế mà không biết nói những lời hay đẹp hả ? Tôi thật là thất vọng, thất vọng đến cứng cả lưỡi. ( Thực ra là vì tôi ngậm quá nhiều kem trong miệng) . Nhưng , may quá, cuối cùng tôi cũng nuốt được cục kem to bự vào bụng để cất mồm lên hỏi.

- Em mà dở hơi thì cả thiên hạ này chẳng thằng nào tỉnh táo đâu.

- Ô, nếu em không dở hơi thì sao lại muốn tự tử chứ. Hôm đó em chẳng leo lên ban công và luôn mồm chửi thằng chết tiệt nào đó còn gì, thú thật, lúc đó anh cứ tưởng em nhảy xuống thật.

Oái, anh ấy vẫn còn nhớ vụ đó ư ? thật là xấu hổ. Tôi làm thế nào để hóa giải vụ hiểu lầm to như cục kem ấy bây giờ ?. Trời, Đỗ Tiến Phương này mà muốn chết ư ?. Đừng mơ, tôi chưa bao giờ le lói cái suy nghĩ đó trong đầu chứ đừng nói là sẽ thực hiện. Lãng Tử hỏi.

- Mà tại sao em lại muốn chết vậy ? Kể anh nghe được không ?

Tiêu rồi ! Anh ấy nghe chừng rất băn khoăn về vụ đó. Tôi biết nói gì đây ? Bịa ra rằng tôi bị thằng Sở Khanh nào đó phản bội ? Hay là tôi nói, tôi bị mẹ măng ? Hoặc đơn giản là tôi bị… vỡ nợ… Không! Tất cả những lý do đó thật vớ vẩn. Tôi đành tìm kế thoái lui, tốt nhất là ngậm miệng lại.

- Thực ra, chẳng có gì đâu. Thôi nhỉ, muộn rồi, sắp hết xe bus rồi.

Tôi đứng dậy, cố làm ra vẻ vui vẻ để chuồn. Lãng Tử vội vàng đứng dậy.

- Để anh đưa em về !

- Thôi khỏi, em thích đi xe bus hơn.

Chúng tôi cùng đứng dậy và bước ra ngoài. Khi tôi ngồi xuống xỏ chân vào đôi giày đính nơ xinh đẹp, tôi bắt gặp cái nhìn là lạ của Lãng Tử xuống chân mình.

- Ô ! giày của em sao thế ?

- Cái gì ? Sao là sao ?

Tôi cúi xuống, ối trời cao đất rộng ơi, đôi giày của tôi, đôi giày trắng xinh đẹp đã rụng mất một chiếc nơ từ đời nào rồi. Chưa kể đến việc, chiếc còn lại bị rách, há mõm bao giờ. Tiến Phương ơi là Tiến Phương, mày lôi nó từ trong tủ ra mà cũng không thèm kiểm tra gì cả, tính qua loa đại khái đã hại mày thê thảm rồi. Tôi cúi xuống, phủi phủi đôi giày và đáp một cách tỉnh bơ.

- À, chắc do em chen lấn trên xe bus nên bị thế đấy.

Nói thế thôi, chứ tôi đang xấu hổ đến chết đi được. Lãng Tử đột nhiên cúi xuống, gỡ đôi giày từ chân tôi ra, và cầm lên ngắm nghía. Tôi như bị điện giật trước hành động đó. Lãng Tử gỡ nốt chiếc nơ còn lại rồi cố gắng kéo cái mõm giày đang há ra cho nó kín vào và xỏ nó vào chân tôi. Ôi trời, anh chàng này thật là kỹ tính, cứ để tôi đi một chiếc có nơ, một chiếc không nơ ra đường thì đã sao. Dù sao, tôi cũng đứt dây thần kinh xấu hổ từ đời tám hoánh rồi.

Buổi tối kết thúc bằng việc Lãng Tử nhất định đưa tôi đi mua giày. Khổ lắm, nhắc đến đoạn mua giày tôi thực sự rất đau lòng. Chẳng là, Lãng Tử muốn trả tiền để tặng tôi, nhưng tôi sĩ diện ( Tôi không sĩ thì thôi, chứ khi đã sĩ lên thì đừng hỏi) nên đã bằng mọi giá tự trả tiền đôi giày đó. Lãng Tử rất không vui, còn tôi thì còn không vui gấp bội. ( Vui làm sao được khi vừa mất một đống tiền chỉ vì sĩ diện, biết thế không thèm sĩ diện cho rồi). Lãng Tử năn nỉ mãi tôi mới đồng ý để anh đưa về, nhưng chỉ về đến đầu phố và tôi đi bộ về nhà, trong lòng vẫn không ngừng nguyền rủa cái tính sĩ diện thái quá của mình. …



Từ hồi Lãng Tử tình nguyện làm cây si của tôi, cả công ty như vừa xảy ra một cơn sóng thần. Ai cũng ngơ ngác, chẳng hiểu chuyện gì xảy ra. Một chị mái già đánh bạo hỏi tôi. “ Ơ, thế rốt cuộc em yêu ai , anh chàng răng hô ?, anh bánh rán hay anh phó giám đốc tầng dưới?”. Tôi chẳng trả lời gì cả, vì chính tôi cũng có biết như thế nào đâu mà trả lời ?. Hăng-rô Nguyễn thì đương nhiên là không rồi, Hoành Tá Tràng với tôi cứ như chó với mèo, làm sao mà yêu nổi. Còn Lãng Tử và tôi thì thật là… éo le. Thôi kệ, nước chảy thì hoa trôi, mà hoa không trôi thì cứ nằm im một chỗ cũng được, trong trường hợp này tôi là hoa và cuộc đời là nước. ( Haizz, từ hồi có một anh tán tỉnh là trở nên sến thế đấy).



Hết giờ làm, tôi thất thểu đi ra bến xe bus để về nhà. Nói thật, tôi ngấy xe bus đến tận cổ rồi, thường xuyên chen lấn, xô đẩy chưa kể đến việc thi thoảng lại phải đứng gần một anh “chồn hôi” ( hôi nách ý mà) thì không biết phổi của mình sẽ thâm đen đến mức nào. Nhưng, than thở thì cứ than thở thôi, còn đi vẫn phải đi. Haizzz, đời éo le là vậy, mồm muốn nhưng chân không làm thì phải chịu. Tôi đứng hít cả mấy yến bụi vào mũi rồi mà xe bus vẫn chưa đến, định rủa thầm ông tài xế xe bus thêm tí nữa thì một người lao xe máy đến, phanh kít trước mặt tôi.

- Lên đi !

Khỏi cần nói, cả thế giới này có ai dám ăn nói cộc lốc với tôi như thế ngoài Hoành Tá Tràng ? . Anh ta vẫn mặc nguyên bộ đồng phục cảnh sát, đội mũ nghiêm chỉnh. Tôi lườm lườm nhìn anh ta.

- Tại sao tôi phải lên ?

- Ơ hay, thế cô không muốn về à ?

- Gớm, hôm nay anh thừa xăng hay sao thế ?

- Này, đừng có tưởng bở. tôi đi làm về, nhìn thấy cô nên mới cho đi nhờ đấy, lên nhanh đi.

Ờ được, miếng ăn đã dâng đến tận miệng thì việc gì phải từ chối ? ( Trong trường hợp này phải nói là xe đã ở sát chân tội gì mà không lên). Hắn ta đến đúng lúc nỗi niềm chán ngấy xe bus của tôi lên đến đỉnh điểm, vì thế, tôi ung dung leo lên xe hắn ngồi.

- Thôi được, thấy anh đi về một mình buồn, tôi thương nên mới ngồi cùng đấy.. . Đi thôi !

Tôi vỗ vỗ vào vai Hoành Tá Tràng, hắn ta quay lại đưa cho tôi cái mũ bảo hiểm.

- Đội vào đi, nói lắm thế.

- Ơ hay, tôi tưởng anh là cảnh sát giao thông cơ mà.

- Thì sao ?

- Đi với cảnh sát mà cũng phải đội mũ bảo hiểm à ?

- Sao không ? Cô không đội thì xuống khỏi xe tôi ngay…

Thấy có vẻ căng thẳng, tôi làm bộ nhún nhường.

- Được rồi, đội thì đội.

Hoành Tá Tràng lườm tôi một cái dài thượt, gớm, lườm như đứt đôi cả người ấy.



Trên đường về, Hoành Tá Tràng đi chậm rãi, còn tôi thì liên tục nhổm mông lên để giục anh ta đi nhanh lên. Thật là khó chịu khi một con thỏ xinh đẹp như tôi lại phải ngồi sau lưng một con rùa chậm chạp. Tôi liên tục hét to.

- Này, anh không đi nhanh lên được à ?

- Bình tĩnh đi, đường đông, đi nhanh mà đâm vào người ta à ?

- Điên à. Anh không biết lạng lách mà tránh hả ?

- Cô điên ấy,tôi là cảnh sát giao thông đấy ! Đi như thế khác gì thằng ăn cướp, cô không thích thì nhảy xuống đi.

Trời ạ, tức ói máu. Tôi định véo cho hắn một cái thật đau cho nhớ đời. Nhưng mà, nghĩ lại, dù sao tôi cũng đang đi nhờ xe, nói gì thì nói cứ phải ngọt ngào tí, có mất gì đâu.

Đúng lúc tôi đang định nói điều gì đó ngọt ngào hơn thì nghe thấy tiếng hô to “ Cướp, Cướp”. Một chiếc xe máy chở hai thanh niên bợm trợn lượn qua mũi xe của chúng tôi và lạng l
<<1 ... 1415161718>>
Tags:
Đọc Truyện Hay Hơn
Đánh Cắp Tình Yêu
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh
Trao Lầm Tình Yêu Cho Anh Phần 4
1234567»
Liên Hệ Admin
01645373734 Sms
Bộ Đếm: 1.124
Trang Chủ
C-STAT.

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

tiểu thuyết hay,tiểu thuyết tình yêu, đọc truyện tiểu thuyết

sitemap.xml |